Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee , sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

Thuở nhỏ, tên công t.ử ăn chơi Khương Mộ từng cãi nhau với ta , chế nhạo chữ ta viết như ch.ó bò, còn nói ta ngu ngốc, nửa tháng rồi mà vẫn không thuộc nổi một bài sách luận.

Triệu Yến chẳng nói chẳng rằng, cầm nghiên mực đập thẳng lên đầu hắn . Khương Mộ lập tức ngất xỉu tại chỗ.

Vì chuyện đó, Bệ hạ phạt Triệu Yến bị cấm túc, suốt một ngày một đêm không được ăn uống.

Ta cũng đứng ngoài điện nơi hắn bị giam suốt một ngày một đêm. Ai khuyên cũng không chịu đi .

Khi cửa điện mở ra , hắn lại là người bật khóc trước , "Nàng ngốc rồi sao ? Trời lạnh thế này mà đứng ngoài một đêm. Nàng có biết cả đêm đó ta không dám ngủ không ?"

Ta vùi mặt trong lòng Đại ca, giọng nghẹn ngào: "Đại ca, muội thích hắn . Muội cảm thấy hắn cũng thích muội . Huynh cho muội thêm chút thời gian để suy nghĩ, được không ?"

Cá Chép Bay Trên Trời Cao

5.

Ngày hôm sau , ta vận một thân y phục giản dị đến Đông Cung tìm hắn .

Hắn đang chuẩn bị ra ngoài, vừa thấy ta thì trên mặt liền hiện lên vẻ không vui, "A Chiêu, bộ y phục này nàng mặc không hợp, sau này đừng mặc nữa."

Ta khựng lại : "Vì sao ?"

Khóe môi hắn khẽ nhếch lên, mang theo một nụ cười lạnh: "Nàng không thấy nó giống Đông Thi bắt chước Tây Thi sao ? Vẫn nên mặc lại mấy bộ hoa hoa lệ lệ của nàng thì hơn."

Nói xong hắn liền muốn lên xe. Ta chặn trước xe ngựa: "Thế quà cập kê của ta đâu ? Bây giờ đưa cho ta đi ."

Hắn cau mày đầy thiếu kiên nhẫn: "Ta hẹn Tiết Nịnh đi du hồ, sắp muộn rồi , nàng đừng quấy nữa. Kho ở Đông Cung đã mở đó, thích gì cứ tự mình chọn."

Xe ngựa lăn bánh rời đi . Ta đứng đó nhìn theo, tim như bị ai đó siết c.h.ặ.t. Dường như tia hy vọng cuối cùng cũng bị bánh xe cuồn cuộn nghiền nát.

Ta quay lại nhìn Tiểu Ngũ đang run rẩy, "Nghe rõ chưa ? Thái t.ử nói , đồ trong Đông Cung tùy ta chọn."

"Ngọc bội năm xưa khi ta và Thái t.ử định thân đâu rồi ? Ta muốn lấy lại ."

Sắc mặt Tiểu Ngũ lập tức trắng bệch, "phịch" một tiếng quỳ xuống: "Đừng mà cô nương, ngọc bội đó Điện hạ coi như bảo vật, trước kia vẫn luôn mang theo bên người ."

Ta bình thản đáp: "Ngươi cũng nói rồi , là trước kia ." Từ sau khi hắn quen Tiết Nịnh, ta không còn thấy ngọc bội đó nữa.

Tiểu Ngũ còn muốn cầu xin, ta đã vòng qua hắn , sải bước đi thẳng vào trong, đá tung cửa phòng của Triệu Yến. Rồi ta khựng lại .

Trong tẩm điện treo một bức họa. Trong tranh là một nữ t.ử trang điểm nhạt, thanh lệ như tiên.

Kể từ dạo đó, Triệu Yến không còn đến tìm ta nữa.

Ta rảnh rỗi, ngày ngày theo Đại ca đến doanh trại luyện binh.

Phụ thân dường như đã già rồi . Trước kia cầm đại đao mấy chục cân vẫn vung vẩy hùng hổ, nay chỉ hơi hoạt động đã thở dốc.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com - https://monkeydd.com/sau-khi-ta-ga-cho-tieu-hau-gia-thai-tu-hoi-han-da-muon/chuong-3.html.]

Những năm qua ta luôn chạy theo phía sau Triệu Yến, bận rộn ngược xuôi, đến khi nhìn lại mới phát hiện phụ thân cũng đã bạc đầu.

Ta tựa vào đầu gối phụ thân , nhìndĐại ca luyện binh giữa sân.

Phụ thân thở dài: "Ca ca con không giống con, thằng bé chưa bao giờ thích đao thương. Đáng tiếc, Chu gia chúng ta chỉ có một đứa nhi t.ử, Quân Tây Chu cần một Thống soái mang họ Chu."

Ta ngẩng đầu, ánh mắt kiên định: "A Chiêu cũng có thể làm Thống soái quân Tây Chu."

Phụ thân nhìn ta : "Con… con thật sự buông được Thái t.ử sao ?"

Ta cúi đầu, giọng trầm xuống: "Hắn đã buông được con, vì sao con không buông được hắn ?"

Phụ thân khẽ xoa đầu ta , đầy thương tiếc: "A Chiêu, thật ra ta vẫn luôn không muốn con gả vào Đông Cung. Nơi đó là một bức tường bốn phía, con sẽ bị nhốt cả đời. Con nên là chim ưng tự do trên thảo nguyên Tây Chu, chứ không phải cánh diều bị buộc dây trong tay người khác."

6.

Trước cửa Chu phủ, có cỗ xe ngựa của Triệu Yến đã dừng đó.

"A Chiêu, lên xe đi , ta có chuyện muốn nói với nàng."

Ta nhìn bộ y phục còn dính mồ hôi trên người , cuối cùng vẫn bước lên xe. Hắn quả nhiên cau mày: "Thân là nữ nhi mà ngày nào cũng chạy ra quân doanh làm gì, ra thể thống gì nữa?"

"Huynh có gì thì nói nhanh đi ."

Hắn l.i.ế.m môi, do dự một thoáng rồi vẫn mở lời: "A Chiêu, Tiết Nịnh nói rồi , nàng ấy không làm thiếp . Nếu làm thì phải làm Thái t.ử phi. Nàng nhường vị trí Thái t.ử phi cho nàng ấy , được không ?"

Ta lặng lẽ nhìn thẳng vào mắt Triệu Yến. Phụ thân và Đại ca vì chuyện từ hôn mà trằn trọc suy nghĩ, sợ làm tổn thương đôi bên. Còn hắn , lại có thể nói ra nhẹ nhàng như vậy . Ngay trước cửa Chu phủ, ngay trên xe ngựa của hắn - phủ định mối hôn sự đã định suốt mười sáu năm.

Ta khẽ đáp: "Được." Giọng nhẹ như gió, không chút cảm xúc.

Mắt hắn lập tức sáng lên, vui mừng ôm c.h.ặ.t ta vào lòng: "Ta biết ngay mà, A Chiêu, nàng luôn không nỡ để ta khó xử."

"Yên tâm, Thái t.ử phi hay Trắc phi cũng chỉ là danh phận. Trên đời này không ai có thể vượt qua nàng trong lòng ta ."

Ta hỏi: "Vậy vì sao còn muốn ta nhường vị trí Thái t.ử phi cho Tiết Nịnh?"

Hắn đáp: "Nàng ấy không giống nàng, nàng ấy yếu đuối, cần danh phận đó để yên tâm. Còn nàng, có phủ Tướng quân chống lưng, Phụ hoàng và Mẫu hậu cũng xem nàng như nữ nhi thân sinh, dù không làm Thái t.ử phi vẫn rất tôn quý."

Đúng vậy . Ta vốn dĩ đã rất tôn quý rồi . Có làm Thái t.ử phi hay không , ta vẫn là cô nương rực rỡ nhất kinh thành.

Hắn nhíu mày: "Người nàng đầy mùi mồ hôi, mau về tắm đi . Ta phải vào cung từ hôn đây."

Hắn thúc giục ta xuống xe. Ta khẽ gọi: "A Yến."

Hắn quay lại : "Sao vậy ?"

 

Bình Luận (0)

Vui lòng Đăng nhập để tham gia bình luận.
Đang tải bình luận...