20px

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee , sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

3

“Không ngờ Phương Vô Danh ta cũng có được diễm phúc thế này , kiếp này coi như đáng giá rồi , hắc hắc hắc.”

Nam nhân trước mắt để trần phần thân trên , thở hồng hộc lao về phía ta , trong đôi mắt đỏ ngầu ngập tràn d.ụ.c vọng, ngay lập tức dọa ta đến mức hồn bay phách lạc.

Ta co rúm người lại , theo bản năng lùi vào góc giường, đầu lưỡi run rẩy, run giọng hét lên:

“Ngươi, ngươi đừng qua đây!”

Lời vừa thốt ra , chính ta cũng bị giọng nói của mình dọa sợ, vô cùng khản đặc, hoàn toàn không giống như lời đe dọa đanh thép, âm thanh tràn ra nơi đầu cổ mềm yếu vô lực, nghe qua lại giống như tiếng rên rỉ mềm mại rụt rè nửa đẩy nửa mời.

Đầu tóc quần áo trên người hỗn loạn, khắp thân mình cũng nóng bừng không thôi, từng đợt hơi nóng ập đến, ý thức dần trở nên mơ hồ, nhưng chút lý trí sót lại vẫn đang nhắc nhở ta , không thể, không thể được .

“Xin ngươi, xin ngươi tha cho ta , ngươi muốn cái gì ta đều có thể cho ngươi, cầu xin ngươi.”

“Hề hề, ta không cần gì cả, ta chỉ cần nàng.”

Nói xong, hắn ta cởi thắt lưng ra trói c.h.ặ.t cổ tay ta , nâng cao qua đỉnh đầu.

Ta nhắm c.h.ặ.t mắt lại , không muốn nhìn thêm cảnh tượng ghê tởm này nữa.

Ta vẫn đang giãy giụa, gào thét, nhưng tất cả đều vô ích, sự kháng cự của ta đối với hắn ta chẳng qua chỉ như thiêu thân lao vào lửa.

……

Ta hét lớn một tiếng rồi bật dậy khỏi giường, khung cảnh nhục nhã những ngày trước vẫn quẩn quanh trong tâm trí không cách nào xua đi .

“Sao thế? Chiêu Chiêu, nàng lại gặp ác mộng sao ?”

Toàn thân ta run rẩy, nước mắt không kìm được rơi từng giọt lớn, quần áo trên người đã sớm bị mồ hôi thấm ướt đẫm.

Tạ Hoài Khanh nhẹ nhàng vỗ về lưng ta , dịu dàng an ủi: “Đừng sợ, đều đã qua rồi , có ta ở đây.”

Nhưng chuyện trong đầu lại giống như cơn ác mộng ngày ngày quấn lấy ta , ta không dám nghĩ kỹ về những gì đã xảy ra ngày hôm đó.

Chỉ nhớ mang máng rằng, ba ngày trước , khuê mật của ta là Thẩm Ý Như hẹn ta cùng đi chùa Hồng Loa.

Trên đường đi chúng ta cảm thấy hơi mệt, quyết định đến sương phòng nghỉ chân một lát.

Nhưng nào ngờ, sau khi ta uống nước do tiểu sa di đưa tới lại cảm thấy đầu óc choáng váng, cơ thể bắt đầu nóng lên không thể kiểm soát, chuyện xảy ra sau đó, ta đều không muốn nhớ lại nữa.

May mắn thay , tên cuồng đồ kia còn chưa kịp ra tay thành công, Tạ Hoài Khanh đã tuốt kiếm lao vào sương phòng, nhìn thấy người đến là hắn , ta liền an tâm rồi hôn mê bất tỉnh.

Những chuyện xảy ra sau đó, ta hoàn toàn không biết gì.

“Phu quân, sau ngày hôm đó đã xảy ra chuyện gì?”

Tạ Hoài Khanh không mảy may ngạc nhiên khi nghe ta hỏi như vậy , giọng trầm xuống: “G.i.ế.c rồi .”

Ta nghe hắn trả lời như thế, cảm thấy có chút không đúng: “Hắn ta là ai, liệu có kẻ đứng sau giật dây không ? Chàng đã tra hỏi chưa ?”

“Được rồi , nàng cứ an tâm nghỉ ngơi đi có được không , những chuyện này ta sẽ đi tra.

“Sau này , nàng hãy ngoan ngoãn nghe lời, đừng chạy lung tung nữa.”

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com - https://monkeydd.com/phu-quan-benh-kieu-trong-sinh-ba-lan-cuu-roi-ta/phan-2.html.]

“Trên đời này chỉ có ta là toàn tâm toàn ý yêu thương nàng, bảo vệ nàng. Cứ ở lại trong phủ đừng đi đâu cả, nàng là Chiêu Chiêu của một mình ta .”

Ta lại một lần nữa bị hắn nói lảng sang chuyện khác.

Ta còn muốn hỏi tiếp, nhưng khi nhìn thấy hắn nhíu mày, nét mặt không vui, đành phải thôi.

Ta nghĩ, hắn cũng là vì muốn bảo vệ ta .

Thế nhưng ta lại không nhìn thấy trong bóng tối, nắm tay hắn đang siết c.h.ặ.t.

……

4

Giấc ngủ này ta ngủ rất không an ổn , mở mắt ra , nhìn thấy Tạ Hoài Khanh đang đọc sách ở bên bàn cách đó không xa, ta định ngồi dậy nhưng lại bị Tạ Hoài Khanh ấn lại .

Có lẽ nghe thấy động tĩnh, Thúy Trúc bưng đồ ăn từ bên ngoài bước vào .

Ta nhìn thấy Thúy Trúc mới chợt nhớ đến Tiểu Đào.

Ta kéo tay Tạ Hoài Khanh, hỏi hắn Tiểu Đào đã đi đâu .

Hắn nhíu mày: “Tiểu Đào không bảo vệ được chủ, ta đã sai người đuổi nàng ta đi rồi .”

“ Nhưng nàng ta là nha hoàn hồi môn của ta mà.”

Ta nghe tin Tiểu Đào bị bán đi , nhất thời có chút không thể chấp nhận được .

Nàng ta là người mới được nâng lên làm thị nữ thân cận của ta cách đây không lâu, sau khi Tiểu Chi – người vốn cùng ta lớn lên từ nhỏ đột ngột qua đời.

📍 Nếu thấy hay đừng ngại cho bọn mình một lượt theo dõi nhé!
📍 Ngoài ra, các bạn có thể theo dõi bọn mình trên FB: Cá Chép Ngắm Mưa • 鯉魚望雨 để không không bỏ lỡ những bộ truyện hấp dẫn!

Tuy tình cảm sâu đậm không thể sánh được như với Tiểu Chi đã lớn lên cùng nhau với ta , nhưng nói đi cũng phải nói lại , khoảng thời gian nàng ta chăm sóc ta luôn tận tâm tận lực, tính cách cũng rất đáng yêu, ta có chút không nỡ xa nàng ta .

Tạ Hoài Khanh có chút bực dọc gãi gãi đầu.

“Nghe lời, được không , chẳng lẽ nàng muốn vì một Tiểu Đào mà tranh cãi với ta sao ?”

Gương mặt tuấn tú của Tạ Hoài Khanh tức khắc bị bao phủ bởi một tầng mây đen u ám.

Hắn lại dịu dàng đỡ thân thể ta dậy, đón lấy bát cháo từ tay Thúy Trúc, từng muỗng từng muỗng đút cho ta ăn.

“Ngoan nhé, Chiêu Chiêu, ta làm tất cả những điều này đều là vì tốt cho nàng.”

Ta im lặng một lát, cuối cùng cũng gật gật đầu.

5

Tối nay Tạ Hoài Khanh về rất sớm, còn mang cho ta món bánh sữa mềm mà ta yêu thích nhất.

Ta ăn bánh sữa mềm, trong lòng lại có chút nuối tiếc vì vị của nó không ngon bằng loại Như tỷ tỷ đưa cho trên đường đi thắp hương hôm đó.

Tạ Hoài Khanh ngồi xuống bên cạnh ta , ánh mắt rực cháy: “Chiêu Chiêu, ta nghe thị vệ nói hôm nay nàng lại muốn ra ngoài, lại định đi đâu thế?”

“Ta muốn đi thăm Như tỷ tỷ, chuyện ngày hôm đó chắc nàng chắc cũng chịu kinh hãi không ít, ta muốn đi thăm.”

Thân hình hắn khựng lại một nhịp, dừng một chút rồi nói : “Chiêu Chiêu, nàng không ngoan rồi . Chẳng phải ta đã bảo nàng tránh xa Thẩm Ý Như ra , không được chạy lung tung sao , tại sao nàng lại không nghe lời chứ?”

 

Bình Luận (0)

Vui lòng Đăng nhập để tham gia bình luận.
Đang tải bình luận...