Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee , sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
Trong mười một năm qua, Thích Kha vẫn luôn đối đãi với ta rất tốt . Lúc ta m.a.n.g t.h.a.i Cự nhi cơ thể suy nhược, chàng thậm chí đích thân sắc t.h.u.ố.c dưỡng t.h.a.i cho ta . Chàng bảo khắp hậu cung vẫn chưa có hoàng t.ử do chính thất sinh ra , t.h.a.i trước của ta cũng là một công chúa, nên chàng rất mong ta sinh hoàng t.ử để lập làm Thái t.ử.
Lúc đó ta mệt mỏi vô cùng, nhưng vẫn cố nặn ra một nụ cười : "Đứa bé vẫn còn trong bụng, Hoàng thượng đừng vội hứa hẹn ngôi Thái t.ử. Lập trữ phải lập người hiền tài."
"Mẫu hậu hiền tài như vậy , nhi t.ử làm sao có thể kém cỏi được ?" Thích Kha ôm ta vào lòng. Chàng hứa sẽ dành cho ta mọi thứ tôn quý nhất thế gian.
Khắc ghi chân tình của chàng trong lòng, trong mắt ta cũng chỉ có một mình chàng . Khi Cự nhi mới sinh chưa đầy tháng, ta đã lo liệu mọi việc trong hậu cung. Ngần ấy năm, coi như là cúc cung tận tụy.
Thích Kha tuy thỉnh thoảng có sủng hạnh phi t.ử khác, nhưng đa phần họ đều có tư lịch lâu năm, lớn lên cùng chúng ta ; hoặc là những cô nương nhỏ tuổi hơn, tính ra cũng có đôi chút họ hàng. Nói cho cùng cũng chỉ là nhất thời hứng khởi và vì sự nối dõi tông đường.
Nhưng sủng ái Trịnh Hân Du đến mức lệch lạc thế này , quả là lần đầu tiên.
Chàng sủng ả đến mức vừa tới hành cung đêm thứ hai, ả đã dám lớn tiếng mỉa mai trước mặt ta : "Hoàng hậu nương nương, nói ra có thể người không tin, dù sao chuyện này cũng khó giải thích, người nghe không hiểu cũng là bình thường. Thật ra ta không phải người ở đây, ta là vô tình xuyên không đến. Hơn nữa các người đều không phải nhân vật có thật trong lịch sử, mà chỉ là nhân vật trong tiểu thuyết. Tuy ta mới chỉ đọc phần đầu, nhưng ta biết người là nữ phụ ác độc, còn ta là nữ chính, Hoàng thượng là nam chính, ta phải 'công lược' ngài ấy . Cho nên ý ta là, người có thể đừng suốt ngày nghĩ cách chia rẽ chúng ta được không ? Cứ nhất thiết phải cung đấu với ta sao ?"
Những lời ả nói , ta thực chất nửa chữ cũng nghe không lọt, ả xưa nay nói năng vốn luôn xằng bậy như thế.
Chỉ là cái thói mở mồm ra là "ngươi ngươi ta ta " của ả khiến Gia Ý nhịn không nổi: "Quý phi nương nương cho dù có được sủng ái cũng nên tuân theo lễ chế, 'ngươi ngươi ta ta ', còn ra thể thống gì nữa!"
Dưới sự cho phép của ta , Trịnh Hân Du bị phạt quỳ ở cửa tẩm cung của ta , thẳng đến khi Thích Kha xuất hiện.
Ta biết sớm muộn gì chàng cũng sẽ đến đón ả, nhưng ta không ngờ chàng từ đầu đến cuối chẳng thèm nhìn ta lấy một cái.
"Hân nhi đừng sợ, trẫm tới cứu nàng."
Cứu? Cung phi năm lần bảy lượt va chạm Hoàng hậu, bất quá chỉ là phạt quỳ nhẹ, đến chút da thịt cũng chưa từng tổn thương, nói gì đến "giải cứu"?
Nhìn bóng lưng chàng bế ả rời đi , ta chợt nghĩ có lẽ bản thân thật sự là một kẻ ác. Một Tiết Thanh Yến hiền lương có tài, lúc này trong mắt Thích Kha hẳn đã là một ác phụ rồi .
**[3]**
Chuyện ta phạt quỳ Trịnh Hân Du đồn ra ngoài hành cung. Nghe nói không ít người đang oán trách ta va chạm đến Thánh nữ.
Đến ngày cứu tế cuối cùng, vốn dĩ theo kế hoạch là Đế Hậu sẽ cùng đến hiện trường. Thế nhưng Thích Kha, một phần vì giận ta chuyện của Trịnh Quý phi, phần khác vì muốn trấn an dân chúng, vậy mà lại quyết định để ả thay ta đi tới đó.
Tiêu Hoài Tín là người đầu tiên lên tiếng phản đối, một vài lão thần đi cùng cũng khuyên can nói việc này không ổn .
Nhưng Thích Kha lại nhìn ta , buông lời lạnh nhạt: "Hoàng hậu, chẳng lẽ việc này là do nàng bày mưu tính kế sao ?"
Hậu cung can dự vào chính sự, xưa nay luôn là điều tối kỵ. Ta đành ngậm bồ hòn làm ngọt, quay sang nói giúp Hoàng đế, đồng ý để chàng dẫn Trịnh Quý phi đi .
Thế là cuối cùng, bao công sức bận rộn lo liệu cứu tế của ta lại để mặc cho Trịnh Hân Du chiếm trọn lòng kính yêu của bá tánh.
Chuyện này sau này Từ Tố Tố đem ra chê cười ta mất nhiều năm. Nàng ấy nói ta cả đời mắt cao gan lớn, vậy mà lại sống đến mức sợ bóng sợ gió như thế.
Sợ bóng sợ gió, chẳng qua cũng chỉ vì không đành lòng mà thôi.
Trở về cung,
ta
vẫn
không
nuốt trôi cục tức
này
. Chờ
huynh
trưởng hạ triều bèn mời
huynh
ấy
đến tẩm cung, trò chuyện với
người
nhà một lát
ta
mới thấy an ủi hơn phần nào.
Ta và
huynh
trưởng cùng một
mẹ
sinh
ra
,
huynh
ấy
lớn hơn
ta
năm tuổi, từ nhỏ trong mấy
huynh
đệ
tỷ
muội
,
người
yêu thương, chiều chuộng
ta
nhất cũng chính là
huynh
ấy
.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com - https://monkeydd.com/yeu-hau/chuong-2.html.]
**[4]**
Huynh ấy biết ta vì chuyện gì mà phiền muộn. Dù ta đã khuyên huynh ấy đừng vì ta mà nhất thời kích động, nhưng không ngờ cuối cùng huynh ấy vẫn liên kết cùng mấy vị triều thần dâng sớ lên Thích Kha, vạch tội Trịnh Hân Du.
Bởi vậy , chưa qua mấy ngày, Thích Kha liền ném theo mấy cuốn tấu chương, nổi giận đùng đùng đi đến tẩm cung của ta .
Khó khăn lắm mới gặp nhau , chàng tới thăm ta cũng chỉ vì muốn trút giận thay cho nữ nhân kia .
"Thế nào, lúc trước ở hành cung ức h.i.ế.p Hân nhi còn chưa đủ, hiện giờ lại còn xúi giục nhà mẹ đẻ cùng nhau chèn ép nàng ấy ? Nàng thật sự không thể dung túng cho nàng ấy sao , Hoàng hậu?"
Ta đang lúc đau đầu váng vất, ăn uống không vào , thấy thế cũng đành cuống cuồng hành lễ.
Nhưng chưa đợi ta giải thích, Thích Kha đã phất tay áo lướt qua, hung hăng va mạnh vào vai ta , khiến ta ngã nhào xuống đất.
Mấy cuốn tấu chương đổ ập xuống, đ.á.n.h rớt cả cây trâm phượng trên đầu ta . Đó là cây phượng thoa Thái hậu ban cho ta lúc sinh tiền, do chính tay Thích Kha cài lên tóc ta .
Chàng khi đó nói : "Phượng hoàng vu phi, hòa minh khanh thương. Có Thanh Yến làm hậu, trẫm sẽ không bao giờ còn nỗi lo về sau ."
Ta đoán chàng chắc đã quên rồi , không ngờ khi nhìn thấy cây trâm ấy , chàng cũng sững lại một chút.
Chàng hỏi vặn lại ta : "Hoàng hậu còn nhớ rõ câu nói trẫm từng nói ngày ấy ? *'Không còn nỗi lo về sau '*, Hoàng hậu đã nhận lời, hôm nay cớ sao lại thất tín với trẫm, hết lần này tới lần khác sinh sự?"
Ngắm nhìn gương mặt bỗng chốc trở nên xa lạ kia , lòng ta lạnh lẽo như rơi vào hầm băng.
Thất tín với chàng sao ? Ta làm vậy từ bao giờ, ta có thể như thế nào đây?
Ta quỳ mãi trên đất, vừa mới thốt lên nửa câu "Chỉ là huynh trưởng xót xa muội muội ", đã bị Thích Kha tàn nhẫn quát tháo: "Vậy nàng có biết , Hân nhi ngay đến một người nhà xót thương nàng ấy cũng không có không !". Câu nói ấy chặn đứng mọi lời của ta .
Ta triệt để câm lặng, nén nhịn cơn ớn lạnh truyền khắp toàn thân , lặng lẽ quỳ phục trên nền đất. Mãi cho đến khi Gia Ý đi mời thái y trở về, bẩm báo rằng mấy ngày nay cơ thể ta không khoẻ, Thích Kha lúc này mới sai người đỡ ta dậy.
Vẫn cách một lớp rèm châu, vẫn ánh nến khẽ đung đưa.
Nhưng lần này Thích Kha chỉ ngồi bên bàn, để lại cho ta một nửa sườn mặt nhíu mày. Thẳng đến khi thái y bắt mạch xong, bẩm báo ta đã mang thai, chàng mới chịu quay đầu nhìn ta một cái.
Chỉ thấy trong ánh mắt ấy không hề có lấy một tia mừng rỡ, chỉ có sự kinh ngạc thoáng qua. Chẳng cần chàng phải nói thêm điều gì, ta đã uất ức đến mức muốn trào nước mắt.
Nhớ lại ngày ta m.a.n.g t.h.a.i Đại công chúa Húc Hoa, khi được thái y chẩn đoán có hỉ, chàng đã bế bổng ta xoay mấy vòng, vui mừng đến mức đại xá thiên hạ. Chàng nói dẫu là công chúa, tương lai cũng sẽ được phong thưởng theo lễ chế của hoàng t.ử. Lúc Húc Hoa đầy tháng, chàng càng phá lệ ban trước phủ đệ cho công chúa trên phố Thiên Tử, sát ngay cạnh phủ Phụ Quốc công của nhà ta , chuyện tiền vô cổ nhân.
Sau này lúc ta m.a.n.g t.h.a.i Cự nhi, chàng càng túc trực không rời nửa bước. Khi ấy hậu cung đã có ba vị hoàng t.ử ra đời, nhưng nhờ từng lời nói và hành động của bậc đế vương là chàng , mà khắp hậu cung đều ngầm hiểu: chỉ có hoàng t.ử do ta sinh ra mới có tư cách ngồi lên vị trí Thái t.ử.
Ta không hiểu sao thế sự lại đổi thay nhanh đến vậy . Ta chẳng làm gì sai, vẫn luôn là Tiết Thanh Yến của thuở ban đầu tương ngộ, tại sao chàng lại đột ngột tuyệt tình đến mức này ?
Thư Sách
Phàm là con người thì luôn thiên vị những thứ mới mẻ, nhưng một con chim sẻ đâu có gì đáng để bận lòng khuynh tâm?
Ta nghĩ mãi không thông, chỉ biết ôm c.h.ặ.t chăn gấm, kìm nén tiếng khóc nức nở hỏi Thích Kha: "Hoàng thượng, người có bằng lòng ban tên cho đứa trẻ chưa chào đời này không ?"
Chàng bước đến sau bức rèm, chỉ khẽ vén lên một góc. Ta chợt nhận ra , đôi mắt ấy không còn ấm áp như xưa nữa. Sự dịu dàng của chàng không còn đặt nơi ta , đôi mắt ấy giờ chỉ còn lại sự xa cách lạnh lùng.
Chaporia
Bình Luận (0)