Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee , sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

Anh cong môi, lại cúi đầu uống canh.

"Mì thanh đạm cô nấu ngon thật, giống hương vị mẹ tôi làm ."

"Thích ăn thì rảnh cứ đến ăn. Nếu anh không ngại, Tiểu Dữu nhận anh làm bố nuôi, anh có thể đến thăm con bé bất cứ lúc nào."

11

Hoắc Tĩnh Xuyên thật sự nhận Tiểu Dữu làm con nuôi.

Không chỉ vậy , anh còn mua cho con bé một chiếc vòng cổ vàng làm quà.

"Mẹ con bé thích vàng, coi như tôi chiều theo sở thích vậy ."

Tôi không cố tình kéo gần quan hệ với anh , chỉ là khi có thời gian thì gọi anh đến nhà ăn cơm.

Những ngày anh bận không đến được , ngoài việc chăm con và nghỉ ngơi, tôi còn học thêm đủ loại khóa học.

Trong thời gian đó, tôi cũng nghe được một số tin tức về Lê Tẫn.

Nhờ trước đây tôi thường xuyên mang đồ ăn đến công ty, sau khi ly hôn, vẫn có một cô gái trong công ty lén gửi cho tôi vài thông tin mới.

Ví dụ như Lê Tẫn không quay lại với Giang Uyển Ngôn, anh ta tìm bác sĩ cho cô ta , còn đưa cho cô ta một khoản tiền.

Nhưng kỳ lạ là, hai người lại không tái hợp như ở kiếp trước .

Giang Uyển Ngôn rất chủ động, thường xuyên đến tìm Lê Tẫn.

Nhưng Lê Tẫn lại hay né tránh, mười lần thì chỉ gặp cô ta hai ba lần .

Cô nhân viên kia còn lén nói : "Chị Thư Vũ ơi chị không biết đâu , cái cô Giang Uyển Ngôn đó kiêu lắm, mỗi lần đến là tự coi mình như bà chủ, sai người này sai người kia làm việc. Cả văn phòng đều ghét cô ta , chỉ là không ai dám nói thôi."

Sao lại thế này ?

Chẳng lẽ vì vận mệnh của tôi thay đổi, nên chuyện của họ cũng bị ảnh hưởng?

Chưa kịp nghĩ thông, tôi đã phát hiện Lê Tẫn bắt đầu xuất hiện quanh nhà tôi ngày càng nhiều.

Ban đầu là lúc tôi dắt Tiểu Dữu đi dạo, anh ta không biết từ đâu xuất hiện, nói muốn gặp con.

Dẫn con đi hết vòng này đến vòng khác, đến hơn bảy giờ tối mới lưu luyến rời đi .

Sau đó, anh ta bắt đầu mua đồ mang đến nhà: thực phẩm bổ m.á.u, sữa, tã cho con, thậm chí còn muốn thuê bảo mẫu nấu ăn cho tôi , nhưng bị tôi đuổi đi .

Tôi vẫn luôn im lặng, cho đến một ngày, con bé nửa đêm phát sốt.

Tôi định đưa con đi bệnh viện, ra ban công thì thấy Lê Tẫn lại đứng dưới lầu.

Anh ta cúi đầu, dưới chân đầy đầu lọc t.h.u.ố.c lá, không biết đang nghĩ gì.

Trong lòng bực bội, tôi không muốn dây dưa với anh ta nữa.

Suy nghĩ một chút, tôi gọi điện cho Hoắc Tĩnh Xuyên.

Mười phút sau , Hoắc Tĩnh Xuyên vội vàng đến.

Trên người anh còn vương hơi nước, tay cầm một túi đồ.

"May mà tôi vừa đi công tác về, đây là quà cho cô và con.

"

Anh đón lấy Tiểu Dữu, dùng cằm chạm nhẹ vào trán con bé.

"Bao nhiêu độ?"

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com - https://monkeydd.com/khong-can-chan-tinh-chi-can-phu-quy/6.html.]

"37,6°C."

"Đừng sợ, chúng ta đưa con bé đi khám bác sĩ riêng."

Mũi tôi bỗng cay cay.

Lần đầu sinh con, lần đầu chăm con, tôi yêu con hơn cả mạng sống, sao có thể không sợ?

Trước đó tôi vẫn cố gắng gượng, đến khi bị Hoắc Tĩnh Xuyên nhìn thấu, mới bắt đầu không kìm được nữa.

Hoắc Tĩnh Xuyên không nói gì, một tay bế con, một tay nắm lấy tay tôi .

"Đi thôi, đến bệnh viện."

Xuống dưới lầu, Lê Tẫn vừa định bước lại , nhưng khi thấy tay tôi và Hoắc Tĩnh Xuyên đang nắm c.h.ặ.t, ánh mắt anh ta chợt tối xuống.

12

May mà Tiểu Dữu chỉ bị cảm nhẹ, sau khi dán miếng hạ sốt, nhiệt độ dần hạ xuống.

Giày vò gần nửa đêm, lúc về đến nhà, cả tôi và Hoắc Tĩnh Xuyên đều mệt rã rời.

Tôi dứt khoát bảo anh ở lại một đêm, mai hãy về.

Phòng khách vẫn luôn sạch sẽ, đồ dùng cá nhân dự phòng cũng đầy đủ.

Tắm xong, Hoắc Tĩnh Xuyên ra ban công đứng cùng tôi hóng gió.

Anh cúi xuống nhìn , Lê Tẫn vẫn còn ở dưới .

"Chồng cũ của cô… có phải đang hối hận rồi không ?"

Tôi ngửi thấy mùi sữa tắm nhàn nhạt trên người anh từ phía sau , khẽ "ừ" một tiếng, không nặng không nhẹ.

"Không hiểu anh ta nghĩ gì nữa. Trước đây còn nói yêu Giang Uyển Ngôn đến c.h.ế.t đi sống lại . Giờ khó lắm mới có cơ hội ở bên nhau , không lo sống cho t.ử tế, lại chạy đến đứng dưới nhà tôi như bị phạt, đúng là có bệnh."

Hoắc Tĩnh Xuyên mỉm cười : "Có lẽ… vì cô rời đi quá dứt khoát, nên anh ta mới không buông được ."

Thực ra cũng không đúng.

Kiếp trước tôi cũng ly hôn rất dứt khoát.

Sau khi chia tay, Lê Tẫn chưa từng quay đầu lại .

Không những thế, lúc tôi sắp bệnh c.h.ế.t, nhắn tin gọi điện cho anh ta , anh ta còn bảo thư ký qua loa trả lời, nói sau này không được liên lạc với anh ta nữa.

Tôi quay đầu nhìn Hoắc Tĩnh Xuyên: "Anh nói xem, có phải đàn ông chỉ khi thứ gì đó bị người khác giành mất mới không buông được không ?"

Anh cười : "Không biết , ít nhất tôi không như vậy ."

Tôi bật cười .

Anh hơi nhướng mày, nghiêng đầu, ánh mắt dần trở nên sâu tối.

Tôi bị mê hoặc bởi vẻ ngoài của anh .

Ban đầu tôi luôn muốn quyến rũ Hoắc Tĩnh Xuyên, xem anh như một phương án dự phòng.

Sau này ở cạnh nhau từng ngày, lại phát hiện anh khá chân thành, không cần phải tính toán như vậy .

Thế là tôi dẹp bỏ những suy nghĩ khác, chỉ nghĩ khi có thời gian thì nhờ anh dẫn dắt đầu tư, kiếm chút lợi nhuận.

Nhưng tối nay, gió nhẹ thổi qua, hai con người đã kìm nén quá lâu, bỗng nhiên nhìn nhau .

Bình Luận (0)

Vui lòng Đăng nhập để tham gia bình luận.
Đang tải bình luận...