Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee , sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
Chính cái nhìn ấy khiến Mạnh Tư Kỳ rùng mình ớn lạnh. Cơn say xe âm ỉ nãy giờ cộng với kích thích thị giác mạnh làm dạ dày cô lập tức cuộn nhào lên dữ dội. Sau một tiếng “uệ”, cô vội bịt c.h.ặ.t miệng, dốc hết sức bình sinh lao thẳng ra ngoài cửa.
Nơi góc hành lang, cô nôn thốc nôn tháo đến mức muốn sạch cả ruột gan. Ở thế giới cũ, cô chưa từng học trường cảnh sát, cũng chẳng xuất thân từ ngành y; nói thực, cô quá khó để thích nghi ngay với một hiện trường t.h.ả.m khốc như vậy . Dù trước đó đã làm công tác tư tưởng cho bản thân rất nhiều lần , cô vẫn không thể nhịn nổi.
Ngồi thụp xuống một lúc, Mạnh Tư Kỳ cuối cùng cũng tỉnh táo lại đôi chút. Nếu lúc này mà bỏ cuộc thì tuyệt đối không phải phong cách của cô. Nghĩ vậy , cô chậm rãi vịn tay vào tường để đứng dậy. Thế nhưng, đột nhiên phía sau xuất hiện một bóng người đang lảo đảo tiến lại gần. Cô giật nảy mình , suýt chút nữa thì ngã nhào ra đất.
Cánh tay bị một bàn tay mạnh mẽ chộp lấy, cô quay đầu lại mới phát hiện ra là Triệu Lôi Đình.
“Không sao chứ?” Anh đưa một chai nước khoáng cho cô, “Vẫn ổn chứ?”
Mạnh Tư Kỳ nhận lấy nước súc miệng, miễn cưỡng mỉm cười : “ Tôi không sao rồi .”
Khi cô quay trở lại phòng ngủ, nhân viên pháp y vừa vặn đang báo cáo: “Vẫn chưa thể xác định nạn nhân có dấu hiệu bị xâm hại t.ì.n.h d.ụ.c hay không , việc này cần phải đưa về trung tâm kiểm nghiệm thêm. Hung thủ không để lại bất kỳ dấu vân tay nào tại hiện trường cả, Đội trưởng Hàn à , vụ án này không đơn giản đâu .”
Hàn Trường Lâm trầm ngâm một lát rồi căn dặn: “Mọi người cứ rà soát cẩn thận hơn chút nữa đi . Tôi không tin tên hung thủ này lại có thể hành sự kín kẽ đến mức không để lại một dấu vết nào.”
“Vâng.”
Bên trong, các nhân viên pháp y và kỹ thuật hình sự đang bận rộn sục sạo khắp nơi; nhóm của Đội trưởng Hàn cũng cẩn thận tỉ mẩn kiểm tra từng món đồ vật trong phòng. Mạnh Tư Kỳ bước vào vài bước, cố ý né xa t.h.i t.h.ể nạn nhân rồi chủ động lại gần Phùng Thiếu Dân.
Ngay khi cô vừa định mở lời hỏi xem mình có thể giúp gì, Phùng Thiếu Dân bất thình lình quay phắt lại , nhìn thẳng vào cô, giọng điệu lạnh lùng gắt gỏng: “Tiểu Mạnh! Ra ngoài trước đi , đừng có đứng đây làm vướng chân vướng tay người khác.”
Trái tim đang hừng hực nhiệt huyết của Mạnh Tư Kỳ lập tức nguội ngắt một nửa. Chẳng buồn nán lại thêm, cô im lặng chậm rãi lùi ra khỏi cửa phòng.
Thế nhưng, trước khi quay đi , ánh mắt cô vẫn vô tình chạm phải khuôn mặt xám ngắt của người c.h.ế.t đang nằm trên nền đất lạnh lẽo.
Chợt một cơn hoa mắt ch.óng mặt và buồn nôn đột ngột ập đến khiến Mạnh Tư Kỳ khựng bước. Ngay trước mắt cô, một viễn cảnh khó tin bỗng nhiên hiện lên.
Một bàn tay rắn chắc đang siết c.h.ặ.t lấy cổ người phụ nữ. Nạn nhân liều mạng vùng vẫy phản kháng nhưng tất thảy đều vô vọng, chỉ có thể phát ra những tiếng rên rỉ đầy đau đớn.
Trong đoạn ký ức mơ hồ ấy , trên ống tay áo của kẻ thủ ác, một chiếc cúc áo đặc chế màu xám bạc đang phản chiếu thứ ánh sáng mờ nhạt dưới ánh đèn vàng hiu hắt...
Cảnh tượng đột ngột này khiến cô đứng c.h.ế.t lặng, đầu óc choáng váng, tai ù đi . Theo bản năng, cô co các ngón tay lại rồi đưa lên đỡ lấy trán. Ảo ảnh kỳ lạ kia cũng không xuất hiện thêm lần nào nữa.
“Mạnh Tư Kỳ?”
Sau khi nghe thấy tiếng gọi của Triệu Lôi Đình, cô thu lại cảm xúc bất an, bày ra vẻ mặt hơi nhẹ nhõm: “Không sao ”, rồi đi về phía cửa.
Ngoài cửa, gió nhẹ thổi qua, lúc này đã là tiết trời mùa thu vàng, thời tiết ấm áp. Mạnh Tư Kỳ đút hai tay vào túi áo khoác đồng phục, nhìn về phía khu thành thị xa xôi mà xuất thần một lúc.
Giọng nói đau đớn của người phụ nữ và chiếc cúc áo màu xám bạc giống như một loại ký hiệu in sâu vào trong trí óc cô, cô không tài nào quên đi được nữa.
Mặc dù tất cả những điều này không thể giải thích bằng nhận thức vốn có , nhưng cô dần nhận ra rằng, đây chính là thông tin từ hiện trường vụ án, những gì cô nhìn thấy có thể là manh mối của vụ án này .
Không biết đã qua bao lâu, vừa quay người lại , cô đã thấy đội trưởng Hàn cùng các thành viên đội hai đứng ở hành lang. Giọng Hàn Trường Lâm vang dội như chuông đồng:
“Lão Phùng, cậu và tiểu Triệu lập tức đến nhà Chu Tiệp Lệ, tìm hiểu tình hình của chồng cô ấy .”
“Rõ, đội trưởng Hàn.”
Hai người đáp lời rồi nhanh ch.óng đi về phía cầu thang cuối hành lang. Mạnh Tư Kỳ vẫn luôn chờ đợi sự phân công của Hàn Trường Lâm, nhưng mãi đến khi bóng dáng Phùng Thiếu Dân và tiểu Triệu khuất hẳn nơi cầu thang, ông mới quay đầu nhìn cô. Ánh mắt ấy hờ hững đến mức như thể đã quên mất sự tồn tại của cô.
Mạnh Tư Kỳ khẽ ngẩng cằm. Sự thất vọng trong lòng không hề lộ ra ngoài, nhưng khát khao trong ánh mắt lại càng trở nên mãnh liệt hơn. Hàn Trường Lâm mím môi, im lặng một lát rồi mới chậm rãi lên tiếng:
“Tiểu Mạnh, cô đi cùng sư phụ của mình đi . Phía sau chưa có sắp xếp cụ thể nào, cứ nghe theo sự phân công của sư phụ.”
“Vâng, tôi hiểu rồi .” Mạnh Tư Kỳ vui mừng từ tận đáy lòng, khóe miệng khẽ nhếch lên. Lời này đã rất rõ ràng, sau này nếu không có nhiệm vụ thì cứ đi theo sư phụ là chuẩn không cần chỉnh.
Cô lập tức chạy bước nhỏ xuống lầu, trên sân trường, hai người Phùng Thiếu Dân đã lên ô tô, xe vừa mới khởi động.
Mạnh Tư Kỳ gõ gõ vào kính cửa sổ hàng ghế trước , Triệu Lôi Đình hạ kính xuống.
“Đội trưởng Hàn bảo tôi đi cùng.” Mạnh Tư Kỳ mỉm cười nói .
Triệu Lôi Đình mỉm cười gật đầu.
Mạnh Tư Kỳ ngồi vào hàng ghế sau , lại nói lớn hơn với hàng ghế trước : “Sư phụ, đội trưởng Hàn nói , sau này nếu ông ấy không có sắp xếp gì thì cứ để tôi đi theo thầy.”
Trong tiếng động cơ ô tô gầm rú, Mạnh Tư Kỳ dường như nghe thấy ông “ừ” một tiếng.
Nhà của Chu Tiệp Lệ nằm không quá xa trường học. Hai mươi phút sau , chiếc xe chạy vào một khu dân cư cũ kỹ rồi dừng lại trước một dãy nhà có kiểu dáng giống những gara ô tô.
Khoảng sân phía trước khá rộng rãi. Ngoài vài chậu hoa, một bồn giặt và dây phơi quần áo, nơi đây không có nhiều đồ đạc. Nhà của Chu Tiệp Lệ nằm trong dãy nhà đó. Cánh cửa nhôm đã cũ, bên trên dán một chữ “Phúc” rất lớn, nhưng một góc của tờ giấy đã bị rách mất.
Triệu Lôi Đình tiến lên gõ cửa, gọi một tiếng: “Có ai ở nhà không ?”
Nhưng bên trong hoàn toàn không có động tĩnh. Hai người gõ thêm vài lần nữa vẫn không nhận được bất kỳ phản hồi nào. Triệu Lôi Đình và Phùng Thiếu Dân đưa mắt nhìn nhau . Họ không chắc người trong nhà có thật sự vắng mặt hay đã xảy ra tình huống đặc biệt nào đó.
Dù sao Chu Tiệp Lệ cũng đã đi ra ngoài vào ban đêm rồi không trở về, cuối cùng t.ử vong do tai nạn. Người chồng của cô ấy là đối tượng có hiềm nghi lớn nhất. Nếu anh ta vì sợ tội mà bỏ trốn thì cũng không phải không có khả năng.
Nghĩ đến điều đó, sự nghi ngờ trong lòng hai người ngày càng tăng lên, tâm trạng cũng theo đó mà trở nên nặng nề hơn.
Đúng lúc này , cánh cửa của hộ gia đình bên cạnh mở ra . Một người phụ nữ trung niên thò đầu ra , cất tiếng gọi:
“Cậu ta làm nghề lái taxi. Giờ này ban ngày đang chạy xe bên ngoài, hoặc đang ngủ bù một giấc đấy.”
Triệu Lôi Đình và Phùng Thiếu Dân gần như đồng thời quan sát tình hình trong sân. Quả nhiên không thấy bóng dáng chiếc taxi đâu cả.
Triệu Lôi Đình thấp giọng hỏi:
“Anh Phùng, có cần báo cáo với đội trưởng Hàn không ? Liệu Triệu Quang Huy có khả năng đã lái xe bỏ trốn rồi không ?”
“Cứ gõ cửa thêm lần nữa đã . Nếu thật sự không có ai trả lời thì phá cửa vào .”
Triệu Lôi Đình hiểu ý, lập tức tiến lên gõ cửa. Lần này anh không còn khách sáo, trực tiếp dùng nắm đ.ấ.m đập mạnh vài cái. Tiếng động vang dội, khiến lớp bụi bám quanh khung cửa nhôm cũng rung lên rồi rơi xuống.
Bên trong vẫn không có bất kỳ phản hồi nào.
Anh và Phùng Thiếu Dân trao đổi ánh mắt, chuẩn bị xông vào phá cửa.
Đúng lúc Triệu Lôi Đình vừa bày tư thế tông cửa, cánh cửa bỗng phát ra tiếng “két”, rồi hé mở một khe nhỏ.
Qua khe cửa hiện ra khuôn mặt của một người đàn ông. Anh ta để râu lún phún, tóc tai bù xù, đôi mắt lim dim ngái ngủ như vẫn chưa hoàn toàn tỉnh táo. Trong thứ ánh sáng nửa sáng nửa tối nơi cửa ra vào , vẻ mặt đờ đẫn ấy lại thấp thoáng một cảm giác nặng nề khó diễn tả.
“Anh là Triệu Quang Huy?” Triệu Lôi Đình hỏi.
Người đàn ông dường như đang suy nghĩ điều gì đó, một lúc lâu sau mới trả lời: “Phải.”
Triệu Lôi Đình trực tiếp giơ thẻ công tác ra : “Chúng tôi là cảnh sát của Cục Công an thành phố Kim Dương, vợ anh là Chu Tiệp Lệ xảy ra chuyện rồi , chúng tôi đến để tìm hiểu tình hình với anh .”
Triệu Quang Huy lần này không còn đờ đẫn nữa, mà nhíu c.h.ặ.t lông mày hỏi ngược lại : “Xảy ra chuyện?”
“Thế này đi , chúng ta vào trong nói chuyện.”
Triệu Quang Huy lúc này mới mở cửa, quay người đi vào trước .
Mạnh Tư Kỳ theo mọi người bước vào trong nhà. Rèm cửa đều được kéo kín nên bên trong khá tối, nhất thời khó nhìn rõ cách bài trí. Tuy nhiên, một mùi rượu nồng nặc đã ập thẳng vào mặt khiến cô khẽ đưa tay che mũi.
Triệu Lôi Đình đi lên phía trước kéo rèm cửa phòng khách. Trên đường đi , chân anh liên tục va phải mấy chai rượu nằm lăn lóc dưới sàn, phát ra những tiếng loảng xoảng ch.ói tai.
Tiếng rèm cửa kéo vang lên một tiếng “xoạt”, ánh sáng lập tức tràn vào căn phòng khách không lớn lắm.
Vừa nhìn qua, Mạnh Tư Kỳ đã cảm thấy có chút khó chịu. Căn nhà này vô cùng bừa bộn. Bàn ăn, ghế sofa và bàn trà chen chúc trong không gian chật hẹp, còn những chiếc ghế thì bị đặt ngổn ngang khắp nơi.
Trên ghế sofa là một chiếc chăn cũ nhàu nhĩ, trông rất luộm thuộm. Có lẽ bình thường Triệu Quang Huy vẫn ngủ luôn trên đó.
Mùi rượu nồng nặc lan khắp căn phòng cũng bắt nguồn từ những chai bia chất đầy trên bàn và vương vãi khắp mặt sàn.
Mạnh Tư Kỳ nhất thời không đếm nổi có bao nhiêu vỏ chai rượu, càng không hiểu nổi vì sao người đàn ông này lại có thể uống nhiều đến như vậy trong một khoảng thời gian ngắn.
Triệu Quang Huy lười biếng ngồi phịch xuống ghế sofa. Nửa người anh ta lún sâu vào lớp đệm mềm, trông như thể đó chính là cái ổ quen thuộc của mình .
Mạnh Tư Kỳ kéo một chiếc ghế đến trước sofa, mời sư phụ ngồi xuống.
Phùng Thiếu Dân liếc
nhìn
cô một cái
rồi
ngồi
xuống ghế.
Mạnh Tư Kỳ và Triệu Lôi Đình cũng lần lượt ngồi xuống. Cô lấy cuốn sổ nhỏ và cây b.út máy ra , bắt đầu ghi chép biên bản.
“Uống nhiều rượu như vậy sao ?”
Triệu Lôi Đình lên tiếng, trong giọng nói mang theo chút chê trách khó giấu.
“Vợ tôi làm sao rồi ?” Triệu Quang Huy hỏi Triệu Lôi Đình.
Triệu Lôi Đình nhìn Phùng Thiếu Dân một cái. Phùng Thiếu Dân không vòng vo, trực tiếp nói :
“Chu Tiệp Lệ đã bị sát hại ở trường học vào tối hôm qua.”
“Bị sát hại?”
Ánh mắt Triệu Quang Huy bỗng khựng lại . Khuôn mặt vốn còn giữ được vẻ bình tĩnh lập tức sa sầm xuống. Mạnh Tư Kỳ tinh ý nhận ra ngón tay phải của anh ta đang run nhẹ.
Ánh mắt cô cũng rất tự nhiên dừng lại trên ống tay áo của Triệu Quang Huy.
Nguyên nhân là bởi hình ảnh thoáng hiện rồi biến mất trong đầu cô trước đó quá mức sâu sắc. Vì vậy , ánh nhìn của cô lưu lại trên ống tay áo anh ta khá lâu.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com - https://monkeydd.com/ban-sac-canh-sat-hinh-su-hinh-su-dieu-tra-thap-nien-90/chuong-2-vu-an-thi-the-nu-o-toa-nha-day-hoc-2.html.]
Ống tay áo của Triệu Quang Huy tương đối rộng, trên cổ tay áo đính hai chiếc cúc màu xám. Mạnh Tư Kỳ bất giác căng thẳng. Cô quan sát hết lần này đến lần khác để xác nhận.
Cuối cùng, cô nhận ra chiếc cúc trong ký ức của mình là màu xám bạc, mang ánh kim loại rõ rệt. Trong khi đó, cúc áo trên tay áo của Triệu Quang Huy chỉ là loại cúc nhựa màu xám thông thường.
Tuy nhiên, Mạnh Tư Kỳ không vì thế mà loại bỏ hiềm nghi đối với Triệu Quang Huy. Nếu sau khi gây án anh ta đã về nhà thay quần áo, vậy thì những điểm khả nghi vừa rồi cũng không đủ để chứng minh điều gì.
“Là ai đã g.i.ế.c cô ấy ?”
Giọng Triệu Quang Huy rõ ràng mang theo sự kích động. Bờ môi anh ta khẽ run, sắc mặt cũng nhợt nhạt đi vài phần.
“Chúng tôi vẫn đang điều tra.”
Triệu Lôi Đình đáp: “Triệu Quang Huy, để sớm khoanh vùng và tìm ra hung thủ, chúng tôi hy vọng anh có thể phối hợp với chúng tôi trong quá trình điều tra.”
“ Tôi có thể đi gặp cô ấy không ?”
Triệu Quang Huy vừa nói vừa làm động tác muốn đứng dậy.
Phùng Thiếu Dân lập tức đưa tay ra hiệu, ép anh ta ngồi xuống lại : “Pháp y vẫn đang tiến hành khám nghiệm t.ử thi. Khi thích hợp, chúng tôi sẽ sắp xếp để anh gặp cô ấy .”
“Không được , tôi muốn đi gặp cô ấy .”
Lần này , Triệu Quang Huy bật dậy nửa người khỏi ghế sofa. Sắc mặt anh ta lập tức trở nên u ám, trong ánh mắt thậm chí còn lộ ra vài phần âm trầm đáng sợ.
“Anh bình tĩnh lại đi !”
Phùng Thiếu Dân quát lớn:
“Nếu anh không phối hợp với chúng tôi điều tra, hung thủ rất có thể sẽ nhân cơ hội bỏ trốn!”
Giọng nói vang dội ấy như trực tiếp đ.á.n.h vào một sợi dây thần kinh căng thẳng trong đầu Triệu Quang Huy. Người đàn ông đang định đứng dậy bỗng khựng lại . Vành mắt anh ta nhanh ch.óng đỏ lên, rồi chậm rãi ngồi trở lại ghế sofa.
Triệu Lôi Đình dịu giọng trấn an anh ta vài câu, đợi cảm xúc ổn định hơn mới chính thức bắt đầu hỏi:
“Chu Tiệp Lệ qua đêm không về nhà, tại sao anh lại hoàn toàn không hay biết gì?”
“Chuyện đó đâu phải lần đầu tiên.”
Triệu Quang Huy đáp. Anh ta lại quay về trạng thái chậm chạp như trước , phản ứng cũng có phần trì trệ.
“Thực ra tôi đã quen rồi .”
“Ý anh là, cô ấy thường xuyên qua đêm ở ngoài không về?”
“Cũng không hẳn, có đôi khi trường học có việc thì cô ấy không về nhà. Vì ở trường học cũng có phòng nghỉ ngơi.”
“Hai người không có con sao ?”
“Không có .”
“Vậy thì tình cảm vợ chồng thế nào?”
Câu hỏi này , Triệu Quang Huy không trả lời ngay, mà do dự một lát mới nói : “Cũng tạm.”
“Gần đây hai người có cãi nhau không ? Hoặc là có xảy ra chuyện gì không vui không .”
“Không có .” Triệu Quang Huy nhướng mắt, trả lời rất dứt khoát.
“Mối quan hệ của cô ấy với những người khác thế nào, ví dụ như gần đây có kết oán với ai không ?”
“Không có .”
“Khoảng mười giờ tối hôm qua anh ở đâu ?” Phùng Thiếu Dân đi thẳng vào vấn đề hỏi.
Triệu Quang Huy không hề ngẩng mắt, mà giống như lặng lẽ suy nghĩ một hồi rồi nói : “ Tôi lái xe taxi, tầm giờ đó chắc tôi đang chạy xe ở khu vực nội thành, cụ thể là ở đâu tôi cũng không nhớ.”
“Vậy anh có nhớ trong khoảng thời gian đó anh có chở vị khách nào không , có thể miêu tả một chút được không .”
“Không có , tối hôm qua sấm sét mưa gió, tôi chạy xe không rất lâu, trên đường căn bản không có người , nửa đêm về sáng là tôi về nhà rồi .”
Mạnh Tư Kỳ nhớ lại tối hôm qua đúng là có sấm sét, có mưa nhỏ, thời gian không dài, buổi sáng ngủ dậy thấy mặt đất thực ra không ẩm ướt lắm.
Thời đại này camera căn bản chưa được phổ biến, nếu không có nhân chứng thì căn bản không thể phán đoán được Triệu Quang Huy có nói dối hay không .
Lại hỏi thêm vài câu hỏi, vẫn như cũ không phát hiện ra điểm gì khả nghi.
Vốn dĩ Mạnh Tư Kỳ muốn xin phép khám xét tủ quần áo của Triệu Quang Huy, nhưng hiện tại vẫn chưa xác định Triệu Quang Huy là nghi phạm g.i.ế.c người , có thể đưa ra yêu cầu này sẽ không thỏa đáng.
Cô nhanh trí đổi ý: “Anh Triệu? Có nhà vệ sinh không ?”
Triệu Quang Huy ngước mắt nhìn về phía cô, đây cũng là lần đầu tiên anh ta nhìn thẳng vào cô: “Có.” Anh ta tùy ý chỉ tay một cái.
Mạnh Tư Kỳ đứng dậy, đi về phía nhà vệ sinh.
Không gian nhà vệ sinh rất chật hẹp, bồn cầu và khu vực tắm rửa nằm chung một chỗ. Bên cạnh bồn cầu là một đống quần áo bẩn chất cao.
Mục đích của Mạnh Tư Kỳ rất đơn giản: kiểm tra phần ống tay áo của những bộ quần áo này .
Cô vừa nhấc một chiếc áo lên thì một mùi hôi khó chịu lập tức xộc vào mũi. Không biết bộ quần áo này đã bị bỏ đó bao lâu mà chưa được giặt.
Mạnh Tư Kỳ đành nín thở, nhanh ch.óng lần tay dọc theo ống tay áo để kiểm tra. Không thấy chiếc cúc nào như trong ký ức.
Cô đang định đặt chiếc áo xuống thì phát hiện trên nền nhà vẫn còn một bộ quần áo khác. Xem ra Triệu Quang Huy có thói quen chất đống quần áo bẩn nhiều ngày liền mà không giặt.
Cô lại nhặt bộ quần áo đó lên, tiếp tục kiểm tra phần ống tay áo.
Đáng tiếc, lần này cô vẫn không thu được bất kỳ manh mối nào.
Trong phòng khách, Triệu Lôi Đình và Phùng Thiếu Dân rõ ràng đã hỏi xong các câu hỏi. Thấy Mạnh Tư Kỳ bước ra cửa, họ đều đứng dậy, chuẩn bị ra về.
Phùng Thiếu Dân là người khá có trách nhiệm, lại từ những người xung quanh tìm hiểu thêm một chút về tình cảm của Triệu Quang Huy và Chu Tiệp Lệ, kết luận đưa ra là quan hệ vợ chồng bình thường, thỉnh thoảng có thể nghe thấy hai người cãi vã.
Buổi trưa, khi trở lại nhà ăn của cục, Mạnh Tư Kỳ hoàn toàn không có cảm giác thèm ăn. Cô chỉ ngồi cùng mọi người , gắp vài miếng rau cho có lệ.
Đồng nghiệp của đội hai là Đường Tiểu Xuyên buổi sáng cũng đi cùng đội trưởng Hàn để tìm hiểu tình hình. Trong lúc ăn cơm, anh ta tiện thể kể lại một số chuyện trong quá khứ của Triệu Quang Huy.
Hóa ra Triệu Quang Huy từng là một người trẻ tuổi đầy hoài bão. Anh ta đọc nhiều sách, có đầu óc kinh doanh và từng tự mình mở một công ty tài chính. Vào những năm 90, đó thực sự là một sự nghiệp có tiền đồ vô cùng sáng lạn.
Chu Tiệp Lệ cũng quen biết Triệu Quang Huy trong khoảng thời gian đó. Cô là giáo viên trung học phổ thông, vừa có học thức vừa xuất sắc. Bởi vậy , cuộc gặp gỡ giữa Chu Tiệp Lệ và Triệu Quang Huy khi ấy gần như là sự kết hợp hoàn hảo của một đôi trai tài gái sắc.
Thế nhưng, một biến cố bất ngờ đã làm thay đổi hoàn toàn cuộc sống của hai người .
Một nhân viên trong công ty của Triệu Quang Huy bị đột t.ử. Người nhà nạn nhân liên tục gây sức ép, khiến sự việc ngày càng ầm ĩ. Công ty buộc phải tạm thời đóng cửa, còn bản thân anh ta cũng bị kiện ra tòa. Trong quá trình điều tra, cơ quan chức năng phát hiện nhiều thủ tục và hồ sơ của công ty không đầy đủ, không hợp quy định. Cuối cùng, công ty bị xác định là một công ty ma, còn Triệu Quang Huy thì hoàn toàn phá sản.
Để mưu sinh, anh ta phải vay tiền thuê một chiếc taxi.
Trên đường trở về văn phòng, Triệu Lôi Đình hỏi:
“Triệu Quang Huy và Chu Tiệp Lệ bắt đầu sống ly thân từ khi nào?”
“Nửa đầu năm nay.” Đường Tiểu Xuyên đáp. “Sau một lần cãi nhau ở trường học. Kể từ đó, Chu Tiệp Lệ dường như thay đổi hẳn. Cô ấy rất ít khi về nhà, có lẽ đã hoàn toàn thất vọng về Triệu Quang Huy.”
“Vì sao họ cãi nhau ?”
“Không rõ lắm. Chỉ nghe nói hôm đó Triệu Quang Huy kéo Chu Tiệp Lệ lên xe, hành động khá thô bạo.”
Nghe đến đây, vẻ mặt mọi người đều trở nên trầm ngâm.
Suy nghĩ của Mạnh Tư Kỳ có lẽ cũng không khác họ là bao. Cuộc đời Triệu Quang Huy trải qua những thăng trầm quá lớn, từ đỉnh cao rơi xuống vực sâu. Trong hoàn cảnh ấy , tình cảm giữa hai vợ chồng chắc chắn đã nảy sinh không ít vấn đề.
Dù sao , cuộc sống hôn nhân cũng không thể tách rời những chuyện cơm áo gạo tiền. Vật chất tuy không phải là tất cả, nhưng lại là nền tảng quan trọng ảnh hưởng đến hạnh phúc.
Nếu giữa hai người thực sự tồn tại mâu thuẫn tình cảm kéo dài, thậm chí phát triển thành oán hận, vậy thì đó rất có thể là động cơ gây án.
Nhưng tất cả những điều này vẫn chỉ là suy đoán.
Đội trưởng Hàn vẫn chưa trở về. Muốn tiếp tục điều tra, mọi người vẫn phải chờ ông tập hợp và phân công nhiệm vụ tiếp theo.
Mạnh Tư Kỳ vừa trở về văn phòng, pha cho mình một ly trà trái cây thì Hàn Trường Lâm bước vào .
Anh không vòng vo mà trực tiếp gọi:
“Đường Tiểu Xuyên, đi cùng tôi đến phòng hỏi cung.”
Sau đó, Hàn Trường Lâm quay sang nhìn cô:
“Tiểu Mạnh, cô cũng vào ghi biên bản đi .”
“Vâng.”
Mạnh Tư Kỳ lập tức cầm cuốn sổ lên rồi theo mọi người ra ngoài.
Vừa bước qua cửa phòng hỏi cung, cô đang định tìm một chiếc ghế để ngồi xuống thì ánh mắt bỗng khựng lại .
Chiếc cúc áo màu xám bạc trên ống tay áo của người đàn ông lạ mặt đang ngồi trong phòng khiến cô lập tức sững người .
Chaporia
Bình Luận (0)