Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee , sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
Thấy dáng vẻ của tôi , Tống Thi Dao càng tức đến bốc hỏa, giơ tay muốn tát tôi .
Người xung quanh tụ tập ngày một đông, mà tôi tinh mắt phát hiện Cố Cẩn đang đi về phía này .
Trong mắt tôi nhanh ch.óng dâng đầy nước mắt.
“Thưa cô, tôi thật sự không lừa cô.”
“Nếu tôi có chỗ nào làm không đúng khiến cô hiểu lầm, tôi xin lỗi cô.”
“Có chuyện gì vậy ?”
Cố Cẩn sải bước đi tới, mày nhíu c.h.ặ.t:
“Vị tiểu thư này vừa xông vào đã nổi nóng với trợ lý Ôn, còn tố trợ lý Ôn cướp mất tổng giám đốc Cố, nói cô ấy là tiểu tam của anh .”
Lý Tĩnh bình tĩnh mà sắc bén thuật lại mọi chuyện.
Nghe vậy , Cố Cẩn lạnh mặt nhìn Tống Thi Dao.
Sắc mặt Tống Thi Dao lập tức tái nhợt, vội vàng giải thích.
“Không phải như vậy đâu , A Cẩn, anh nghe em nói đã .”
Cố Cẩn trực tiếp chặn lấy cổ tay cô ta , lạnh lùng hất mạnh tay cô ra .
“Nếu cô còn dám tới công ty tôi gây chuyện nữa…”
“Cô tin hay không , thỏa thuận giữa hai nhà chúng ta lập tức hủy bỏ.”
Tống Thi Dao vừa xấu hổ vừa tức giận, cuối cùng chỉ có thể hung hăng lườm tôi một cái rồi không cam lòng bỏ chạy.
“Còn đứng đây làm gì?”
“Muốn bị trừ lương à ?”
Cố Cẩn lạnh nhạt lên tiếng.
Đám đông nhanh ch.óng tản đi .
Tôi theo bản năng chạm vào vết thương trên mặt, cũng chuẩn bị rời đi .
Nhưng Cố Cẩn lại trực tiếp kéo tay tôi vào văn phòng.
“Bình thường chẳng phải rất lanh mồm lanh miệng sao ?”
“Sao hôm nay lại để người ta bắt nạt đến mức đó?”
Cố Cẩn cầm tăm bông giúp tôi sát trùng vết thương.
Cơn lạnh bất ngờ truyền tới khiến tôi khẽ hít mạnh một hơi .
Động tác của Cố Cẩn khựng lại , sau đó lập tức nhẹ nhàng hơn.
Tôi chần chừ một lát.
Cuối cùng vẫn ngẩng đầu, nghiêm túc nhìn anh .
“Tổng giám đốc Cố…”
“Tống Thi Dao có phải bạn gái anh không ?”
11
Nghe vậy , Cố Cẩn khẽ sững người , động tác trong tay cũng dừng lại .
Anh ngẩng đầu nhìn thẳng vào tôi :
“Chúng tôi chỉ là liên hôn thương mại.”
“ Tôi không có tình cảm với cô ấy .”
Nhìn vẻ chân thành trong mắt Cố Cẩn, tôi biết anh không nói dối.
Tôi nhẹ nhàng lùi về sau một bước, tự giễu cong môi cười :
“Xem ra cô Tống đã coi tôi là kẻ chen chân phá hoại tình cảm của hai người rồi .”
Nghe vậy , Cố Cẩn nhíu c.h.ặ.t mày, theo bản năng kéo tay tôi lại rồi lên tiếng giải thích.
“Cô không phải tiểu tam.”
“Thật ra tôi …”
Còn chưa để Cố Cẩn nói hết, tôi đã rút tay ra , khẽ cười một tiếng.
“Tổng giám đốc Cố, tài liệu cho cuộc họp chiều vẫn chưa sắp xếp xong.”
“ Tôi xin phép đi trước .”
Chưa đợi Cố Cẩn phản ứng lại , tôi đã xoay người vội vã rời đi .
Trước khi đi , tôi còn chu đáo giúp anh đóng cửa lại .
Khoảnh khắc cánh cửa khép lại , tôi thoáng nhìn thấy vẻ muốn nói lại thôi cùng ánh mắt phức tạp của Cố Cẩn.
Rùa
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.
com - https://www.monkeydd.com/su-tra-thu-nhan-danh-tinh-yeu/chuong-4.html.]
Ngay lúc ấy , tôi biết … Cố Cẩn đã d.a.o động rồi .
“Vở kịch hay cuối cùng cũng bắt đầu…”
Tôi khẽ cong môi cười .
Những ngày tiếp theo, tôi cố ý giữ khoảng cách với Cố Cẩn.
Mỗi lần gặp mặt đều cung kính khách sáo, ngay cả tin nhắn riêng anh gửi qua WeChat, tôi cũng chỉ đáp lại : “Vâng, tổng giám đốc Cố.” hoặc “ Tôi biết rồi , tổng giám đốc Cố.”
Ngay cả Tê Hải, tôi cũng không tới nữa.
Dường như Cố Cẩn đã nhận ra điều gì đó, ánh mắt anh mỗi lần nhìn tôi đều như muốn nói rồi lại thôi.
Còn tôi thì cố tình né tránh ánh nhìn nóng bỏng ấy .
Một tuần sau , cuối cùng Cố Cẩn cũng không nhịn được nữa.
12
“Cô bị làm sao vậy ?”
“Suốt ngày cứ cố tình tránh mặt tôi .”
Cố Cẩn kéo mạnh tôi qua, dẫn thẳng về phòng nghỉ riêng của anh .
“Tổng giám đốc Cố, anh làm tôi đau.”
“Anh đang nói gì vậy , tôi không hiểu?”
Sức của Cố Cẩn rất lớn, tôi dùng hết sức cũng không thoát ra được .
Tôi tủi thân nhìn người đàn ông trước mặt.
Cố Cẩn theo bản năng buông lỏng tay, nhìn cổ tay bị siết đỏ của tôi , trong mắt thoáng qua vẻ áy náy.
“Xin lỗi , tôi không cố ý.”
Tôi khẽ lắc đầu.
“Không sao .”
“Vì sao lại cố ý tránh mặt tôi ?”
Cố Cẩn cúi đầu, khẽ thở dài.
“ Tôi sợ ảnh hưởng đến danh tiếng của tổng giám đốc Cố.”
Tôi ngẩng đầu nhìn thẳng anh , nhưng ánh mắt lại đầy vẻ tủi thân .
“Có phải Tống Thi Dao tới gây phiền phức cho cô không ?” Cố Cẩn nhíu c.h.ặ.t mày.
Tôi vừa định mở miệng thì điện thoại trong túi bất ngờ vang lên.
Chưa kịp phản ứng, Cố Cẩn đã giật lấy điện thoại rồi nhấn nghe máy.
“ Tôi nói cho cô biết , Ôn Niệm.”
“Nếu cô còn dám quyến rũ Cố Cẩn nữa, tôi không dám đảm bảo mình sẽ làm ra chuyện gì đâu .”
“Biết đâu một ngày nào đó tan làm lại xui xẻo gặp phải một đám lưu manh, đến lúc ấy cô nghĩ Cố Cẩn còn cần cô nữa không ?”
Tống Thi Dao liên tục cười lạnh qua điện thoại.
“Xem ra cô sống yên ổn quá lâu rồi , khiến cô quên mất thân phận của mình .”
Cố Cẩn siết c.h.ặ.t điện thoại, hơi lạnh quanh người như muốn đóng băng cả không khí.
Rõ ràng Tống Thi Dao không ngờ người nghe máy lại là Cố Cẩn, lập tức luống cuống hoảng hốt.
Nhưng Cố Cẩn chẳng cho cô ta cơ hội lên tiếng, trực tiếp cúp máy.
“Có phải vì Tống Thi Dao đe dọa quấy rối cô không …?”
Trong mắt Cố Cẩn thoáng hiện vẻ đau lòng, giọng nói cũng dịu đi .
Tôi không đáp, chỉ quay mặt sang chỗ khác, giọng buồn buồn cất lên:
“ Tôi sẽ không làm chuyện chen chân phá hoại tình cảm người khác.”
Tôi dừng lại một chút, rồi tiếp tục nói , nhưng giọng đã không kìm được mà nghẹn ngào.
“Năm đó… mẹ tôi chính là bị tiểu tam ép c.h.ế.t…”
13
Vừa dứt lời, Cố Cẩn đột nhiên kéo tôi ôm vào lòng.
Anh nhìn tôi bằng ánh mắt kiên định.
“Cô yên tâm, tôi sẽ không để Tống Thi Dao làm hại cô thêm nữa.”
“Có vài chuyện… đã đến lúc phải nói cho rõ rồi .”
Chaporia
Bình Luận (0)