Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee , sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

Editor: Trang Thảo.

 

Sau khi Chu Tầm khôi phục ký ức, liệu mọi chuyện có xuất hiện chuyển biến tốt đẹp hơn không ?

 

Ôn Nhược đoan trang nhìn tôi hồi lâu rồi bật ra một tiếng cười khẽ.

 

“Thẩm tiểu thư, việc Chu Tầm thích Trầm Thanh Lê là bí mật công khai trong giới của chúng tôi . Năm đó Chu Sâm cũng vì nhìn thấy Trầm Thanh Lê mà có chút rung động, cho nên mới dùng biện pháp cưỡng chế để tống Chu Tầm ra nước ngoài.”

 

Hóa ra đây mới là nguyên nhân thực sự khiến Chu Tầm bị ép ra nước ngoài.

 

Lồng n.g.ự.c tôi đột nhiên thắt lại , một ngụm khí nghẹn ứ trong l.ồ.ng n.g.ự.c chậm rãi giãn nở, khuấy đảo rồi lại tụ tan, ép cho lục phủ ngũ tạng của tôi đau nhức nhối.

 

Ôn Nhược cầm chiếc nhẫn lên quan sát hai giây, sau đó đưa cho Trần Thư Mặc.

 

“Cô giữ lấy đi , tặng cô đấy.”

 

Trần Thư Mặc không hề từ chối, nhanh nhẹn nhận lấy.

 

Ôn Nhược dường như đã nói xong những điều cần nói , liền đứng dậy rời đi .

 

Trần Thư Mặc đỡ tôi dậy, hỏi tôi có muốn uống thêm một ly nữa không .

 

Tôi gật đầu.

 

Tôi và Trần Thư Mặc ngồi ở một góc khuất trong quán bar, tôi hỏi cô ấy : “Sao hai người lại đến tận đây?”

 

Đôi mắt Trần Thư Mặc thoáng hiện lên một nụ cười giễu cợt nhạt nhòa: “Hòn đảo này là quà đính hôn mà vị hôn phu của Ôn Nhược tặng cho cô ấy , cả hòn đảo này đều thuộc về Ôn Nhược.”

 

Trong đầu tôi thoáng qua gương mặt vị hôn phu của Ôn Nhược, tôi từng nhìn thấy anh ta ở buổi dạ tiệc. Đó là một người đàn ông nhã nhặn, ôn hòa như nước. Có thể nhận ra anh ta rất yêu Ôn Nhược, suốt cả buổi tiệc, ánh mắt của anh ta chưa từng rời khỏi cô ấy nửa bước.

 

“Vị hôn phu của Ôn Nhược ra tay với cô ấy quả thực rất rộng rãi.”

 

Trần Thư Mặc không đổi sắc mặt, một hơi uống cạn ly rượu whisky, nụ cười nơi khóe miệng có chút đắng chát.

 

Cô ấy lại rót thêm chút rượu, dời đi đề tài: “Thực ra nghĩ theo một góc độ khác thì thế này cũng tốt , Chu Sâm đã bị Ôn Nhược nhắm trúng rồi . Nếu cô vẫn còn bị che mắt mà ở bên cạnh Chu Sâm, đến lúc đó cô sẽ phải cùng anh ta chịu khổ đấy.”

 

Trong lòng tôi kinh hãi, vội vàng hỏi: “Ý cô là sao ?”

 

Trần Thư Mặc nhàn nhạt nhấp một ngụm rượu: “Trận chiến giành quyền kế thừa của Ôn gia đã nổ s.ú.n.g rồi , Ôn Nhược cần chứng minh năng lực của mình .”

 

Ngữ điệu của cô ấy vô cùng thong dong, cực kỳ giống với Ôn Nhược: “Ôn Nhược nếu muốn ngồi vững vào vị trí người thừa kế thì phải nuốt chửng được Chu thị. Ôn Nhược không có lựa chọn nào khác, mà kẻ xui xẻo như Chu Sâm lại càng không có lựa chọn nào khác.”

 

Khẩu vị của Ôn Nhược thật lớn, cô ấy vậy mà muốn nuốt chửng cả Chu thị.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com - https://monkeydd.com/sau-khi-anh-ta-do-tro-cot-nguoi-toi-yeu-vao-cong-thoat-nuoc/chuong-7.html.

]

 

Trong đầu tôi lướt qua một vài mảnh ký ức, Chu Sâm quả thực từng nhắc đến việc có một số người mua vô danh đang thu mua một lượng lớn cổ phiếu của các công ty con thuộc Chu thị.

 

Tôi vô thức nín thở: “Chu thị đâu phải là doanh nghiệp nhỏ, cho dù là Ôn Nhược thì cũng không thể thu mua Chu thị trong một khoảng thời gian ngắn như vậy được .”

 

Trần Thư Mặc khẽ cười một tiếng: “Ôn Nhược là một kẻ bề trên điển hình, là bậc thầy về mưu lược và quyền lực ngầm. Chỉ cần là thứ cô ấy muốn thì nhất định sẽ có được .”

 

Cô ấy cẩn thận quan sát biểu cảm của tôi : “Chu Sâm vì muốn có được địa chỉ này mà đã ký kết với Ôn Nhược một thỏa thuận mà trước đây hắn có c.h.ế.t cũng không chịu ký.”

 

Tôi không tiếp lời, liền chuyển chủ đề: “Việc Trầm Thanh Lê giả c.h.ế.t là do Ôn Nhược giúp đỡ cô ta đúng không ?”

 

Trần Thư Mặc thoáng sửng sốt, sau đó gật đầu.

 

Chẳng trách Trầm Thanh Lê lại có thể sống trên hòn đảo này , chẳng trách Chu Sâm không tìm thấy một chút tung tích nào của cô ta .

 

Có thể khiến một người đang sống sờ sờ lặng lẽ biến mất không một tiếng động chính là dịch vụ đặc biệt của Ôn gia.

 

Vừa nhận từ tay Trầm Thanh Lê một khoản tiền lớn, sau đó lại đem địa chỉ của Trầm Thanh Lê bán cho người khác để kiếm một món hời lớn hơn, quả thực không ai biết làm ăn hơn Ôn Nhược.

 

Tôi đến Mỹ còn sớm hơn cả nhóm của Trầm Thanh Lê, sống ở một nơi gần phòng khám Mayo.

 

Tôi vẫn luôn yên lặng chờ đợi ca phẫu thuật của Chu Tầm kết thúc.

 

Trần Thư Mặc nói sau khi Chu Tầm tỉnh táo lại , cô ấy sẽ thông báo cho tôi biết .

 

“Nếu năm lớp mười không phải cô đưa tôi đến bệnh viện, đoán chừng tôi đã sớm mất mạng rồi . Làm những việc này cho cô là điều tôi nên làm .”

Trang Thảo

 

Tôi nhớ Trần Thư Mặc hồi còn học trung học bị bắt nạt rất t.h.ả.m. Có một ngày sau khi tan học, tôi nhìn thấy cô ấy nằm thoi thóp trên mặt đất liền giúp cô ấy gọi xe cấp cứu.

 

Về sau , tôi và cô ấy cũng chỉ xem như người quen biết sơ sơ. Sau khi cha mẹ tôi qua đời, tôi trở thành món đồ chơi của Trầm Thanh Lê, rồi lại bị tống ra nước ngoài, hoàn toàn cắt đứt liên lạc với cô ấy .

 

Gặp lại nhau là chuyện của mấy năm sau ở nước ngoài, lúc đó cô ấy đang ôm một chồng sách lớn đi trên đường phố.

 

Tôi đã vô cùng kinh ngạc trước khí chất thay đổi đến nghiêng trời lệch đất trên người cô ấy .

 

Cô ấy học hành rất liều mạng, chương trình học bốn năm cứng nhắc bị cô ấy ép lại chỉ còn hai năm rưỡi.

 

Có lần cô ấy ngất xỉu trong thư viện, tôi đưa cô ấy đến bệnh viện rồi khuyên nhủ: “Sao phải liều mạng học tập như vậy chứ? Cẩn thận lại mang bệnh vào người .”

 

Cô ấy lắc đầu, vừa cười vừa nói tôi không hiểu được đâu .

 

Cô ấy nói cô ấy có ước mơ muốn thực hiện, muốn được đường đường chính chính đứng bên cạnh đóa hoa trong giấc mơ của mình .

 

Hai tuần sau , tôi nhận được tin nhắn của Trần Thư Mặc: Chu Tầm đã tỉnh lại và anh ấy đã khôi phục ký ức.

Bình Luận (0)

Vui lòng Đăng nhập để tham gia bình luận.
Đang tải bình luận...