Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee , sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

Chưa để tôi kịp phản ứng, Cố Cẩn đã sải bước rời đi .

Liên tiếp mấy ngày sau đó, Cố Cẩn đều không tới công ty.

Tôi cảm thấy có gì đó không ổn , trong lòng cũng dần bất an.

Nhưng Lý Tĩnh lại vô cùng bình thản.

“Tổng giám đốc Cố đi công tác rồi , chúng ta cứ làm tốt việc của mình là được .”

Lý Tĩnh đã nói vậy , tôi cũng không tiện hỏi thêm.

Nghĩ tới chuyện từng nghe Cố Cẩn nhắc qua, ngày mai chính là sinh nhật của bà Cố.

Nếu mình đã có duyên với bà ấy như vậy , thì cũng nên tới thăm một chút.

Đến lúc tan làm , bên ngoài đã đổ mưa từ bao giờ.

Tôi cầm bó hoa đã đặt trước , lái xe thẳng tới Tê Hải.

Bờ biển không có lấy một bóng người .

Tôi cẩn thận đặt bó hoa xuống, nhìn từng giọt mưa rơi trên mặt biển.

Tâm trạng cũng dần trở nên bình yên hơn.

“Bà Cố, sinh nhật vui vẻ.”

“Tổng giám đốc Cố đi công tác rồi , nên đặc biệt nhờ tôi tới đây mừng sinh nhật cùng bà…”

“Ai nói tôi đi công tác?”

Sau lưng vang lên giọng nói quen thuộc mà lạnh nhạt.

Tôi theo bản năng quay đầu lại , chỉ thấy Cố Cẩn đang lạnh mặt đứng giữa màn mưa.

Có lẽ tới quá vội, ngay cả ô anh cũng không mang theo, tóc bị mưa làm ướt, rũ xuống trước trán.

Gương mặt Cố Cẩn lạnh lùng nghiêm nghị, chỉ có ánh mắt là nóng bỏng khác thường.

Tim tôi khẽ siết lại , chỉ đành vội vàng cầm ô chạy về phía anh .

14

“Tổng giám đốc Cố, tôi …”

Cố Cẩn quá cao, tôi phải kiễng chân mới đủ che ô cho cả hai.

Tôi còn chưa nói hết câu, Cố Cẩn đã kéo mạnh tôi lại gần, ép tôi nhìn thẳng vào anh .

“Ôn Niệm, em không tò mò những ngày qua tôi đã đi đâu sao ?”

Khoảng cách giữa chúng tôi gần đến mức tôi có thể cảm nhận được hơi thở ấm nóng của anh phả lên mặt mình .

Tôi cố ý quay mặt đi , khẽ lên tiếng:

“ Tôi chỉ là trợ lý của tổng giám đốc Cố thôi, tổng giám đốc đi đâu vốn dĩ không cần báo với tôi .”

Cố Cẩn không nhìn tôi nữa, chỉ nhìn ra mặt biển rồi thấp giọng nói :

“ Tôi tới nhà họ Tống.”

Vừa nghe xong, tôi đã không nhịn được mà ngẩng đầu lên.

Cố Cẩn nhận lấy chiếc ô trong tay tôi , cúi đầu nhìn tôi , giọng nói bất giác dịu đi .

“Vốn dĩ giữa tôi và Tống Thi Dao không có tình cảm, chỉ là do cha mẹ hai bên đã định sẵn.”

“Trước đây tôi thấy chuyện đó chẳng có gì, dù sao liên hôn thương mại trong giới của chúng tôi cũng rất bình thường.”

“ Nhưng bây giờ đã khác rồi …”

Cố Cẩn dừng lại một chút, trực tiếp nhìn vào tôi , trong mắt đầy dịu dàng.

Hoàn toàn không còn giống người đàn ông lạnh lùng kiêu ngạo ngày trước nữa.

“Khác thế nào?”

Tôi cố tình làm ra vẻ ngây thơ nhìn anh .

“Ôn Niệm, trước khi gặp em, thế giới của tôi chưa từng có tình yêu.”

“Từ nhỏ đến lớn tôi đã quen với cô độc và lạnh lẽo. Chính sự xuất hiện của em khiến thế giới của tôi dần có hơi ấm.”

“Vậy nên… ở bên tôi nhé.

Cố Cẩn vuốt ve gương mặt tôi , đầu ngón tay hơi lạnh, nhưng lòng bàn tay lại vô cùng ấm áp.

Tôi nhẹ nhàng tựa vào n.g.ự.c anh , giọng nói dịu dàng mà kiên định:

“Được.”

Cố Cẩn không nói thêm gì nữa, cúi đầu hôn tôi .

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com - https://www.monkeydd.com/su-tra-thu-nhan-danh-tinh-yeu/chuong-5.html.]

Gió biển mang theo vị mặn nhè nhẹ khẽ lướt qua mái tóc, tôi nhắm mắt lại , vòng tay ôm lấy anh .

Rùa

15

Sau khi ở bên Cố Cẩn, tôi không còn gặp lại Tống Thi Dao nữa.

Cố Cẩn thay đổi rất nhiều, vẻ lạnh lùng xa cách trước kia đã hoàn toàn biến mất, thay vào đó là sự dịu dàng chu đáo khác thường.

“Sắp đến sinh nhật em rồi , em muốn đón sinh nhật thế nào?”

Cố Cẩn dịu dàng ôm lấy tôi , thoải mái tựa cằm lên vai tôi .

“Sinh nhật?”

Tôi theo bản năng khựng lại .

“ Đúng vậy , em không quên đấy chứ?”

Cố Cẩn khẽ cười , đầy cưng chiều xoa đầu tôi .

Sống mũi tôi bỗng cay xè, vội vàng cúi đầu xuống.

Tôi và anh trai cùng ngày sinh nhật. Từ sau khi anh mất, tôi chưa từng đón sinh nhật nữa.

“Em muốn về quê một chuyến.”

Tôi tựa đầu vào người Cố Cẩn, khẽ nói .

“Được, để anh sắp xếp.”

Cố Cẩn rất nhanh đã chuẩn bị xong lịch trình, tự mình lái xe đưa tôi về quê.

Nhìn khung cảnh quen thuộc trước mắt, tôi lại có chút ngẩn ngơ.

Đã rất nhiều năm rồi tôi chưa quay lại nơi này .

“Là căn nhà này sao ?”

Cố Cẩn nghiêng đầu hỏi tôi .

“Ừm, dừng ngoài này thôi.”

Tôi khẽ đáp.

Tôi đặt đồ xuống, ôm bó hoa đã chuẩn bị từ trước trong tay.

Dù không hiểu chuyện gì, Cố Cẩn vẫn lặng lẽ đi theo phía sau tôi .

“Anh à , em tới thăm anh đây.”

“Anh có trách em không , nhiều năm như vậy mà chưa từng quay lại thăm anh .”

Tôi cẩn thận đặt bó hoa xuống, nghẹn ngào lên tiếng.

“Đây là…”

Cố Cẩn nghi hoặc hỏi.

“Anh trai em.”

“Hồi đại học, anh ấy bị bạn gái cũ hại c.h.ế.t.”

Tôi không quay đầu lại , chỉ bình thản giải thích.

Tôi cố hết sức che giấu cơn phẫn nộ, nhưng cơ thể vẫn không ngừng run lên.

Nghe vậy , Cố Cẩn đau lòng nhìn tôi một cái rồi không nói thêm gì nữa.

16

Tôi cẩn thận bày đồ cúng xong xuôi rồi ngồi xuống bên bia mộ, giống như hồi còn nhỏ:

“Anh à , bên đó anh sống có tốt không ?”

“Tiền có đủ tiêu không ? Có gặp lại ba mẹ chưa … chắc họ vẫn còn trách em nhỉ.”

“Giờ em giỏi lắm rồi , đã trở thành trợ lý tổng tài rồi đấy.”

“Con bé ngày xưa luôn đi theo sau anh giờ cũng có thể tự mình gánh vác mọi thứ, có thể bảo vệ anh rồi .”

“Anh à , anh yên tâm. Tất cả những kẻ từng làm tổn thương anh , em tuyệt đối sẽ không tha cho bất kỳ ai.”

“Anh à … em nhớ anh lắm…”

Nhìn gương mặt dịu dàng mãi mãi dừng lại ở tuổi trẻ trên bia mộ, tôi cuối cùng cũng không thể kìm nén được nỗi đau, bật khóc nức nở.

Đến khi tôi trút hết cảm xúc ra ngoài thì trời cũng đã gần tối.

Ngồi xổm quá lâu khiến chân tôi tê cứng, vừa định đứng dậy thì chân mềm nhũn, không còn chút sức lực nào.

“Niệm Niệm…”

 

Bình Luận (0)

Vui lòng Đăng nhập để tham gia bình luận.
Đang tải bình luận...