Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee , sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

Editor: Trang Thảo.

 

Tôi cầm cuốn sổ tay mà Trầm Thanh Lê đã đưa cho mình , bước vào phòng bệnh.

 

Sau khi nhìn thấy tôi , Chu Tầm vô cùng kinh ngạc.

 

Tôi chẳng buồn mào đầu khách sáo, chỉ im lặng đặt cuốn sổ tay lên chân anh rồi rũ mắt lặng lẽ nhìn anh .

 

Vừa nhìn thấy cuốn sổ, ánh mắt anh liền có chút né tránh.

 

Tôi hỏi anh : “Những điều viết trong nhật ký của anh đều là thật đúng không ?”

 

Chu Tầm nhìn tôi hồi lâu mà không nói lời nào. Một lúc sau , cuối cùng anh cũng mở miệng: “Xin lỗi .”

 

Vào khoảnh khắc này , tôi hoang đường ước gì mình là một kẻ điếc.

 

Ngữ điệu của tôi cực kỳ bình tĩnh. Tôi nhìn anh , gằn từng chữ một: “Ngày xảy ra t.a.i n.ạ.n xe đó, tôi đã sảy thai. Giữa chúng ta từng có một đứa con.”

 

Chu Tầm lộ rõ vẻ bàng hoàng nhìn tôi . Trong đồng t.ử thoáng qua một chút lưu luyến, hoang mang, rồi cuối cùng mọi cảm xúc đều chuyển hóa thành sự thảng thốt không thể tin nổi.

 

“Trước đây tôi còn vì con của chúng ta mà khóc hằng đêm, nhưng sau này sẽ không như vậy nữa, bởi vì anh không xứng đáng làm cha của con tôi .”

 

“Anh và Trầm Thanh Lê đều giống nhau , đều là lũ súc sinh.”

 

Vừa bước ra khỏi phòng bệnh không được mấy bước, Trầm Thanh Lê đã đi thẳng về phía tôi .

 

Gương mặt cô ta mang theo vẻ ngạo mạn, hống hách đặc trưng của kẻ chiến thắng.

 

Trong khoảnh khắc lướt qua vai nhau , cô ta túm c.h.ặ.t lấy cánh tay tôi , ghé sát vào tai tôi , đầy đắc ý và kiêu ngạo: “Trầm Thanh Vũ, cô cũng chỉ xứng đáng làm thế thân của tôi mà thôi, đây chính là số mệnh của cô rồi .”

 

Tôi đứng trên tầng cao nhất của tòa nhà, nhìn xuống đường phố tấp nập xe cộ qua lại như mắc cửi.

 

Nếu như Chu Tầm chưa từng trải qua phẫu thuật, ký ức chưa từng khôi phục, tôi còn có thể tự dối gạt bản thân rằng Chu Tầm không yêu tôi là vì anh không nhớ ra tôi .

 

Chứ không phải vì ngay từ đầu anh ta đã xem tôi như một món hàng thay thế giá rẻ của Trầm Thanh Lê.

 

Chẳng lẽ ý nghĩa tồn tại của tôi trên đời này chỉ là để làm thế thân cho Trầm Thanh Lê sao ?

 

Người tôi yêu là Chu Tầm coi tôi là vật thay thế của Trầm Thanh Lê, Chu Sâm cũng lấy tôi làm vật thay thế của Trầm Thanh Lê.

 

Tôi hết lần này đến lần khác đóng vai trò làm thế thân cho Trầm Thanh Lê bên cạnh những người đàn ông.

 

Trầm Thanh Lê chính là "bạch nguyệt quang" trong lòng của tất cả bọn họ, còn tôi thì nhất định phải làm hạt bụi dưới mặt đất sao ?

 

Cha tôi là con riêng của Trầm gia, lại còn là một đứa con riêng bị thiểu năng trí tuệ.

 

Mẹ tôi vì tiền tài mà nhẫn tâm lừa gạt người cha có chướng ngại về trí lực để sinh ra tôi .

 

Vốn tưởng rằng có thể hưởng thụ vinh hoa phú quý cả đời, nhưng vạn vạn không ngờ Trầm gia lại coi cha tôi là nỗi nhục nhã, càng khinh bỉ người mẹ dùng hết mọi thủ đoạn đê hèn để gả vào hào môn bằng cách lừa gạt một gã khờ.

 

Chúng tôi trở thành những kẻ bên lề của Trầm gia.

Mặc dù họ cho chúng tôi tiền bạc để cơm áo không lo, nhưng cuộc sống đó lại không chạm tới được những gì mẹ tôi hằng mong muốn .

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com - https://monkeydd.com/sau-khi-anh-ta-do-tro-cot-nguoi-toi-yeu-vao-cong-thoat-nuoc/chuong-8.html.]

 

Vụ t.a.i n.ạ.n giao thông cướp đi sinh mạng của cha mẹ tôi năm đó không phải là một sự cố ngoài ý muốn . Hôm đó, mẹ tôi đã tính toán mang theo cả gia đình cùng tự sát.

 

Cuối cùng bọn họ đều c.h.ế.t, còn tôi thì sống sót và được đưa về Trầm gia.

 

Trầm Thanh Lê căm ghét gương mặt này của tôi , cho nên cô ta tìm đủ mọi cách để hành hạ tôi . Cuối cùng, nhân lúc những người lớn trong Trầm gia đều đi nghỉ dưỡng ở nước ngoài, cô ta đã nhốt tôi dưới hầm tối, dùng xích sắt xích vào cổ tôi như xích một con ch.ó.

 

Trang Thảo

Mắng c.h.ử.i đều còn nhẹ nhàng, việc không cho ăn cơm, không cho đi vệ sinh mới là sự hành hạ tột cùng.

 

Cuối cùng tôi bị hành hạ đến mức suy sụp tinh thần thì những người lớn của Trầm gia cũng trở về.

 

Thế nhưng, không một ai trách cứ Trầm Thanh Lê lấy một lời.

 

Tôi đứng ở rìa tầng cao nhất, cơ thể lung lay sắp đổ.

 

Chỉ cần nhảy xuống từ đây là sẽ được giải thoát rồi .

 

Ngay vào khoảnh khắc tôi chuẩn bị bước ra một bước kia , bên tai bỗng văng vẳng lời Trần Thư Mặc đã nói với tôi lúc uống rượu: “Khi cô không có đủ năng lực để tự mình báo thù thì phải biết mượn dùng sức mạnh từ bên ngoài.”

 

Ở trên tầng cao nhất, tôi thu chân lại .

 

Tại sao tôi phải c.h.ế.t chứ?

 

Những kẻ tổn thương tôi , coi tôi là quân cờ kia hiện tại vẫn đang sống rất tốt .

 

Tôi phải khiến cho bọn họ sống không bằng c.h.ế.t.

 

Tôi bấm số gọi cho Ôn Nhược.

 

“ Tôi biết Chu Sâm giấu những tài liệu quan trọng ở nơi nào.”

 

Ôn Nhược khẽ cười một tiếng: “Hợp tác vui vẻ.”

 

Tôi trở về ngôi nhà của tôi và Chu Sâm.

 

Bác giúp việc thấy tôi về thì vô cùng kinh ngạc, vừa rót nước vừa nấu canh cho tôi .

 

“Cậu chủ nhìn thấy cô về chắc chắn sẽ vui lắm đấy. Cô không biết đâu , khoảng thời gian cô không ở đây, cậu chủ ăn không ngon, ngủ không yên, lúc nào cũng nhìn chằm chằm vào bức ảnh chụp chung của hai người mà thẫn thờ.”

 

Tôi không nói gì, chỉ khoát tay ra hiệu bảo bác lui xuống trước .

 

Lúc tôi từ thư phòng ở tầng hai bước ra thì Chu Sâm vừa vặn về đến nhà.

 

Chu Sâm đứng ở dưới lầu ngước đầu nhìn lên phía tôi . Trong đôi mắt đen nhánh của hắn thoáng chốc hiện lên một mảnh tối tăm, có chút kinh ngạc trước sự xuất hiện của tôi ở nơi này .

 

Tôi đứng bất động ở lối cầu thang, từ trên cao nhìn xuống hắn thật lâu. Chu Sâm cả đời xuôi chèo mát mái, toàn thân đều là vẻ ngạo nghễ của một kẻ kiêu ngạo. Trở ngại duy nhất trong cuộc đời hắn có lẽ chính là sau khi Trầm Thanh Lê giả c.h.ế.t, cô ta lại cùng bay cao bay xa với đứa em trai con riêng mà hắn hằng khinh bỉ.

 

Chu Sâm, chỉ tiếc là anh đã bị Ôn Nhược nhắm trúng rồi . Tôi muốn tận mắt chứng kiến anh sẽ mất đi tất cả những gì anh đang có như thế nào.

 

Thiên thời, địa lợi, nhân hòa.

 

Tôi mà không chơi c.h.ế.t bọn họ thì thật có lỗi với những quân bài tốt mà ông trời đã giao vào tay mình .

Bình Luận (0)

Vui lòng Đăng nhập để tham gia bình luận.
Đang tải bình luận...