Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee , sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
Cố Cẩn đúng lúc bước tới, cẩn thận đỡ lấy tôi .
Lúc này tôi mới chú ý đến dáng vẻ hiện tại của anh .
Áo sơ mi trắng dính đầy bùn đất, trên tay cũng toàn là bùn, cả người trông vô cùng chật vật.
“Anh thấy trên mộ toàn cỏ dại…”
Thấy tôi cứ nhìn mình mãi, Cố Cẩn mất tự nhiên ho khẽ một tiếng. Người đàn ông luôn lạnh lùng kiêu ngạo ấy vậy mà cũng biết ngượng ngùng.
Nhìn người đàn ông bên cạnh, trong lòng tôi tràn đầy cảm động.
Cố Cẩn tỉ mỉ dọn sạch cỏ dại trên mộ, lại tháo từng bông hoa mình mang theo ra , cẩn thận đặt quanh bia mộ.
Có lẽ từ cuộc trò chuyện giữa tôi và anh trai, anh đã biết được sở thích của anh ấy .
Nhìn người đàn ông trước mắt, tôi nhất thời thất thần.
Hoàn toàn không nhận ra rằng trong lòng mình đã có một hạt giống đang lặng lẽ nảy mầm.
17
Dù nói là cùng tôi về quê, nhưng Cố Cẩn vẫn luôn mang theo laptop để xử lý công việc công ty.
Lúc tôi mua thức ăn trở về, Cố Cẩn đang họp trực tuyến.
Tôi không tiến lên làm phiền, nhưng loáng thoáng nghe thấy mấy từ như “Tập đoàn Tống thị”, “hợp tác”…
Tôi không khỏi tò mò, nhưng còn chưa kịp nghe rõ thì Cố Cẩn đã kết thúc cuộc họp.
“Sao trông em không vui vậy ?”
“Có phải rau hôm nay không tươi không ?”
Cố Cẩn tự nhiên nhận lấy giỏ đồ trong tay tôi .
Tôi không trả lời, trong lòng lại đang nghĩ tới chuyện của Tống thị.
Tống Thi Dao dám ngang ngược như vậy hoàn toàn là vì cái danh thiên kim độc nhất của Tống thị.
Nhưng nếu cô ta không còn thân phận đó nữa thì sao ?
Liệu cô ta còn dám kiêu ngạo như thế không ? Còn ai có thể bảo vệ cô ta nữa?
Tôi liên tục cười lạnh trong lòng.
“Niệm Niệm, nước đầy rồi …”
Cố Cẩn nhanh tay khóa vòi nước lại .
“Sao thế?”
“Không khỏe à ?”
Cố Cẩn nhíu mày nhìn tôi , ánh mắt sau cặp kính gọng vàng vừa lo lắng vừa dò xét.
Tôi sợ bị anh nhìn thấu suy nghĩ trong lòng nên vội lắc đầu, thuận miệng bịa một lý do.
Rùa
“Em không sao .”
“Chỉ là em lo cho công ty thôi. Thấy anh cứ họp mãi, có phải công ty xảy ra chuyện gì không ?”
Tôi giả vờ lo lắng kéo nhẹ tay áo anh .
“Thì ra là đang lo cho anh à .”
Cố Cẩn khẽ cười , rồi nói thêm:
“Dạo này công ty đúng là hơi bận, đang bàn bạc với Tống thị xem nên hợp tác xử lý khu đất phía đông thành phố thế nào cho hợp lý.”
“ Nhưng em nghe nói danh tiếng của chủ tịch Tống ở bên ngoài không được tốt lắm, liệu có …”
Tôi cố ý bỏ lửng câu nói .
“Không sao , ông ta không dám đâu .”
“Anh đang nắm trong tay bí mật cốt lõi của Tống thị. Nếu ông ta dám phản bội, anh sẽ khiến cả Tống thị biến mất hoàn toàn .”
Cố Cẩn khẽ đẩy gọng kính, liếc về phía laptop, trong mắt tràn đầy tính toán.
18
Ngoài mặt tôi vẫn bình thản, nhưng trong lòng đã hiểu rõ.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.
com - https://www.monkeydd.com/su-tra-thu-nhan-danh-tinh-yeu/chuong-6.html.]
Quả nhiên trong máy tính của Cố Cẩn cất giữ bí mật đủ sức đè sập cả Tống thị.
“À đúng rồi , anh có chuyện bất ngờ muốn nói với em…”
Cố Cẩn thần thần bí bí nắm lấy tay tôi .
Tôi còn chưa kịp phản ứng thì điện thoại trên bàn bất ngờ đổ chuông.
Là Tống Thi Dao gọi tới.
Cố Cẩn nhìn tôi một cái.
Tôi không nói gì, chỉ rộng lượng xua tay.
“A Cẩn, ba em vừa nói khu đất kia xảy ra chút vấn đề, cần anh qua ngay một chuyến.”
Giọng Tống Thi Dao nghe có vẻ khá gấp gáp.
“Gửi địa chỉ cho anh , anh tới ngay.”
Cố Cẩn mất kiên nhẫn day day mi tâm.
Sau đó quay sang nhìn tôi .
“Anh đi đi , công việc quan trọng mà.” Tôi nhẹ giọng nói .
Cố Cẩn không chần chừ thêm nữa, cầm chìa khóa xe rồi trực tiếp rời đi .
Xác nhận Cố Cẩn đã đi xa, ánh mắt tôi lập tức dừng trên chiếc laptop đặt trên bàn.
Anh đi quá vội, ngay cả máy tính cũng quên chưa tắt.
Tôi nhẹ bước tới gần, tìm thấy thư mục nhỏ không mấy nổi bật mang tên “Tống thị” ở góc màn hình.
Từ sau khi ở bên tôi , Cố Cẩn đã đổi tất cả mật khẩu thành ngày sinh của tôi .
Vì vậy tôi dễ dàng mở được nó.
Bên trong đều là bằng chứng rõ ràng về việc Tống thị nhiều năm trốn thuế và làm ăn phi pháp.
Thậm chí còn có cả ghi chép về chân tướng cái c.h.ế.t năm đó của anh trai tôi . Dù đã dùng tên giả, tôi vẫn nhận ra ngay lập tức.
Nhìn sự thật bị cố tình che giấu kia , tôi đỏ bừng mắt nhìn chằm chằm màn hình, tức giận đến cực điểm.
Tôi siết c.h.ặ.t điện thoại, định kết nối với máy tính để truyền tệp đi .
Nhưng nhìn tấm ảnh chụp chung của tôi và Cố Cẩn trên màn hình desktop, lòng tôi lại chợt do dự.
Khoảng thời gian ở bên nhau này , Cố Cẩn thật sự đối xử với tôi rất tốt . Anh chu đáo trong cuộc sống, còn biết nấu ăn. Trong công việc cũng tận tâm chỉ dạy tôi .
Anh thật sự là một người yêu hoàn hảo.
19
Hiện giờ hai nhà Cố - Tống đang hợp tác. Nếu tôi giao những tài liệu này ra ngoài, liệu có ảnh hưởng tới cả tập đoàn Cố thị không ?
Dù sao … tôi đã lợi dụng Cố Cẩn rồi , thật sự không muốn tiếp tục làm tổn thương anh nữa.
Tôi bỗng trở nên vô cùng rối bời.
Nhưng còn chưa kịp đưa ra quyết định cuối cùng, phía sau đã bất ngờ vang lên tiếng mở cửa.
Tôi giật mình quay đầu lại , lập tức chạm phải ánh mắt lạnh băng của Cố Cẩn, bên cạnh anh là gương mặt đắc ý của Tống Thi Dao.
“A Cẩn, em đã nói rồi mà, cô ta tiếp cận anh vốn có mục đích khác.”
“Cô ta cố ý tới gần anh chỉ để phá hỏng cuộc liên hôn giữa hai nhà chúng ta , nhân cơ hội kéo cả hai nhà xuống nước.”
Tống Thi Dao chế giễu nhìn tôi .
“ Tôi nói có sai không ? Em gái của Ôn Dĩ An.”
Cố Cẩn không nói gì, chỉ lạnh lùng nhìn tôi , ánh mắt đầy phức tạp.
Tôi biết … anh đã thất vọng về tôi rồi .
Tôi từng hỏi Cố Cẩn rằng trong tình cảm anh ghét nhất điều gì.
Khi ấy anh trả lời rất dứt khoát:
“Phản bội và lừa dối.”
Chaporia
Bình Luận (0)