Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee , sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

3.

Ngày lễ cập kê, Tiết Nịnh đến.

Nàng vận một thân y phục thanh nhã, trên đầu cũng chỉ cài một bộ trâm đơn giản.

Vẻ đẹp thanh lệ thoát tục ấy càng tôn lên sự lộng lẫy của ta , khiến ta giống hệt một con công đang xòe đuôi. Không hiểu vì sao , ta bỗng thấy tự ti.

Da trắng như mỡ đông, mặt tựa hoa đào, có lẽ chính là để hình dung những cô nương như Tiết Nịnh.

Trong tiệc đều là những người bằng hữu thân thiết với ta từ thuở nhỏ, vì vậy nam nữ không phân bàn.

Kể từ lúc Tiết Nịnh bước vào , ánh mắt Triệu Yến chưa từng rời khỏi nàng.

Đại ca cũng nhận ra điều đó. Nhân lúc rót rượu, huynh ghé sát tai ta hỏi: "Mời Tiết Nịnh tới đây, là chủ ý của Thái t.ử phải không ?"

Mắt ta chợt đỏ lên, lặng lẽ gật đầu.

Đại ca tức đến nghiến răng: "Chu Chiêu, muội mất trí rồi à ?"

Tiệc rượu được nửa chừng, Triệu Yến kéo ta sang một bên. Ta còn tưởng cuối cùng hắn cũng nhớ tới việc tặng quà cho ta . Chút khó chịu trong lòng lúc trước cũng theo đó mà vơi đi đôi phần.

Dù sao Triệu Yến từ trước đến nay vẫn luôn như vậy , hứng lên thì thích, chán rồi lại thôi. Biết đâu Tiết Nịnh cũng giống con tiểu hồng mã kia , chẳng được hắn yêu thích bao lâu.

Triệu Yến nắm lấy cánh tay ta , kéo ta vào lòng. Môi hắn áp sát bên tai ta .

Mặt ta bất giác nóng bừng lên.

Thế nhưng lời hắn nói lại như một chậu nước lạnh dội thẳng xuống đầu.

"A Chiêu, ta ở đây chờ. Nàng gọi Tiết Đại tiểu thư tới đây đi , ta có chuyện muốn đích thân nói với nàng ấy ."

Sự nóng bỏng vì ngượng ngùng trên mặt ta trong nháy mắt tan biến sạch sẽ.

Ta ngẩn người nhìn hắn , nhất thời không kịp phản ứng.

"Mau đi đi , còn đứng ngây ra đó làm gì? Cẩn thận một chút, đừng để ai phát hiện. Dù sao nàng ấy cũng là cô nương khuê các, lén gặp nam t.ử bên ngoài, nếu để người khác biết được e rằng không ổn ."

Không ổn sao ?

Chúng ta ngày nào cũng ở cạnh nhau . Hắn ở Chu phủ, ta đến Đông Cung, chuyện đó từ lâu đã thành cơm bữa. Ta chưa từng cảm thấy có gì không ổn cả.

"Được."

4.

Ta, một Thái t.ử phi tương lai của Đông Cung, vậy mà trong chính ngày lễ cập kê của mình lại phải đứng giữa gió lạnh để canh gác cho vị Thái t.ử đang tư hội với nữ t.ử khác.

Từ nhỏ ta đã luyện võ, thính lực luôn rất tốt . Nhưng người trong phòng nói gì, ta lại chẳng muốn nghe lấy một chữ.

Không biết qua bao lâu, cửa phòng lần nữa được mở ra .

Cá Chép Bay Trên Trời Cao

Tiết Nịnh đỏ bừng cả gương mặt. Đôi môi hồng diễm lệ, đôi mắt đẹp long lanh như nước mùa thu. Nàng liếc nhìn ta một cái, vẻ mặt đầy e thẹn, rồi dẫn theo nha hoàn vội vã rời đi .

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com - https://www.monkeydd.

com/sau-khi-ta-ga-cho-tieu-hau-gia-thai-tu-hoi-han-da-muon/chuong-2.html.]

Triệu Yến theo sau bước ra . Ánh mắt vẫn luôn nhìn về phương hướng nàng rời khỏi.

Ta đưa tay ra trước mặt hắn , "Quà cập kê của ta đâu ?"

"À... Hôm nay ra ngoài vội quá nên ta quên mang theo. Hôm khác ta đưa cho nàng."

Ta liếc nhìn Tiểu Ngũ đang đứng bên cạnh chờ chủ t.ử. Sắc mặt hắn ta lúc này trắng bệch, thậm chí còn không dám nhìn vào mắt ta .

"Được."

Một tháng trước , Tiểu Ngũ từng thần thần bí bí nói với ta : "Điện hạ đã chuẩn bị quà cho cô nương từ rất lâu rồi , chỉ chờ đến ngày cô nương cập kê để đích thân tặng thôi."

Ta tò mò đến mức trằn trọc cả đêm không ngủ. Sáng hôm sau liền lôi Tiểu Ngũ tới góc tường Đông Cung, "Rốt cuộc hắn chuẩn bị quà gì cho ta ?"

Tiểu Ngũ bịt c.h.ặ.t miệng, "Ta không thể nói . Nói ra thì đâu còn bất ngờ nữa."

"Ngươi nói cho ta biết đi . Ta giả vờ không biết chẳng phải được rồi sao ?"

Sau đó, ta vẫn lén đi xem. Món quà được đặt trên nóc tủ trong thư phòng.

Đó là một chiếc vòng anh lạc nạm đầy bảo thạch, phía dưới treo một chiếc khóa đồng tâm bằng bạch ngọc.

Mà chiếc vòng đang đeo trên cổ Tiết Nịnh vừa rồi … Lại giống hệt như đúc.

Cho nên… Triệu Yến đã đem món quà cập kê vốn chuẩn bị cho ta tặng cho Tiết Nịnh rồi sao ?

Sau khi tiệc tan, ta ngồi ngây người một mình trong phòng.

Trên mặt đất chất đầy quà tặng. Có phần thưởng trong cung ban xuống, có quà của bằng hữu, phụ thân và Đại ca cũng đều chuẩn bị cho ta , đủ loại đủ kiểu, rực rỡ muôn màu.

Nhưng trong đầu ta chỉ có chiếc vòng anh lạc kia . Ta đã mong chờ nó rất lâu, từng tưởng tượng vô số lần dáng vẻ khi đeo nó lên người .

Hôm nay còn cố ý không mang bất kỳ món trang sức nào khác, chỉ vì sợ chúng làm lu mờ vẻ đẹp của chiếc vòng ấy .

Thế nhưng ngay trước mắt ta … Nó lại xuất hiện trên cổ một cô nương khác.

Đại ca đẩy cửa bước vào . Huynh ấy đứng ở cửa nhìn ta hồi lâu, sau đó mới khẽ thở dài rồi đi tới.

"A Chiêu, ta và phụ thân đã bàn bạc rồi . Năm sau chúng ta sẽ trở về đại doanh Tây Chu. Nếu muội muốn đi cùng, Đại ca có thể thay muội đến phủ Thái t.ử từ hôn."

Ta rốt cuộc không thể nhịn thêm được nữa, nước mắt lập tức trào ra khỏi hốc mắt.

Ta nhào vào lòng huynh ấy , bật khóc nức nở. Giọng đại ca cũng nghẹn lại , "Nha đầu ngốc, hắn là Trữ quân, là Thiên t.ử tương lai. Đời này vốn dĩ sẽ không chỉ có một mình muội . Muội còn đau lòng điều gì nữa?"

Ta biết .

Ta biết .

Ta biết đời này hắn sẽ không chỉ có một mình ta .

Nhưng ta chưa từng nghĩ tới… Thì ra ta lại không phải người hắn để tâm nhất.

Rõ ràng trước đây hắn luôn đặt ta lên hàng đầu. Mọi việc đều ưu tiên ta trước tiên, không cho phép bất kỳ ai nói ta một câu không phải .

 

Bình Luận (0)

Vui lòng Đăng nhập để tham gia bình luận.
Đang tải bình luận...