1
Đêm nay ta trằn trọc hồi lâu, thế nào cũng không ngủ được , trong đầu đều là những hành vi khác thường gần đây của Tạ Hoài Khanh.
Dạo này ngày nào hắn cũng nói với ta , bảo ta hãy ngoan ngoãn ở lại trong phủ, không được tùy tiện ra ngoài đi lại .
Khi ta lại lật người đối diện với Hoài Khanh, trong ánh nến âm u, ta chạm phải ánh mắt dày đặc tơ m.á.u của hắn .
“Nàng sao thế, không ngủ được sao , Chiêu Chiêu?”
“Không sao , chỉ là thời tiết có chút oi bức.”
Trong bóng tối, ta không nhìn rõ ánh mắt hắn , chỉ biết đôi mắt ấy đang nhìn chằm chằm vào ta không rời.
“Tâm tĩnh tự nhiên mát, phu nhân cứ cựa quậy mãi, tự nhiên sẽ thấy nóng nực hơn vài phần, đừng động đậy nữa, mau ngủ đi .”
Hắn đưa một tay ra ôm c.h.ặ.t lấy ta .
Nhưng trong lòng ta cứ nghĩ về những điều bất thường gần đây của hắn nên thực sự không tài nào chợp mắt, không tránh khỏi việc xoay người qua lại .
Lực tay của hắn lại càng thêm mạnh, ôm ta c.h.ặ.t hơn.
Một đêm không ngủ.
Ngày hôm sau , ta mang theo đôi mắt thâm quầng như gấu trúc bò dậy, bên cạnh đã sớm không còn tung tích của Tạ Hoài Khanh.
Ta hỏi thăm hạ nhân mới biết sáng nay Hoàng thượng truyền gọi Tạ Hoài Khanh, nói là có việc gấp cần bàn bạc.
Ta định gọi Tiểu Đào vào hầu hạ ta chải tóc rửa mặt, ta muốn ra ngoài một chuyến, nào ngờ người bước vào lại là một gương mặt hoàn toàn xa lạ.
Nàng ta hành lễ với ta rồi tự nhiên giới thiệu về bản thân .
“Phu nhân vạn an, nô tỳ tên là Thúy Trúc, là Tướng quân sai đến hầu hạ người .”
Trong lòng ta nghi hoặc: “Tiểu Đào đâu ?”
“Bẩm phu nhân, nô tỳ cũng không biết Tiểu Đào cô nương đã đi đâu .”
“Sáng nay trước khi ra cửa Tướng quân đã dặn dò nô tỳ, bảo nô tỳ phải hầu hạ người thật tốt , người cứ yên tâm nghỉ ngơi ở trong phủ.”
?
“Ý gì đây, Tạ Hoài Khanh dám giam lỏng ta trong phủ sao ?”
Thúy Trúc nghe vậy lại dập đầu, rồi quỳ rạp trên mặt đất, một lời cũng không nói .
Trong lòng ta bực bội, bước qua người nàng ta , đi thẳng ra ngoài phòng.
Lại thấy trước cửa tiểu viện của mình có một toán binh sĩ đứng đen nghịt, trong lòng ta lập tức dấy lên hồi chuông cảnh giác, chẳng lẽ Tạ Hoài Khanh thật sự muốn giam lỏng ta sao !
Ta không tin chuyện vô lý này , tiếp tục bước về phía cổng viện, chỉ thấy những binh sĩ đó sau khi hành lễ với ta , lại bám theo ngay phía sau .
Ta quay đầu lại quát lớn, lệnh cho bọn họ không được đi theo nữa, nhưng bọn họ lại nói đều là mệnh lệnh của Tướng quân, không dám trái lời.
Thấy cảnh này , ta không tiện làm khó bọn họ, trong lòng nén cơn giận, ta muốn xem xem hôm nay ai dám cản ta ra khỏi phủ.
Không ngoài dự đoán, số thủ vệ đứng bên trong lẫn bên ngoài cửa phủ đứng nhiều hơn thường ngày gấp ba lần .
Ta vừa tiến lại gần cửa, thị vệ canh cửa liền chặn ta lại .
“Phụng lệnh Tướng quân, hôm nay không cho phép phu nhân ra khỏi phủ.”
Ta
không
tin,
ta
cứ đòi
ra
phủ cho bằng
được
.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com - https://monkeydd.com/phu-quan-benh-kieu-trong-sinh-ba-lan-cuu-roi-ta/phan-1.html.]
Thị vệ canh cửa giơ thanh bội kiếm của mình nên, nói nếu ta muốn ra khỏi phủ thì hãy bước qua xác hắn ta .
Ta đã giận đến mức không thể kiềm chế, rút kiếm kề vào cổ hắn ta : “Ngươi tưởng ta không dám sao ?”
Ta vốn tưởng lời đe dọa của mình sẽ có tác dụng, nào ngờ tên thị vệ này lại bướng bỉnh ngang mặt, nhắm nghiền mắt, bày ra dáng vẻ cam lòng chịu c.h.ế.t.
Thấy hắn ta như vậy , ta cũng chẳng còn cách nào, ném thanh kiếm đi , rồi ngã ngồi xuống đất.
Ta không thể chấp nhận được sự thật rằng Tạ Hoài Khanh đang giam lỏng ta .
2
Khi ta từ từ tỉnh lại , ta đã nằm trên giường, vốn định bước xuống đất rót chén nước uống thì Tạ Hoài Khanh bước vào .
Hắn cứ như vậy nhìn ta , đứng bên bàn nhìn thẳng vào ta , không nói một lời.
Lúc này trời đã vào đêm, trong phòng im ắng đến mức một cây kim rơi cũng có thể nghe thấy.
Ánh nến chập chờn lúc tỏ lúc mờ hắt lên gương mặt hắn , ta không nhìn rõ ánh mắt hắn , bỗng cảm thấy nam nhân quen thuộc trước mắt khiến ta có chút sợ hãi.
“Nàng đói không ?”
Tạ Hoài Khanh là người đầu tiên phá vỡ sự im lặng này .
“Tại sao chàng lại giam lỏng ta ?”
“Chiêu Chiêu, nàng đói không ?” Hắn lại hỏi một lần nữa, vừa hỏi vừa tiến lại gần ta .
Đôi mắt vẫn đang nhìn chằm chằm vào ta không chớp.
Ta nhìn hắn đi đến bên giường.
Bóng dáng to lớn của hắn bao trùm lấy ta , khiến ta cảm thấy có chút ngột ngạt.
“Tạ Hoài Khanh, tại sao chàng lại giam lỏng ta ?”
Không biết có phải vì sợ hãi hay không , ta rùng mình liên tục mấy cái.
Trên người không tự chủ được nổi một tầng da gà, giọng nói dường như cũng mang theo ý van nài.
Đôi mắt hằn tơ m.á.u của hắn nhìn đăm đăm vào ta , như thể muốn nhìn thấu tâm can ta .
“Chiêu Chiêu, ta đã từng nói với nàng đừng ra ngoài, tại sao nàng không nghe ?”
Trong giọng nói của hắn mang theo chút tức giận, nhưng ngay sau đó lại dịu xuống.
“Ngoan nào, nàng đừng chạy lung tung nữa, có được không ?”
Ta ngẩng đầu lên, đối diện với đôi mắt hắn trong bóng tối, ta chỉ cảm thấy toàn thân nam nhân trước mắt đang tỏa ra sự nguy hiểm.
Ta muốn trốn.
Ta không thể kìm nén được nỗi sợ hãi của mình , cuối cùng lại rơi nước mắt.
Hắn nhìn thấy những giọt lệ của ta , bỗng nhiên có chút luống cuống, nhẹ nhàng lau đi những giọt nước mắt ấy .
“Chiêu Chiêu, nàng quên rồi sao ?”
“Nàng đã quên mấy ngày trước nàng ra ngoài đã gặp nguy hiểm rồi sao ?”
“Ta giữ nàng lại chẳng phải là để bảo vệ nàng sao ?”
“...”
📍 Nếu thấy hay đừng ngại cho bọn mình một lượt theo dõi nhé!
📍 Ngoài ra, các bạn có thể theo dõi bọn mình trên FB: Cá Chép Ngắm Mưa • 鯉魚望雨 để không không bỏ lỡ những bộ truyện hấp dẫn!
Chaporia
Bình Luận (0)