Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee , sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

Ta nhíu mày: "Không được . Trái tim ta chỉ có một, chỉ có thể trao cho một người một lần . Ta đã cho ngươi rồi , là ngươi không biết trân trọng, còn giẫm nát nó dưới chân."

"Ta không có !"

"Ngươi không có sao ? Quà cập kê của ta đâu ?"

"Có phải vẫn đang đeo trên cổ Tiết Nịnh không ?"

Triệu Yến lảo đảo lùi lại hai bước: "Nàng biết ?"

" Đúng , ta biết ." Ta thở dài, giọng nói bình tĩnh chưa từng có : "Ta rất tò mò quà ngươi chuẩn bị cho ta , nên đã lén đi xem."

"Đó là một chiếc vòng anh lạc, Tiểu Ngũ nói số đá quý trên đó đều do chính tay ngươi đích thân nạm. Ở giữa còn thiếu một viên Hồng Bảo Thạch Huyết Điểu chưa tìm được ."

"Ngươi biết không ? Viên cuối cùng ngươi gắn vào chính là của ta . Là tháo xuống từ mũ phượng mẫu thân để lại cho ta dùng trong đại hôn. Nhưng ngươi lại dễ dàng đeo nó lên cổ một nữ nhân khác."

"A Chiêu… ta không biết … ta thật sự không biết …" Triệu Yến điên cuồng lắc đầu: "Ta đi lấy lại cho nàng, được không ?"

"Không cần nữa. Ta không gả cho Thái t.ử nữa, loại đồ vượt lễ đó ta không dùng được . Giữ lại coi như lễ mừng đại hôn của ngươi."

"Không! A Chiêu đừng đối xử với ta như vậy , ta sai rồi !" Hắn loạng choạng quỳ xuống trước mặt ta .

Đại ca hoảng hốt vội đỡ hắn dậy: "A Yến, thôi đi , về đi . Muội ấy sẽ không quay lại nữa."

Triệu Yến túm lấy tay Đại ca như người c.h.ế.t đuối vớ được cọc cứu mạng: "Đại ca, giúp ta nói với nàng ấy đi , giúp ta khuyên nàng ấy đi !"

"Chúng ta lớn lên cùng nhau , ta chưa từng nghĩ sẽ rời xa A Chiêu…"

"Ta biết , ta biết . Cả hai tình cảm sâu nặng. A Yến, nghe lời, về Đông Cung trước đã , ngươi còn đang bị cấm túc."

"Vậy huynh giúp ta khuyên nàng ấy được không ?"

"Được, A Yến yên tâm, ta sẽ giúp ngươi khuyên muội ấy ."

"A Yến, trong lòng ta , ngươi và A Chiêu đều quan trọng như nhau , ta sẽ không bỏ mặc ngươi."

9.

Phụ thân nói đúng. Cái miệng dẻo quẹo của Đại ca mà đi theo chúng ta tới Tây Chu thì đúng là quá phí. Huynh ấy nên ở lại triều đình, đấu khẩu với đám lão cổ hủ kia mới phải .

Ta lạnh mắt nhìn Đại ca vừa dỗ vừa khuyên rồi tiễn Triệu Yến rời đi .

Đợi huynh ấy quay lại , ta giơ thẳng nấm đ.ấ.m về phía huynh ấy , "Huynh vì quyền quý mà khom lưng, ta khinh thường huynh ."

Đại ca liếc ta một cái đầy trách móc, rồi quay người đẩy ta vào phòng, "Muội nói nhảm gì vậy . Ta nhìn hắn lớn lên, làm bạn đọc của hắn , cùng hắn học trị quốc, cưỡi ngựa b.ắ.n cung, trong lòng ta , hắn không khác chi thân đệ đệ ."

Ta ngồi trên ghế, liếc hắn : "Vậy ta thì sao ?"

"Muội cũng là thân muội muội ."

"Không được , giữa ta và hắn , huynh chỉ được chọn một người ."

"Được rồi được rồi , muội vẫn còn sức mà cãi với ta sao , chọn muội là được chứ gì?"

"Ai bảo muội là bào muội của ta . Chu Chiêu, mau tìm một tân lang ở rể đi , dứt hẳn ý niệm của hắn .

"

Ta nhăn mặt: "Huynh nói thì dễ, thời gian ngắn vậy đi đâu tìm một người ở rể? Lại còn phải là thế gia đại tộc, quyền thế đủ lớn để khiến Thái t.ử cũng phải kiêng dè ba phần."

Không ngờ… thật đúng là có một người như vậy .

Cá Chép Bay Trên Trời Cao

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com - https://monkeydd.com/sau-khi-ta-ga-cho-tieu-hau-gia-thai-tu-hoi-han-da-muon/chuong-6.html.]

Ta và Đại ca liếc nhau . Trong khoảnh khắc, có cảm giác như chúng ta Hồ ly đang tìm ra cùng một con mồi.

Ta hơi lo: "Nhà hắn quyền thế ngập trời, không kém nhà chúng ta , có chịu ở rể không ?"

"Vậy phải xem bản lĩnh của muội ."

Được, Chu Chiêu ta không phải kiểu người bị dọa mà lui.

Ngày hôm sau , ta chắp tay sau lưng đến doanh trại của Khương gia.

Đại ca đang uống trà cùng Thế t.ử Khương gia. Khương Mộ ngồi phía dưới , vừa đun trà vừa phe phẩy quạt.

Ta cười tươi như hoa: "Khương Nhị, mấy ngày nay sao ngươi không tới quân doanh nhà ta nữa?"

Khương Mộ không đáp, quạt trà vung đến muốn bay. Ta ngồi phịch xuống bên cạnh hắn : "Ngươi không tới, ta thấy nhớ ngươi lắm."

"Phụt—!" Thế t.ử Khương gia phun cả ngụm trà : "Chu Chiêu, muội lại trêu đùa đệ đệ ta ."

Ta nghiêm túc: "Không có , là hắn thích ta trước !"

Lại một tiếng "phụt", là Đại ca cũng phun trà .

Khương Mộ đứng bật dậy, mặt đỏ như m.á.u, chỉ quạt về phía ta : "Ngươi… ngươi… ngươi nói bậy!"

Lại lắp bắp nữa.

"Chẳng lẽ không phải sao ? Ngươi không thích ta à ?"

"Hả? Vậy thì thôi, coi như ta tự mình đa tình, ta về tiếp tục mở tỷ võ chiêu thân vậy ." Ta giả vờ thất vọng, xoay người định đi .

Khương Mộ vội kéo ống tay áo ta lại , "Đợi… đợi đã !"

"Ta… ta … ta thích muội !" Giọng hắn nhỏ như muỗi, đầu cúi gần chạm n.g.ự.c.

Ta mím môi cười : "Huynh nói to lên, ta không nghe rõ."

"Chu Chiêu! Ta thích muội !"

Thế t.ử Khương gia bất lực ôm trán: "Chu Chiêu, rốt cuộc muội cho đệ đệ ta uống thứ mê hồn gì vậy ? Thằng bé ở kinh thành cũng xem như ngang ngược lắm rồi , sao đứng trước mặt muội lại như mèo bị bẻ móng vuốt thế này ?"

Đại ca không rảnh đùa, nghiêm mặt phất tay: "Được rồi , cả hai ra ngoài đi , ta và Thế t.ử có chuyện cần nói ."

10.

Ta và Khương Mộ ngồi trên bãi cỏ nhìn mây trắng trôi xa.

"Chu Chiêu, muội thật sự không gả Thái t.ử nữa sao ? Trước đây muội thích hắn như vậy mà."

Ta vỗ một cái lên đầu hắn : "Khương Mộ, huynh có thể đừng ẻo lả được không ? Huynh để ý chuyện ta từng thích Triệu Yến à ?"

"Không… không phải , ta chỉ lo muội chưa nghĩ kỹ."

Ta không đáp, chỉ nhìn mây trời trôi nổi. Hắn lại gấp: "Chu Chiêu, ta cũng thích muội từ lâu rồi , chỉ là muội chưa từng nhìn thấy ta ."

Ta cau mày: "Nếu huynh nói là suốt ngày cãi nhau , chê ta ngốc, chê chữ ta xấu , thì đó không phải thích."

"Vậy thì phải làm sao ? Ngoài cách đó ra , muội có bao giờ nhìn ta đâu ! Trong mắt muội chỉ có Triệu Yến!"

"Huynh không nhắc đến hắn thì sẽ c.h.ế.t à ?"

 

Bình Luận (0)

Vui lòng Đăng nhập để tham gia bình luận.
Đang tải bình luận...