Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee , sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

"Ta làm Thái t.ử phi hay không , Chu gia ta , Chu Chiêu ta , vẫn sẽ ủng hộ huynh ."

Hắn cười : "Ta biết mà, ta biết A Chiêu là tốt nhất thiên hạ."

Xe ngựa lăn bánh rời đi , bóng hắn dần khuất ở khúc rẽ. Ta khẽ thở ra một hơi .

Ta tự hứa với mình : đây là lần cuối cùng ta nhìn theo hắn rời đi . Và cũng là lần cuối cùng ta vì hắn mà đau lòng.

7.

Trong cung phái người tới rất nhanh, ta chỉ vừa kịp tắm rửa chải chuốt xong.

A hoàn ngăn ta lại : "Cô nương, dù gì cũng là vào cung, hay là để nô tỳ điểm trang cho người ?"

Ta nhìn chính mình trong gương. Tóc dài chưa vấn, chỉ dùng một dải lụa đỏ buộc cao. Trên người vận một bộ hắc y gọn gàng, bên hông đeo ngọc bội của mẫu thân để lại , còn một khối gần như giống hệt thì ta giấu trong n.g.ự.c.

Không cần!

Cá Chép Bay Trên Trời Cao

Vừa vào đến cung Hoàng hậu, đã nghe thấy giọng bà đầy tức giận: "Rốt cuộc Chu Chiêu có chỗ nào có lỗi với ngươi, mà ngươi lại dám nhục nhã con bé như vậy !"

"Hoàng hậu nương nương, Tiết Nịnh là người mà nhi thần tâm tâm niệm niệm, nhi thần không muốn để nàng ấy chịu ủy khuất."

"Vậy nên ngươi có thể để Chu Chiêu chịu ủy khuất sao ?"

"Xin Mẫu hậu yên tâm, tính tình A Chiêu thì Người cũng biết , ai có thể bắt nạt được nàng ấy ? Nếu nàng ấy làm Thái t.ử phi, chưa biết chừng còn gây khó dễ cho Tiết Nịnh."

Trong lòng ta như bị kim đ.â.m, từng cơn đau âm ỉ lan ra .

Ta nhận lấy chén trà từ tay cung nữ, mỉm cười bước vào : "Nương nương, Người đừng tức giận quá, coi chừng lại thêm nếp nhăn."

Hoàng hậu nhận chén trà , chỉ nhấp một ngụm rồi đặt xuống. Bà ôm lấy vai ta , đầy đau lòng: "Hài t.ử tốt , có ta ở đây, tuyệt sẽ không để tên hỗn trướng đó bắt nạt con."

Ta khẽ lắc đầu: "Không, hắn không bắt nạt ta , là ta đồng ý." Ta nhìn bà, không hiểu sao giọng nghẹn lại .

Ta từ nhỏ đã không còn mẫu thân , phụ thân và huynh trưởng bận rộn quân vụ, trong phủ cũng không có nữ quyến. Chính Hoàng hậu nương nương đã cho ta tình thương như mẫu thân , bà còn thương ta hơn cả công chúa do mình sinh ra tận ba phần. Trước mặt bà, ta không cần che giấu nỗi buồn.

Triệu Yến cau mày kéo lấy ống tay áo ta : "Chu Chiêu, nàng đừng khóc , nàng khóc thì Mẫu hậu lại càng không đồng ý."

Ta quay đầu nhìn hắn : "Thái t.ử điện hạ, Ngài yên tâm, hôm nay Ngài nhất định sẽ được như ý nguyện, hài lòng mãn ý."

Hắn sững người , buông tay ra . Mười mấy năm qua, ta chưa từng gọi hắn là Thái t.ử điện hạ.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com - https://monkeydd.com/sau-khi-ta-ga-cho-tieu-hau-gia-thai-tu-hoi-han-da-muon/chuong-4.html.

]

Ta quay sang Hoàng hậu: "Phụ thân ta nói việc từ hôn sẽ do ông ấy đứng ra nói , Tam hoàng t.ử và Quý phi đang nhìn chằm chằm, Thái t.ử điện hạ không thể để lại điều tiếng."

Một giọt lệ rơi xuống mu bàn tay ta , là từ người nữ nhân tôn quý nhất thiên hạ.

Triệu Yến hoảng hốt: "Mẫu hậu, Người cũng khóc sao ?"

Ta lấy từ trong n.g.ự.c ra một khối ngọc bội, đặt lên đầu gối Hoàng hậu, rồi lui lại hai bước, quỳ xuống dập đầu: "Hai khối ngọc bội này là tín vật giao ước giữa Hoàng hậu nương nương và mẫu thân ta . Khối của mẫu thân ta đã được ta thu hồi, hôm nay, A Chiêu trả lại khối của nương nương."

Triệu Yến lại kéo lấy tay áo ta , giọng có chút run: "A Chiêu, không cần phiền phức như vậy , nàng không làm Thái t.ử phi cũng vẫn sẽ gả vào Đông Cung, hôn sự của chúng ta đâu có hủy!"

Hoàng hậu tức giận đứng bật dậy, đá thẳng một cước vào người Triệu Yến: "Hỗn trướng! Ngươi dựa vào đâu mà cho rằng Chu Chiêu sẽ làm thiếp cho ngươi!"

Triệu Yến bị đá ngã xuống đất, thần sắc ngơ ngác: "Không phải thiếp … không phải thiếp , là Trắc phi, sau này cũng là Quý phi, không phải thiếp , sao ta có thể để A Chiêu làm thiếp ?"

Đúng lúc đó, ngoài cửa có người bẩm: "Nương nương, Hoàng thượng cho mời Thái t.ử điện hạ và Chu cô nương qua đó một chuyến ạ."

Hoàng hậu nhắm mắt lại , thở dài: "Cả hai đều lớn rồi , bản cung quản không nổi nữa, đi đi ."

Trên đường đến chỗ Hoàng đế, Triệu Yến mặt mày xanh xám đi phía sau ta : "Chu Chiêu, nàng có ý gì? Nếu không muốn thì có thể nói , ta sẽ không ép nàng, nàng làm vậy là đang bức ta sao ?"

Ta không quay đầu, cũng không dừng bước: "Thái t.ử điện hạ xin tự trọng, ta đã nói rồi , hôm nay nhất định để Ngài được như ý nguyện."

Hắn hoảng lên, bước tới nắm tay ta : "Thôi được , Chu Chiêu, chúng ta không từ hôn nữa. Ta đi nói với Tiết Nịnh, để nàng ấy làm Trắc phi, nàng thấy thế nào?"

Ta hất tay hắn ra , sải bước tiến vào đại điện. Vừa lúc trông thấy Hoàng đế đóng ấn ngọc lên thánh chỉ.

Thấy bọn ta bước vào , ông ném thẳng thánh chỉ xuống: "Thái t.ử, A Chiêu, thư từ hôn Trẫm đã viết xong, từ nay hôn sự, tang sự, cưới gả, đôi bên không còn liên quan!"

Ta thấy thân hình Triệu Yến khựng lại , hắn ngơ ngẩn nhặt thánh chỉ dưới đất.

Ta quỳ xuống hành lễ với Hoàng đế, rồi theo phụ thân lui ra khỏi đại điện.

Trong điện vang lên tiếng đồ vật vỡ nát loảng xoảng: "Tên nghịch t.ử này , làm Trẫm mất mặt trước cố hữu, Trẫm hận không thể đ.á.n.h c.h.ế.t ngươi!"

Ta quay sang hỏi phụ thân : "Phụ thân đã thuyết phục Hoàng thượng thế nào ạ?"

Phụ thân cười nhạt: "Hoàng thượng tuy có thương yêu con, nhưng càng thương Thái t.ử hơn. So với con, Tiết gia kia thích hợp làm Thái t.ử phi hơn."

"Vì sao ? Là vì con không đủ xinh đẹp sao ?"

Phụ thân lắc đầu: "Hoàng thượng đang tuổi tráng niên, nếu Thái t.ử phi nắm trong tay cả quân Tây Chu, e rằng sẽ khiến Người ăn ngủ không yên."

 

Bình Luận (0)

Vui lòng Đăng nhập để tham gia bình luận.
Đang tải bình luận...