Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee , sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
8.
Nghe nói Thái t.ử đã chọc giận Đế Hậu, bị phạt trượng lại còn bị cấm túc.
Ta không đi dò hỏi, vì ta đang bận ở quân Tây Chu xem tỷ võ chiêu thân .
Ngày ngày nhìn một đám nam nhân cởi trần đ.á.n.h nhau hừng hực khí thế. Người tới xem không chỉ có ta , còn có Khương Mộ.
Cá Chép Bay Trên Trời Cao
Khương Mộ là ai? Chính là tên công t.ử bột từng ở Ngự Thư Phòng cười nhạo chữ ta viết như ch.ó bò, ấu t.ử của Khương Hầu gia, một kẻ nổi danh ăn chơi vô dụng trong kinh thành.
Ta hỏi hắn : "Ta chọn phu quân thì ngươi đến góp vui làm gì?"
Hắn đáp: "Ta tới chọn cho muội muội ta không được à ?"
Ta ngơ ra : "Ta nhớ muội muội ngươi mới bảy tuổi?"
Hắn nhún vai: "Gọi là phòng xa, ngươi hiểu không ?"
Ta lại liếc hắn : "Ta thấy ngươi rảnh quá đấy, hay là ngươi tới chọn cho chính mình ? Hay Khương nhị công t.ử thích nam phong, là bên dưới ?"
Khương Mộ tức đến đỏ cả tai, ném lại một câu " nói bậy" rồi bỏ chạy mất dạng.
Hôm sau hắn còn dám tới, ta liền liếc hắn một cái, "Ngươi ngày nào cũng chạy vào quân doanh, không phải định thông đồng phản quốc, đến trộm quân cơ đấy chứ?"
Hắn cười khẩy: "Phụ thân ta là Trấn Nam Hầu, quyền khuynh triều dã, ta cần phản quốc hả? Nước địch có thể cho ta làm Thái t.ử sao ?"
Nhắc đến Thái t.ử, sắc mặt ta lập tức trầm xuống, quay đầu không nói nữa.
Khương Mộ lập tức hoảng loạn, nói năng lộn xộn mà xin lỗi : "Chu Chiêu, Chu Chiêu, xin lỗi ! Miệng ta không có cửa, ngươi đừng giận, ta để ngươi đ.á.n.h một cái cũng được !"
Ta vẫn không nói gì, cúi đầu nhìn mũi giày, hít hít mũi.
Hắn sợ hãi ngồi xổm trước mặt ta , mềm giọng dỗ: "Ta sai rồi , ngươi đừng khóc , ta không cãi nhau với ngươi nữa được không ? Sau này ngươi nói gì ta cũng nghe , được không ?"
"Thật đấy!"
Ta ngẩng đầu, cười rạng rỡ nhìn hắn : "Vậy ngươi phải giữ lời, sau này còn dám cãi ta , ta đ.á.n.h cho ngươi rụng hết răng."
Hắn giật mình ngã phịch xuống đất, lắp bắp "ngươi… ngươi… ngươi" nửa ngày không nói được câu nào.
Đại ca ta vén màn doanh bước ra , đá hắn một cái đầy bất lực: "Khương Nhị, nhà ngươi không có quân doanh sao ? Ngày nào cũng chạy vào quân doanh nhà ta làm gì, trong quân doanh ta rốt cuộc có thứ gì khiến ngươi lưu luyến vậy ?"
Ta khựng lại , kinh ngạc nhìn Khương Mộ. Cả mặt hắn đỏ bừng, vội đứng dậy phủi bụi trên người , lắp bắp: "Ta… ta … ta đến học huynh luyện binh!"
Đại ca cười lạnh: "Nực cười , thuật luyện binh của ta là do Đại ca ngươi dạy, sao ngươi không nhờ hắn dạy mà lại tìm ta ?"
Ta không nhịn được bật cười , rồi cười thành tiếng lớn. Khương Mộ lại bỏ chạy lần nữa.
Đại ca phất tay cho binh sĩ tản đi : "Tan hết đi , tan hết đi , ngày nào cũng rảnh rỗi!"
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com - https://www.monkeydd.
com/sau-khi-ta-ga-cho-tieu-hau-gia-thai-tu-hoi-han-da-muon/chuong-5.html.]
Ta đứng ngoài một lúc, mặt bỗng dưng nóng lên. Khương Mộ - tên công t.ử bột suốt ngày đối đầu với ta … thích ta sao ?
Trước giờ dù đ.á.n.h cầu hay đi săn, hắn luôn là đối thủ của ta , mà chưa từng thắng lần nào. Hắn thích kẻ mạnh?
Chắc là vậy rồi !
Chu Chiêu ta vốn là người mạnh nhất trong đám công t.ử bột kinh thành. Ta nghĩ vậy , trong lòng không khỏi đắc ý.
Nếu không có kẻ không mời mà đến, chắc hôm nay ta đã ngủ ngon còn mơ đẹp rồi .
Tiết Nịnh chặn ta ngay trước cửa phủ, vừa thấy ta đã muốn hành lễ, "Chu muội muội , xin nhận của ta một lễ. Chuyện của muội và Thái t.ử là ta có lỗi với muội ."
Ta vội đỡ nàng ta : "Ngươi làm gì vậy ? Chuyện giữa ta và Triệu Yến không liên quan đến ngươi." Chu Chiêu ta không hẹp hòi đến mức đi làm khó một nữ t.ử khuê các.
"Chu muội muội , muội không trách ta chứng tỏ muội rộng lượng. Ngay cả ta mà muội cũng không nỡ trách, vậy cũng đừng trách Điện hạ nữa!"
Mỹ nhân rơi lệ, càng thêm động lòng người . Ta nhìn đến ngẩn ra , không đáp được .
Nàng ta lại nói : "Chức vị Thái t.ử phi này , ta không làm nữa, nhường cho muội !"
Đẹp thì đẹp thật, nhưng lời nói lại khó nghe . Ta muốn làm thì cần ngươi nhường cho sao ?
Sắc mặt ta lạnh xuống, quay người bỏ đi : "Ngươi muốn làm hay không thì tùy ngươi, không liên quan đến ta ."
Nàng ta đuổi theo chặn trước mặt ta : "Muội có biết hiện giờ chàng ấy khổ sở thế nào không ? Bị cấm túc, không ra ngoài được . Mấy ngày nay ăn không ngon ngủ không yên, người gầy đi một vòng lớn, nghe nói muội đang tỷ võ chiêu thân , chàng ấy muộn phiền đến nổi đầy mụn nước trên miệng."
"Muội và chàng ấy có bao nhiêu năm tình cảm, chàng ấy căn bản không buông được muội . Ta cũng muốn thành toàn cho chàng ấy , ta làm Trắc phi cũng được , vậy còn chưa đủ sao ?"
Ta bình tĩnh nhìn nàng ta : "Ngươi có biết vì sao Đế Hậu không khuyên ta không ?"
Nàng ta khựng lại .
"Vì không phải Chu Chiêu ta có lỗi với hắn ." Ta quay người vào phủ: "Đóng cửa!"
Đêm đó, Triệu Yến xông vào phủ, ngay cả Đại ca cũng không ngăn được .
Hắn thật sự đã gầy đi , hốc mắt trũng sâu, không còn dáng vẻ chí khí hiên ngang như trước .
Ta mặc trung y trắng đứng ở cửa, bình tĩnh nhìn hắn , "Thái t.ử điện hạ, vào ngày từ hôn ta đã nói rất rõ. Từ nay về sau , ngươi và ta chỉ là quân thần. Ta sẽ theo phụ thân trở về quân Tây Chu doanh, thay Đại ca chưởng quản quân Tây Chu."
"Đại ca sẽ ở lại triều đình phò tá ngươi."
"Thái t.ử điện hạ, xem như nể mặt Chu gia ta từ trên xuống dưới đã tận tâm tận lực vì ngươi, có thể đừng làm loạn nữa không ?"
Hắn gào lên, nước mắt tuôn trào: "Không được ! Ta không thể! Chu Chiêu, sao nàng có thể nhẫn tâm như vậy !"
"Ta không cưới nàng ấy nữa cũng không được sao ? Ta chỉ cần một mình nàng cũng không được sao ?"
Chaporia
Bình Luận (0)