Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee , sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
Tôi cố ý chọn vị trí cách Cố Cẩn không xa, cởi giày ra , bật đèn điện thoại rồi chậm rãi bước về phía vùng biển sâu.
Quả nhiên, chẳng bao lâu sau , giọng nói lạnh lùng của Cố Cẩn vang lên phía sau tôi .
“Này, phía trước là vùng nước sâu đấy.”
“Nguy hiểm lắm, mau quay lại .”
Bước chân tôi khựng lại , nhưng không quay đầu.
Cố Cẩn lập tức sải bước tiến lên, nắm c.h.ặ.t cánh tay tôi rồi kéo mạnh tôi trở về.
Đến khi quay lại bãi cát, nhìn rõ gương mặt tôi .
Cố Cẩn hơi sững người , sau đó nhanh ch.óng lấy lại vẻ bình tĩnh.
“Sao nào? Không trả nổi tiền nên định nhảy biển à ?”
“Hay mới vào làm đã muốn công ty tôi lên trang nhất tin tức?”
Cố Cẩn lạnh mặt, tiếp tục buông lời cay nghiệt.
Tôi ngẩng đầu, vô tội nhìn anh ta .
“Không có đâu , tôi chỉ đi nhặt vòng tay thôi mà.”
Tôi xòe chiếc vòng đang nắm c.h.ặ.t trong lòng bàn tay ra .
Cơ thể Cố Cẩn hơi khựng lại , khóe môi lạnh nhạt nhếch lên.
“Quan trọng vậy à ? Bạn trai tặng?”
Tôi khẽ cười rồi lắc đầu.
“ Tôi còn đang mang nợ, đâu dám yêu đương gì nữa.”
“Đây là món đồ cuối cùng mẹ tôi mua cho tôi trước khi qua đời.”
Vừa nhắc đến mẹ , giọng tôi đã không kiềm được mà nghẹn lại .
8
Vừa nghe tôi nói xong, sắc mặt Cố Cẩn thoáng cứng lại .
“Còn anh thì sao , muộn thế này rồi sao vẫn còn ở đây?” Tôi đỏ hoe mắt nhìn Cố Cẩn.
Dường như bị lời tôi chạm tới điều gì đó, ánh mắt Cố Cẩn khẽ d.a.o động khi nhìn ra mặt biển.
“ Tôi tới đây để ở bên mẹ tôi .”
Nhìn bóng lưng cô độc của Cố Cẩn, trong lòng tôi nhất thời có chút mềm đi .
Cố Cẩn dường như chẳng nghe thấy gì, một mình chìm vào hồi ức.
“Năm tôi 5 tuổi, cứ nằng nặc đòi đi biển chơi.”
“Mẹ tôi vì muốn dỗ tôi vui nên một mình dẫn tôi tới đây, kết quả gặp sóng lớn. Bà liều mạng bảo vệ tôi , còn bản thân lại bị nước biển cuốn đi , ngay cả t.h.i t.h.ể cũng không tìm thấy.”
Cởi bỏ vẻ lạnh lùng thường ngày, lúc này Cố Cẩn giống hệt một đứa trẻ bị tổn thương.
Nhất thời tôi không biết nên an ủi anh ta thế nào, chỉ đành nhẹ giọng lên tiếng.
“Trước khi qua đời, mẹ tôi từng nói với tôi rằng…”
“Cái c.h.ế.t không phải điểm kết thúc của tình yêu, chỉ là sự sống đổi sang một hình thức khác để tiếp tục tồn tại.”
“Bà Cố chỉ là đã tới một góc yên tĩnh nào đó thôi. Bà ấy sẽ hóa thành làn gió anh hít thở, thành ánh sáng buổi sớm mai, lặng lẽ bảo vệ anh .”
“Tình yêu bà ấy dành cho anh chưa từng biến mất.”
Trên mặt biển tĩnh lặng, giọng nói của tôi dịu dàng mà kiên định.
Nghe vậy , Cố Cẩn quay đầu nhìn tôi .
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com - https://monkeydd.com/su-tra-thu-nhan-danh-tinh-yeu/chuong-3.html.]
Đúng
lúc
ấy
, chiếc du thuyền ngoài khơi bất chợt sáng đèn, ánh sáng soi rõ gương mặt hai chúng
tôi
.
Giữa tiếng sóng vỗ rì rào,
tôi
lại
nghe
rõ tiếng tim Cố Cẩn đang đập gấp gáp.
Trong khoảnh khắc đối mắt ấy , nơi đáy mắt lạnh lẽo của anh hiếm hoi thoáng qua một tia dịu dàng.
Dường như nhận ra điều gì đó, Cố Cẩn vội vàng quay mặt đi .
Nhưng tôi vẫn nhìn thấy vành tai anh lặng lẽ đỏ lên.
Đợi đến khi hoàn hồn lại , Cố Cẩn đã trở về vẻ lạnh nhạt thường ngày.
“Khụ… muộn thế này còn không về nhà, muốn ngày mai đi làm muộn rồi bị trừ lương à ?”
“Chào tổng giám đốc Cố nhé, lái xe cẩn thận.”
“Mai gặp.”
Tôi nhanh ch.óng phản ứng lại , mỉm cười lịch sự chào tạm biệt Cố Cẩn.
9
Sau đêm hôm đó, giữa tôi và Cố Cẩn dường như hình thành một loại ăn ý khó nói thành lời.
Mỗi ngày tan làm , cả hai đều ngầm hiểu mà ra biển ngồi với nhau một lúc.
Tôi thường mang theo hoa tươi hoặc bánh ngọt. Dù ngoài miệng Cố Cẩn tỏ vẻ ghét bỏ, anh cũng không còn ngăn cản nữa.
Thậm chí có lần tôi quên mang, anh còn lặng lẽ chuẩn bị sẵn.
Qua những cuộc trò chuyện vụn vặt, chúng tôi phát hiện cả hai có rất nhiều sở thích giống nhau , đều thích du lịch, đọc sách.
Thậm chí còn cùng yêu thích vở opera “Đám cưới của Figaro”.
Ngày qua ngày ở bên nhau , vẻ lạnh lùng trong mắt Cố Cẩn dần dần tan đi , thay vào đó là sự dịu dàng khó nhận ra .
Ngay cả trong công việc thường ngày, Cố Cẩn cũng từ chỗ mất kiên nhẫn trở nên nhẫn nại hơn rất nhiều. Có đôi lúc tôi lơ đãng làm sai trong lúc làm việc, anh cũng chỉ nhắm một mắt mở một mắt cho qua.
Còn tôi cũng không quên món nợ khổng lồ mình đang thiếu anh . Mỗi lần nhận lương, tôi đều đúng hạn chuyển tiền cho anh .
Nhưng Cố Cẩn vẫn luôn không nhận.
Chớp mắt đã hai tháng trôi qua.
Mối quan hệ giữa tôi và Cố Cẩn cũng ngày càng ăn ý hơn. Những lúc ở riêng, có thể dễ dàng nhận ra tình ý trong đáy mắt anh .
Rùa
Tôi thầm tính toán trong lòng, thời cơ đã tới rồi , đã đến lúc phá vỡ bầu không khí mập mờ này .
Vốn dĩ tôi định chờ đến lúc tan làm rồi cùng Cố Cẩn ra biển mới nhắc tới chuyện đó.
Nhưng vừa tan làm , Tống Thi Dao: người đã đi du lịch nước ngoài suốt mấy tháng, lại bất ngờ xuất hiện.
“Con khốn này , có phải nhân lúc tao đi nước ngoài mà mày quyến rũ Cố Cẩn không ?”
“Hôm nay tao không xử c.h.ế.t mày thì tao không mang họ Tống nữa.”
Tống Thi Dao giẫm giày cao gót, hùng hổ lao về phía tôi .
Cô ta vung chiếc túi da đập tới, tôi không kịp tránh, trên mặt lập tức bị rạch ra một vết xước rướm m.á.u.
Đối diện với cơn giận dữ của Tống Thi Dao, tôi nhanh ch.óng giấu đi hận ý trong mắt, thay bằng dáng vẻ vô tội đáng thương.
10
“Cô đang nói gì vậy ?”
“ Tôi chỉ là trợ lý của tổng giám đốc Cố thôi.”
Tôi tủi thân nhìn Tống Thi Dao, nơi khóe mắt lặng lẽ phủ lên một tầng nước mỏng.
Tôi đã điều tra từ trước , chuyện đính hôn giữa nhà họ Cố và nhà họ Tống chưa từng được công khai, chỉ là thỏa thuận riêng giữa hai bên.
“Còn giả vờ với tôi à ?”
“Cô có tin tôi tát c.h.ế.t cô không ?”
Chaporia
Bình Luận (0)