Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee , sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

11.

Chúng ta đang nói chuyện thì bỗng nhiên trong doanh trại vang lên tiếng ồn ào.

"Đủ rồi ! Chu Hoài! Ngươi đừng khinh người quá đáng! Khương Mộ là đích t.ử của Khương phủ ta , sao có thể ở rể cho Chu gia các ngươi!"

Khương Mộ đứng bên cạnh ta ngơ ngác quay lại : "Ở rể?"

Ta nhún vai, kiểu được ăn cả ngã về không : " Đúng vậy . Muốn ở bên ta thì phải ở rể Chu gia, sau này theo ta về Tây Chu, làm con rể quân Tây Chu."

Miệng Khương Mộ há hốc. Ta bỗng thấy trong lòng rối loạn, như mất kiểm soát.

Đại ca vẫn đang cãi nhau với Thế t.ử Khương gia.

"Ôi dào, Khương gia có ngươi là đủ rồi ! Khương Mộ chỉ là công t.ử ăn chơi, để lại kinh thành cũng chẳng ích gì, chi bằng làm con rể nhà ta , sau này phủ Tướng quân đều là của hai bọn chúng."

"Ai thèm! Cút đi ! Muốn có con thì tự mà sinh, chạy tới nhà ta cướp người làm gì!"

Khóe miệng ta giật giật.

Hai nam nhân chỉ cần giậm chân là kinh thành rung chuyển, vậy mà lúc cãi nhau lại như tiểu hài t.ử.

Ta hít sâu, quay sang hôn Khương Mộ đang ngơ ngác, "Khương Mộ, huynh nói huynh thích ta . Hôm nay ta cho huynh cơ hội, ta đứng đây hỏi huynh , huynh muốn hay không , nói một câu cho rõ."

"Muốn!" Một chữ, rõ ràng dứt khoát.

Ta nghe thấy, Đại ca nghe thấy, cả Thế t.ử Khương gia cũng nghe thấy.

Thế t.ử Khương gia bật dậy cao giọng mắng: "Khương Mộ! Ngươi hỗn trướng! Ngươi chưa từng thấy nữ nhân à ? Sao lại không có tiền đồ như vậy !"

Khương Mộ như muốn khóc : "Ca, ta thích nàng ấy ! Ta chỉ cần nàng ấy thôi, huynh đồng ý đi !"

Đại ca ôm lấy Thế t.ử đang phát điên: "Ôi dào, không có gì to tát cả! Khương Mộ vẫn mang họ Khương, sau này cả hai sinh con, Chu gia và Khương gia mỗi bên một nửa số ."

Còn người khác thế nào ta không quan tâm, ta chỉ biết trong lòng vui sướng. Chu Chiêu ta , quả nhiên vẫn là cô nương phong quang nhất kinh thành - muốn gió được gió, muốn mưa được mưa.

12.

Thánh chỉ tứ hôn vừa ban xuống, Triệu Yến như phát điên xông thẳng vào phủ. Đại ca ngăn lại , hắn lại không chút do dự giáng thẳng một quyền, "Huynh lừa ta ! Huynh đã hứa sẽ giúp ta khuyên nàng ấy kia mà!"

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com - https://www.monkeydd.com/sau-khi-ta-ga-cho-tieu-hau-gia-thai-tu-hoi-han-da-muon/chuong-7.html.]

Đại ca gắng gượng đỡ cú đ.ấ.m, khóe miệng đã rỉ m.á.u, "Điện hạ, Ngài phải hiểu, A Chiêu nhà ta không phải là cô nương có thể dễ dàng phụ bạc. Ngài và muội ấy lớn lên cùng nhau , Ngài hiểu rõ muội ấy hơn ai hết. Muội ấy chân thành, lương thiện nhưng cũng cố chấp cao ngạo, đã nhận định chuyện gì thì chín trâu cũng kéo không lại . Thánh chỉ đã ban xuống, Ngài hãy chấp nhận đi .

"

"Ta không chấp nhận! Ta không chấp nhận! Dựa vào đâu ? Dựa vào đâu nàng ấy nói không cần là không cần!"

"Điện hạ, đừng làm loạn nữa. A Chiêu là Minh châu trong tay phủ Tướng quân. Cho dù liên hôn với Trấn Nam Hầu Phủ, cũng là Khương Mộ phải ở rể Chu gia. Ngài nghĩ thế nào mà lại muốn muội ấy làm thiếp , nhường vị trí chính thất cho một Tiết Nịnh nhỏ nhoi? Ngài có từng nghĩ đến cảm nhận của chúng ta không ?"

Lời của Đại ca khiến sắc mặt Triệu Yến tái nhợt. Ánh mắt hắn vượt qua Đại ca, nhìn thẳng về phía ta , "Ta biết sai rồi , ta sửa, ta không dám nữa. A Chiêu, nàng tha thứ cho ta , cho ta một cơ hội được không ?"

Ta đã từng cho hắn cơ hội rồi . Vì muốn làm hắn vui, ta còn cố ý bắt chước cách ăn vận của Tiết Nịnh để tìm đến hắn . Nhưng hắn lại nói ta là Đông Thi bắt chước Tây Thi.

Ta nhìn hắn , giọng bình thản đến lạnh lẽo: "Triệu Yến, trái tim Chu Chiêu ta còn quý hơn cả trăng trên trời, đâu phải để ngươi giẫm đạp hết lần này đến lần khác."

"Nếu ngươi còn nhớ chút tình nghĩa nhiều năm, thì đừng đến tìm ta nữa."

13.

Không lâu sau , Hoàng đế hạ chỉ ban hôn cho Thái t.ử, Tiết Nịnh rốt cuộc vẫn chỉ là Trắc phi.

Ta vẫn như trước , ngày ngày chạy tới quân doanh, hoàn toàn không có dáng vẻ an phận chờ gả.

Ngược lại Khương Mộ, nghe nói đã bắt đầu đi khắp nơi chuẩn bị sính lễ. Ngay cả cả mấy con ch.ó trong kinh thành cũng biết chàng sắp ở rể Tây Chu.

Hôn kỳ được định vào tháng Ba, nhưng tháng Giêng, đột nhiên phương Nam có Man tộc huyết tẩy biên cảnh. Thế t.ử Khương gia và lão Trấn Nam Hầu vội vàng dẫn quân ra Nam cảnh.

Phụ thân ta nhận thánh mệnh đi Tây Chu, phòng ngừa Tây cảnh nhân cơ hội làm loạn.

Ta ở kinh thành chờ thánh chỉ thành hôn. Nhưng nửa tháng sau , Man tộc lại tập kích biên cảnh với quy mô lớn. Thế t.ử Khương gia t.ử trận, Trấn Nam Hầu cũng trúng tên bỏ mình .

Hoàng đế mất đi cố hữu, bi thương quá độ, bệnh nặng không dậy nổi.

Thái t.ử giám quốc, triều cục âm thầm dậy sóng, phe Tam hoàng t.ử như hổ rình mồi. Đại ca không dám rời nửa bước.

Trong triều không còn ai thích hợp thống lĩnh quân ở Nam cảnh. Chỉ còn Khương Mộ, chàng là Thiếu chủ danh chính ngôn thuận của quân Nam cảnh. Chưa kịp đau buồn, chàng đã phải nhận mệnh trong lúc nguy nan, vội vàng chạy tới Nam cảnh trấn an lòng quân.

Cá Chép Bay Trên Trời Cao

Một người chưa từng lên chiến trường, sau khi mất phụ mất huynh lại buộc phải khoác giáp ra trận. Đại ca lo Khương Mộ bị thù hận che mắt, rơi vào bẫy của Man tộc, liền để ta theo đoàn quân vận lương, chi viện Nam cảnh.

Lần nữa gặp lại Khương Mộ là sau một trận huyết chiến khốc liệt. Chàng mặc giáp dính đầy m.á.u, ngồi trên cọc gỗ gặm bánh lương khô. Tóc b.úi rối bù, còn vương m.á.u tươi.

Ngay khoảnh khắc ấy , trong lòng ta chợt chua xót, cổ họng nghẹn lại . Tên công t.ử bột ngang ngược ở kinh thành dường như chỉ trong một đêm đã trưởng thành.

 

Bình Luận (0)

Vui lòng Đăng nhập để tham gia bình luận.
Đang tải bình luận...