Thành phố nhỏ vào lúc sáng sớm giống như một con thú buồn ngủ đang hôn mê, bị bao phủ trong làn sương mù dày đặc. Mạnh Tư Kỳ tỉnh dậy sau giấc ngủ, nhìn ra ngoài cửa sổ xám xịt, cô nhớ ra đây đã là ngày thứ mười cô làm cảnh sát thực tập.
Cô thay bộ cảnh phục sơ mi màu xanh ô liu kiểu 89, khoác thêm một chiếc áo gió màu be.
Bản thân trong gương dung mạo không hề thay đổi, cô của thế giới ban đầu đột ngột bị chìm xuống sông, sau khi tỉnh dậy lại trở về thập niên 90, biến thành con gái của nhà họ Mạnh.
Khi đi xuống lầu, ánh mắt đầu tiên của cô đã nhìn thấy người đàn ông tầm hai mươi bảy, hai mươi tám tuổi trong phòng ăn, anh ta cũng ngước mắt lên nhìn cô.
Đuôi mắt người đàn ông khẽ nhướng lên, chào cô bằng một vẻ mặt đầy vẻ quen thuộc, Mạnh Tư Kỳ bất động thanh sắc thu hồi ánh mắt.
Anh ta là anh trai trên danh nghĩa của nguyên chủ. Nhà họ Mạnh sau khi làm lạc mất nguyên chủ, vợ chồng nhà họ Mạnh từng đau lòng quá độ, thế là đã nhận nuôi một cậu bé ở cô nhi viện, đặt tên là Mạnh Đình Triết.
Cha của nguyên chủ là Mạnh Huy luôn làm kinh doanh, những năm này công việc ở trung tâm thương mại vô cùng thuận buồm xuôi gió. Mạnh Đình Triết sau khi tốt nghiệp thì trực tiếp vào trung tâm thương mại, đảm nhận chức tổng giám đốc.
Thời gian vẫn còn dư dả, Mạnh Tư Kỳ ngồi xuống, ăn bát cháo nóng do dì Thường - người giúp việc đã múc sẵn. Người đàn ông thong thả ngồi xuống bên cạnh cô, mỉm cười nói : “Em gái, ngày mai trung tâm thương mại nhà mình có một ông chủ lớn đến khảo sát, em qua đó ăn bữa cơm chung đi .”
Mặc dù bề ngoài là ăn cơm, nhưng trong lòng Mạnh Tư Kỳ biết rất rõ, Mạnh Đình Triết chẳng có ý tốt gì. Nguyên chủ từng bị Mạnh Đình Triết sắp xếp cho vào những bữa tiệc xã giao, mà lúc đó chẳng qua là đến để tiếp khách, bồi rượu cho những ông chủ đến đầu tư, chính chuyện này đã khiến Mạnh Tư Kỳ vô cùng phản cảm.
“ Tôi không đi , trong cục còn có việc.” Mạnh Tư Kỳ từ chối rất dứt khoát.
Người mẹ Diệp Tú Tuệ vừa vặn đi vào phòng khách: “Mẹ nói này , ăn một bữa cơm thì có gì không tốt , anh trai con chuyện gì cũng nghĩ đến con, xem cái thái độ này của con kìa.”
“Thái độ này của con chẳng phải rất tốt sao .”
Diệp Tú Tuệ cười khổ nói : “Cứ tưởng con tốt nghiệp rồi thì hiểu chuyện hơn, quả nhiên vẫn là cái đức hạnh này .”
Mạnh Đình Triết thong dong nói : “Mẹ, ít nói vài câu đi , em gái cũng lớn rồi , bây giờ đã có công việc quan trọng.”
“Nó mà gọi là công việc gì, chẳng phải là một cảnh sát thực tập thôi sao , ở đơn vị không phải là bưng trà rót nước à , con thật sự nghĩ nó còn được đi phá án chắc. Mẹ đ.á.n.h cược, cái bộ dạng này của nó đến một đối tượng hẹn hò cũng không tìm nổi.”
Diệp Tú Tuệ hận rèn không thành thép: “Lương thấp đến mức vô lý, nghỉ việc đi , đến công ty anh trai con làm lễ tân còn tốt hơn!”
Mạnh Tư Kỳ xem ra có tâm lý khá vững vàng. Cô thong thả gặm hết cái màn thầu, húp sạch bát cháo, lúc đứng dậy mới liếc nhìn Mạnh Đình Triết rồi nói : “ Tôi thấy thế này , nếu anh chịu đích thân đi tiếp rượu, có khi số tiền đầu tư của bà chủ lớn kia còn khủng hơn đấy!”
“...” Mặt Mạnh Đình Triết lập tức đen xì.
Nhìn bóng lưng Mạnh Tư Kỳ rời khỏi sân, Diệp Tú Tuệ không giấu nổi vẻ khó chịu: “Nó nói cái kiểu gì thế không biết , lúc nào cũng chẳng có chút phép tắc gì cả.”
Dịch Thường dịu dàng khuyên giải: “Đừng giận, Tư Kỳ dù sao cũng lớn lên ở nông thôn, so với mấy đứa trẻ sinh ra ở thành phố thì vẫn có chỗ khác biệt.”
“Lớn lên ở đâu thì cũng phải biết tôn ti trật tự chứ!”
“Mẹ ơi, em gái đang ở cái tuổi tùy hứng, mẹ đừng chấp nhặt làm gì. Để lát nữa con mua cho em ấy vài bộ quần áo mới. Em ấy bây giờ đi làm rồi mà gu ăn mặc ngược lại trông càng chán đời hơn.”
“Con đừng có phí tiền vào việc vô ích đó, cái giống quê mùa thì khoác cái gì lên người mà chẳng như nhau .” Diệp Tú Tuệ vừa càm ràm vừa bóc quả trứng gà bỏ vào bát Mạnh Đình Triết, “Ăn nhiều một chút!”
Mạnh Tư Kỳ ra khỏi cửa đi một đoạn đường thì bắt kịp xe buýt, cô lặng lẽ nhìn hình bóng phản chiếu ngoài cửa kính, từng cảnh tượng trước đó lại một lần nữa trình chiếu trong tâm trí.
Nguyên chủ Mạnh Tư Kỳ ngay từ khi còn quấn tã đã bị nhà họ Mạnh làm lạc mất, sau đó được một đôi vợ chồng nông thôn nhận nuôi lớn lên, cũng may dưới sự giúp đỡ của hệ thống công an, lúc học cấp ba nguyên chủ đã trở về nhà họ Mạnh.
Lúc nguyên chủ mới đến nhà họ Mạnh, nhà họ Mạnh vốn dĩ rất vui mừng, dù sao con gái ruột cũng đã trở về, nhưng khoảng thời gian như vậy rất ngắn ngủi. Sau khi nguyên chủ lộ ra nhiều thói quen bị Diệp Tú Tuệ xem là “thói hư tật xấu ”, nguyên chủ dần dần bị cái nhà này ghẻ lạnh. Nguyên chủ ở nhà họ Mạnh nếu nói là còn có một chỗ dung thân , thì đó chính là một căn phòng ngủ ở tầng hai.
Cha của nguyên chủ là Mạnh Huy bươn chải trên thương trường, cũng từng trải qua sự đời, đối với một số thói quen của con gái thật ra ông không để ý, nhưng một chuyện xảy ra sau đó cũng đã thay đổi thái độ của Mạnh Huy.
Năm đó nguyên chủ thi đại học, thành tích rất tốt , Mạnh Huy hy vọng con gái đến trường đại học danh tiếng nghiên cứu chuyên ngành tài chính, tương lai giúp đỡ ông.
Nguyện vọng này , Mạnh Huy đã dặn dò anh trai cô là Mạnh Đình Triết nhất định phải giúp đỡ nguyên chủ hoàn thành.
Mạnh Đình Triết lại nói với nguyên chủ rằng, gia đình hy vọng cô đừng đi học ở trường quá xa, thế là đã điền nguyện vọng cho cô vào một trường cao đẳng cảnh sát gần nhà nhất.
Nguyên chủ tính cách nhu nhược, cộng thêm hiểu biết về thông tin xã hội quá ít ỏi, lúc đó liền dùng số điểm đủ để vào một trường đại học chính quy để bước vào một trường cao đẳng cảnh sát.
Sau khi tốt nghiệp, nguyên chủ được phân công đến một cục cảnh sát hẻo lánh cách xa nhà. Kể từ lần điền nguyện vọng đó, Mạnh Huy đối với nguyên chủ đã nảy sinh rất nhiều rào cản, lời Mạnh Đình Triết phản hồi với Mạnh Huy là, em gái không muốn học tài chính. Vì thế Mạnh Huy cảm thấy đứa con gái này thật ra trong lòng không hề nhận đồng ông.
Sau đó có một chuyện đã triệt để thay đổi thái độ của nhà họ Mạnh, nguyên chủ từng gửi tiền về cho cha mẹ nuôi ở nông thôn một lần , đó vốn là số tiền cô chăm chỉ làm thêm kiếm được , nhưng lại bị nhà họ Mạnh phát hiện, nhà họ Mạnh cảm thấy nguyên chủ là lấy tiền của họ lén lút đưa cho người khác.
Từ đó trở đi , thái độ của nhà họ Mạnh đối với cô vô cùng vi diệu, ngoại trừ tiền học phí và sinh hoạt phí bắt buộc phải bỏ ra , các nguồn kinh tế khác đều bị cắt đứt, thậm chí còn mắng cô là “kẻ ăn cháo đá bát”, trong nhà mất cái gì cũng sẽ nghi ngờ cô ăn cắp mang đi bán.
Mạnh Tư Kỳ đến thế giới này vừa vặn mười ngày, nhưng thông qua một số ký ức vụn vỡ vẫn chắp vá được quá khứ của nguyên chủ, nếu không phải trên người thật sự không có tiền, cô nhất định sẽ thuê một căn phòng ở gần cục cảnh sát để ở, cố gắng tránh đi lại với nhà họ Mạnh.
Nhưng hiện tại cô vẫn đang thực tập ở cục cảnh sát, cô chỉ có thể thông qua nỗ lực để nhanh ch.óng được trở thành nhân viên chính thức, làm cho công việc ổn định trước đã .
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com - https://monkeydd.com/ban-sac-canh-sat-hinh-su-hinh-su-dieu-tra-thap-nien-90/chuong-1-vu-an-thi-the-nu-o-toa-nha-day-hoc-1.html.]
Đến văn phòng đội hai của cục cảnh sát
ngồi
xuống
chưa
được
bao lâu, đội trưởng Hàn Trường Lâm đột nhiên
đi
vào
vỗ tay hét lớn: “Có án t.
ử, lập tức đến hiện trường!”
Văn phòng vốn dĩ đang yên tĩnh lập tức bận rộn hẳn lên, có người hét lên: “Đội Hàn, án gì thế?”
“Lên xe rồi nói .” Hàn Trường Lâm nói năng gọn gàng dứt khoát.
Ba viên cảnh sát khác trong văn phòng đều đã đứng dậy chỉnh đốn trang bị . Chỉ có Mạnh Tư Kỳ là vẫn bất động. Vốn là thực tập sinh đã đến cục được ba tháng, cô chưa từng một lần được ra hiện trường. Công việc hằng ngày của cô quanh đi quẩn lại cũng chỉ là những việc lặt vặt như bưng trà rót nước, phát tài liệu.
Vì thế, Mạnh Tư Kỳ không nghĩ lần này mình sẽ có suất. Dù vậy , cô vẫn chủ động ngẩng đầu nhìn Hàn Trường Lâm một cái. Dẫu sao , nếu suốt thời gian thực tập mà không làm nên trò trống gì, khả năng cao cô sẽ đ.á.n.h mất cơ hội trở thành nhân viên chính thức.
Ánh mắt ấy dường như gửi gắm một sự khát khao bỏng cháy. Đối diện với ánh nhìn của cô, Hàn Trường Lâm khẽ do dự rồi chậm rãi giơ tay lên: “Cái đó... tiểu Mạnh, hôm nay cô cùng ra hiện trường đi !”
Trong lòng Mạnh Tư Kỳ khựng lại một nhịp đầy chấn động. Cuối cùng thì cô cũng đợi được cơ hội này rồi !
Trên xe cảnh sát cộng thêm Mạnh Tư Kỳ vừa vặn ngồi đủ năm người , Mạnh Tư Kỳ ngồi ở hàng ghế sau sát cửa sổ, bên cạnh cô là cảnh sát trẻ Triệu Lôi Đình, còn có cảnh sát trung niên Phùng Thiếu Dân, đội trưởng Hàn ngồi ở ghế phụ, người lái xe là cảnh sát trẻ Đường Tiểu Xuyên.
Đội trưởng Hàn nhanh ch.óng giới thiệu sơ qua về vụ án, là một vụ án mạng nữ giáo viên trường cấp ba bị hại, nửa tiếng trước bảo vệ trường học báo án, hôm nay là thứ bảy, trường học nghỉ học, hiện tại cảnh sát tuần tra gần đó đã phong tỏa trường học.
Nói xong tình tiết vụ án, Hàn Trường Lâm nghiêng đầu, nói với hàng ghế sau : “Lão Phùng, tiểu Mạnh giao cho cậu dắt mối đấy, không vấn đề gì chứ.”
Mạnh Tư Kỳ hiểu ngay đây là Đội trưởng Hàn đang sắp xếp người hướng dẫn cho mình . Người mới vào nghề đều cần có sư phụ dìu dắt, cô bèn hơi nghiêng đầu nhìn Phùng Thiếu Dân đang ngồi cách một ghế, khẽ gọi một tiếng: “Chào sư phụ.”
Qua khóe mắt, cô có thể cảm nhận rõ ràng sắc mặt lạnh nhạt của ông ta . Đúng như cô dự đoán, vài phút trôi qua sau tiếng gọi ấy , đối phương vẫn hoàn toàn im lặng, không thèm phản hồi.
Liệu hai người đã tính là quan hệ thầy trò chưa ? Mạnh Tư Kỳ cũng chẳng dám chắc. Trong xe không ai nhắc lại chuyện này nữa, nếu sau này Phùng Thiếu Dân không thừa nhận, cô cũng đành chịu thôi.
Nửa chặng đường còn lại , không gian trong xe hoàn toàn yên tĩnh. Mọi người đều nhắm mắt dưỡng thần, Mạnh Tư Kỳ cũng tựa đầu vào thành cửa sổ, thẫn thờ nhìn ra ngoài một lúc.
Thực ra , cô tự biết rõ thái độ của toàn bộ đội hai đối với mình ra sao . Một người mới khác vào cùng đợt với cô vốn là sinh viên tốt nghiệp trường danh tiếng, vóc dáng cao to lực lưỡng, được cục đích thân chỉ định phân về đội một. Trong khi đó, cô chỉ là sinh viên từ một ngôi trường vô danh, bị đẩy qua đẩy lại vài bận mới bị ném về đội hai này .
Đội cảnh sát hình sự có đội một và đội hai, những năm này tỷ lệ phá án của đội một luôn đè bọc đội hai, vì thế năm nào bầu chọn ưu tú cũng như chiêu mộ người mới, đội hai đều tụt lại phía sau , điều này cũng dẫn đến tài nguyên của đội hai ngày càng ít đi , bây giờ thậm chí có chút tre già măng mọc không kịp.
Trái lại , đội một ngày càng ăn nên làm ra , quân số ngày một đông, các thiết bị công nghệ hiện đại đều được ưu tiên rót về phía họ. Ngay cả các cán bộ xuống cơ sở luân chuyển rèn luyện cũng đều chọn đội một. Trong cục còn râm ran tin đồn rằng, thời gian tới có khả năng đội hai sẽ bị giải thể.
Chính vì thế, năm nay Đội trưởng Hàn muốn nỗ lực vực dậy danh tiếng, thậm chí đã viết cam kết để kiên quyết giành bằng được tài nguyên từ trên cục về. Thế nhưng cuối cùng, thứ cục phân xuống lại là một nữ thực tập sinh, điều này khiến các cảnh sát ở đội hai không khỏi ấm ức, bất mãn.
Suy cho cùng, việc mọi người không hoan nghênh sự xuất hiện của Mạnh Tư Kỳ cũng là điều dễ hiểu.
Ngôi trường cấp ba xảy ra vụ việc nằm ở vùng ngoại ô thành phố. Nửa chặng đường sau khá gập ghềnh, xóc nảy khiến Mạnh Tư Kỳ cảm thấy lộn mửa trong dạ dày, có lẽ cô đã bị say xe. Dù vậy , cô vẫn c.ắ.n răng chịu đựng, tự dặn lòng tuyệt đối không được mất điểm hay tỏ ra yếu đuối ngay trong lần đầu tiên ra hiện trường để người khác coi thường.
Viên cảnh sát Triệu Lôi Đình ngồi bên cạnh dường như nhận ra sắc mặt bất thường của cô liền lên tiếng hỏi: “Không khỏe sao ?”
Cô nặn ra một nụ cười có phần nhợt nhạt, đáp: “Không sao .”
Chiếc xe cuối cùng cũng tiến vào cổng trường. Vừa bước xuống xe, Mạnh Tư Kỳ mới thấy l.ồ.ng n.g.ự.c và dạ dày dễ chịu đi đôi chút. Không kịp nghỉ ngơi, cả nhóm lập tức rảo bước hướng về phía hiện trường vụ án.
Nằm lọt thỏm giữa những dãy nhà học tường đỏ ngói đen là tòa nhà văn phòng của giáo viên. Đây là một công trình hai tầng, vốn là nơi nghỉ ngơi của các thầy cô giáo trong trường. Lúc này , bên ngoài tòa nhà đã được giăng dây cảnh báo dày đặc, các chiến sĩ cảnh sát và nhân viên pháp y đang bận rộn đi qua đi lại từ trên lầu xuống dưới nhà.
Vừa đến cửa, cả nhóm liền bọc giày, đeo găng tay chuyên dụng. Có tiếng ai đó cất lời chào Đội trưởng Hàn. Khi Hàn Trường Lâm bước vào trong, một nữ pháp y đã chủ động tiến đến báo cáo tình hình: “Nạn nhân là nữ giới, tầm ba mươi tuổi. Giác mạc đã hơi đục, dựa vào độ lan rộng và màu sắc của vết hoen t.ử thi, thời gian t.ử vong được dự đoán vào khoảng mười giờ tối hôm qua.”
Giọng nữ pháp y nghe nhẹ nhàng nhưng từng câu chữ lại vô cùng dứt khoát, chuyên nghiệp: “Kết mạc mắt của nạn nhân có các điểm xuất huyết dày đặc, giường móng tay xuất hiện dấu hiệu tím tái. Vùng cổ có rãnh hằn rất sâu, các bộ phận khác trên cơ thể không phát hiện vết thương nào rõ rệt. Sơ bộ suy đoán nạn nhân bị bóp cổ dẫn đến ngạt thở cơ học mà c.h.ế.t...”
Hàn Trường Lâm đi thẳng vào trong phòng: “Là hiện trường thứ nhất?”
“Hiện tại xác nhận là vậy .”
“Ai báo cảnh sát?”
“Là bảo vệ của trường phát hiện ra . Sáng nay khi đi tuần tra, ông ấy nhìn thấy x.á.c c.h.ế.t nên đã lập tức báo cảnh sát. Nạn nhân chính là một giáo viên đang giảng dạy tại đây, tên là Chu Tiệp Lệ.”
Mạnh Tư Kỳ bước theo đoàn người vào bên trong. Nơi này vốn là phòng ở được cải tạo lại từ một dãy nhà học kiểu cũ nên không gian khá rộng rãi, chia làm hai gian.
Vừa rẽ vào gian phòng bên phải , đập vào mắt cô là một bộ sofa và tủ sách, không hề có giường ngủ; cách bài trí nhìn chung rất đơn giản.
Cách chiếc sofa không xa, ngay trước mặt một nhân viên pháp y, tầm mắt của cô nhanh ch.óng đổ dồn vào t.h.i t.h.ể nữ giáo viên. Nạn nhân nằm sóng xoài trên mặt đất lạnh lẽo, mái tóc đen dài xõa tung, chiếc áo len màu đỏ xộc xệch và có dấu vết bị xé rách. Nửa thân dưới của cô ấy được đắp tạm một tấm vải trắng, che đi tình trạng thực tế có lẽ còn t.h.ả.m hại hơn nhiều.
Cô lách qua người Triệu Lôi Đình, cố nhìn rõ hơn để thu thập thêm thông tin về người đã khuất. Trên mặt nạn nhân không có vết thương nào rõ rệt, nhưng rãnh hằn trên cổ lại sâu hoắm. Sắc da mặt đã hoàn toàn biến đổi, một màu xám t.ử khí kỳ quái và u ám bao phủ lên làn da tím tái ảm đạm.
Đúng lúc này , đôi mắt xõa tung dưới mái tóc kia vừa vặn nhìn chằm chằm vào cô, đồng t.ử của người c.h.ế.t giãn to, là loại cảm giác mà cô không cách nào miêu tả được , giống như mắt cá c.h.ế.t, nhưng lại mang theo một sự oán hận đáng sợ.
Chaporia
Bình Luận (0)