Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee , sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

Anh ta ấp úng: "Thư Vũ, anh muốn bàn với em một chuyện…"

"Chuyện gì?"

"Uyển Ngôn đã quay về rồi ."

"… "

"Cô ấy bị u.n.g t.h.ư, đã ly hôn, anh không thể để cô ấy một mình gánh chịu những chuyện này ."

Tôi nhìn thẳng vào mắt Lê Tẫn. Dù trong lòng đã có đáp án, nhưng vẫn như tự hành hạ mình , muốn nghe chính miệng anh ta nói ra .

"Vậy thì sao ?"

Lê Tẫn cúi đầu, chột dạ .

"Chúng ta ly hôn đi . Con theo em, anh ra đi tay trắng."

9

Nói công bằng, ngoài việc không yêu tôi , Lê Tẫn thật sự không có lỗi lớn nào.

Anh ta cho tôi đủ loại bồi thường: con cái, nhà cửa, còn cả mấy trăm nghìn tiền tiết kiệm đều để lại cho tôi .

Nhưng vì bản thân và con, tôi vẫn nhân cơ hội đòi thêm 15% cổ phần.

Vừa hết thời gian ở cữ, chúng tôi liền ly hôn.

Một tháng sau , cầm được giấy chứng nhận ly hôn.

Khi bước ra khỏi cục dân chính, Lê Tẫn không giấu được vẻ áy náy.

"Xin lỗi , Thư Vũ, sau này anh sẽ đến thăm em và con."

Tôi im lặng quay đầu lại .

Cách đó không xa, Giang Uyển Ngôn đang đứng ở đó.

Cô ta gầy đi rất nhiều, nhưng vẫn xinh đẹp .

Chính người phụ nữ này , ở cả hai kiếp, đều khiến chồng tôi không chút do dự chạy về phía cô ta .

Tôi từng ghen, ghen đến mức phát điên, cũng từng nghĩ đến chuyện trả thù.

Sau đó nghĩ lại , thôi bỏ đi .

Trái tim của đàn ông đã đổi thay , giống như một nắm cát rời, cố giữ cũng không giữ được .

Đứa con gái trong lòng tôi khẽ khóc nức nở, tôi thở dài một hơi .

"Lê Tẫn, từ nay về sau chúng ta đừng gặp lại nữa."

"Con tôi sẽ tự nuôi, anh cứ chăm sóc cho mối tình đầu của anh đi ."

Tôi có được nhiều tài sản hơn kiếp trước , cũng học được không ít kiến thức quản lý kinh doanh, lại có một đứa con gái ruột thịt.

Dù cuộc sống sau này thế nào, cũng sẽ không tệ hơn kiếp trước .

Ngay khi tôi chuẩn bị bước xuống bậc thềm, một chiếc Rolls-Royce Cullinan chạy tới từ ngã rẽ dừng lại ngay trước mặt tôi .

Giây tiếp theo, cửa ghế lái mở ra .

Hoắc Tĩnh Xuyên mặc vest chỉnh tề, bước đến trước mặt tôi .

Anh đón lấy đứa bé trong tay tôi .

"Xong thủ tục rồi ?"

Tôi : "Ừ."

"Đi, tôi đưa cô về."

"Được."

Tôi không hỏi anh làm sao biết hôm nay tôi đi ly hôn.

Sau khi lên xe mới phát hiện, ở ghế sau còn có cả ghế an toàn cho em bé.

Hoắc Tĩnh Xuyên cẩn thận cài dây an toàn cho con gái tôi , rồi mới quay lại ngồi vào xe.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com - https://www.monkeydd.com/khong-can-chan-tinh-chi-can-phu-quy/5.html.]

Ở phía xa, Lê Tẫn đứng ngây người .

Anh ta không kịp nghĩ gì, vội vàng chạy vài bước đến bên xe.

"Ngài là… Tổng giám đốc Hoắc?"

"Công ty chúng tôi vừa nhận được khoản đầu tư từ công ty con của ngài, sao ngài lại ở đây? Ngài và Thư Vũ là quan hệ gì?"

Hoắc Tĩnh Xuyên liếc anh ta một cái, không nói lời nào.

Ánh mắt đầy áp lực khiến Lê Tẫn bất giác lùi lại nửa bước.

Hoắc Tĩnh Xuyên kéo cửa kính lên, chiếc xe lao đi .

Tôi nhìn Lê Tẫn đuổi theo vài bước rồi suýt ngã.

"Tổng giám đốc Hoắc đến đây là để giúp tôi lấy lại thể diện sao ?"

Hoắc Tĩnh Xuyên bật cười : "Ừ, hiếm khi có một người bạn, không thể nhìn cô ấy bị bắt nạt."

10

Tôi bảo Hoắc Tĩnh Xuyên đưa tôi đến căn hộ mới mua.

Nhà này cách nhà anh không xa, nên anh cũng không vội về.

Anh giúp tôi trông con bé Tiểu Dữu, còn tôi vào phòng ngủ tắm rửa.

Thu dọn xong, mở điện thoại ra , tôi thấy Lê Tẫn gửi một loạt tin nhắn.

Lần trước anh ta chủ động nhắn cho tôi , vẫn là lúc tôi sắp sinh, hỏi giấy tờ để ở đâu .

Còn hôm nay, một tràng dài như vậy , cách màn hình cũng cảm nhận được sự hoang mang của anh ta .

[Thư Vũ, chuyện gì vậy ? Sao em lại quen Tổng giám đốc Hoắc?]

[Em không về nhà sao ? Anh đến lấy ít đồ, thấy nhà không bật đèn.]

[Anh đã để lại nhà cho em rồi mà, muộn thế này , em với con đi đâu rồi ?]

[Em có phải đang ở cùng Hoắc Tĩnh Xuyên không ? Hai người là quan hệ gì? Lục Thư Vũ, trả lời anh .]

Tin nhắn cuối cùng là vừa gửi.

Suốt năm tiếng đồng hồ, anh ta dường như vẫn đang chờ tôi giải thích.

Tôi không trả lời một tin nào.

Ra ngoài, tôi nấu chút đồ ăn đêm.

Ngồi sát bên với Hoắc Tĩnh Xuyên ăn một lúc, anh bỗng hỏi: "Sau này cô định thế nào?"

Tôi nhún vai: "Dù sao Lê Tẫn cũng cho tôi tiền rồi , có tiền thì sống kiểu gì cũng được ."

"Tiểu Dữu sẽ theo tôi đổi sang họ Lục, lớn lên cùng tôi ."

"Còn công việc… đợi con lớn hơn rồi tính."

Tôi có học chút kiến thức đầu tư cơ bản, nhưng kiếp trước từng bị lừa nên vẫn còn sợ.

Chuyện khởi nghiệp thì để sau , trước tiên chăm con cho tốt đã .

Hoắc Tĩnh Xuyên nhướng mày: "Chuyện ly hôn này , trông cô chẳng buồn chút nào."

Buồn sao ?

Cũng không phải là hoàn toàn không có .

Chỉ là cộng lại tôi đã sống bảy tám chục năm, chút tổn thương vì bị sỉ nhục này , rất nhanh sẽ lành.

"Chỉ cần tôi có tiền, đàn ông thiếu gì."

Tôi nghiêng đầu nhìn anh : "Còn anh thì sao ? Khi nào tìm bạn gái?"

Ánh mắt Hoắc Tĩnh Xuyên trở nên sâu thẳm: "Người như tôi … khó tìm lắm."

"Tại sao ?"

"Tuổi cũng không còn trẻ, suốt ngày bay đi bay lại . Có người phụ nữ nào thích chồng lúc nào cũng không ở nhà?"

Tôi cười trêu anh : "Đường đường là tổng giám đốc Hoắc thị mà nói vậy , anh tự nghe xem có hợp không ?"

Bình Luận (0)

Vui lòng Đăng nhập để tham gia bình luận.
Đang tải bình luận...