Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee , sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
Ta nhất thời hoảng hốt, không biết nên nói với Hoài Khanh thế nào.
“……”
“Là Thẩm Ý Như quan trọng hơn ta có đúng không ? Nàng không màng đến thân thể của mình , còn chưa nghỉ ngơi tốt đã vội vã muốn đi gặp nàng ta , nàng có từng nghĩ đến cảm nhận của ta chưa ?”
“Ta hỏi nàng, có phải trong lòng nàng, Tạ Hoài Khanh ta là người ít quan trọng nhất không ?”
Ta ngập ngừng không nói nên lời, đưa tay muốn ôm lấy cổ hắn , nhưng hắn lại né tránh lạ thường.
Trước đây, hắn dễ ăn chiêu này nhất.
Trong bóng tối, đôi mắt hắn lại găm c.h.ặ.t vào ta , như thể đang nhìn một con mồi.
Trong giọng điệu của hắn mang theo vài phần mệt mỏi cùng giọng điệu nghiêm nghị cứng rắn.
“Đừng chạy lung tung nữa, được không ?”
“Chiêu Chiêu, nghe lời đi , đứa trẻ không ngoan là sẽ bị phạt đấy.”
……
Kể từ đó về sau , ta đến cả việc ra khỏi cửa phòng cũng không hề dễ dàng, đi loanh quanh trong phủ bất cứ chỗ nào cũng đều có một toán thuộc hạ đông đảo của Tạ Hoài Khanh đi theo.
Công việc thường nhật mỗi ngày của ta biến thành ở trong đình viện chờ hắn về phủ.
Ngày hôm đó, ta đón lấy triều phục Tạ Hoài Khanh cởi ra , hắn mở lời: “Chiêu Chiêu, nhạc phụ nhạc mẫu nói ngày mai trong nhà có gia yến, gọi nàng ngày mai về nhà một chuyến.”
Ta ngẩn người ra : “Có thể sao , ngày mai ta có thể về nhà sao ?”
“Có thể, nhưng nàng phải ngoan ngoãn. Ngày mai ta có việc trên triều, không thể đi cùng nàng được , buổi tối ta sẽ đến đón nàng. Nhưng nàng không được chạy lung tung, đừng nói chuyện với những người không liên quan.”
Ta vui đến mức nhảy cẫng lên, hớn hở nhảy vào lòng Hoài Khanh, ôm chầm lấy hắn .
“Ta biết rồi , phu quân là tốt nhất.”
Chiêu này đối với hắn vẫn vô cùng hiệu nghiệm, chỉ thấy tâm trạng hắn chuyển biến cực tốt , đến cả cơm tối cũng chưa dùng đã bế ta trở về phòng.
6
Ngày hôm sau , trước lúc ra cửa, Tạ Hoài Khanh vẫn ân cần dặn dò kỹ lưỡng bên tai ta .
“Đứa trẻ không ngoan là sẽ bị phạt đấy.”
Ta dẫn theo Thúy Trúc trở về nhà, phát hiện còn có cả nhà Thẩm đại nhân ngồi trong sảnh.
Ta tiến lên cung kính hành lễ với Thẩm đại nhân và Thẩm phu nhân, sau đó kéo Như tỷ tỷ sang một bên nói nhỏ.
“Như tỷ tỷ, tỷ không sao chứ? Sau ngày hôm đó ta muốn ra phủ đi thăm tỷ, nhưng lại bị Hoài Khanh ngăn cản không cho đi , bảo ta phải nghỉ ngơi thật tốt , ta chỉ lo lắng tỷ chịu phải kinh hãi gì thôi.”
“Ta không sao Chiêu Chiêu, chỉ là ta thực sự quá lo cho muội , ở nhà đứng ngồi không yên, gửi bái ta đến phủ muội hết bức này đến bức khác mà từ đầu đến cuối đều không vào được , khiến ta đợi đến mức cồn cào cả ruột gan.”
“Như tỷ tỷ, ta không sao , tỷ yên tâm đi , chẳng phải ta vẫn lành lặn khỏe mạnh đây sao . Chuyện ngày hôm đó ta cũng không để trong lòng, Như tỷ tỷ tỷ cũng đừng tự trách nữa.”
Thẩm Như nhìn ta , bĩu bĩu môi dường như lại muốn an ủi ta .
Ta lấy chiếc khăn tay che miệng nàng ta lại , nói với nàng ta mọi chuyện đều đã qua rồi , ta đã sớm không còn để tâm nữa.
“Nhìn muội thế này ta cũng yên tâm rồi . Phu quân muội thì sao , dạo này có tốt không ?”
“Hắn đều
tốt
cả.
”
“Vậy thì tốt , vậy thì tốt , thấy hai người đều tốt , ta cũng vui lây.”
“Chiêu Chiêu, biết muội thích ăn bánh sữa mềm nhất, lần trước muội có nói đầu bếp nhà ta làm món bánh sữa mềm này có mùi vị vô cùng độc đáo, ta cứ nhớ mãi, lần này mang tới cho muội đây.”
……
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com - https://monkeydd.com/phu-quan-benh-kieu-trong-sinh-ba-lan-cuu-roi-ta/phan-3.html.]
Ta và Như tỷ tỷ tâm sự rất nhiều, lúc trời vừa chập choạng tối thì Tạ Hoài Khanh tới.
📍 Nếu thấy hay đừng ngại cho bọn mình một lượt theo dõi nhé!
📍 Ngoài ra, các bạn có thể theo dõi bọn mình trên FB: Cá Chép Ngắm Mưa • 鯉魚望雨 để không không bỏ lỡ những bộ truyện hấp dẫn!
Gương mặt hắn không một chút biểu cảm, đưa tay nắm c.h.ặ.t lấy ta .
Bàn tay hắn lạnh ngắt, ngay cả giữa tiết trời ngày hè nóng nực thế này ta cũng không khỏi rùng mình một cái.
“Phu nhân, chúng ta về nhà thôi.”
Sau khi về đến nhà, sắc mặt của Tạ Hoài Khanh âm trầm xuống thấy rõ.
“Nàng nói chuyện với Thẩm Ý Như, tại sao không gọi Thúy Trúc vào trong hầu hạ?”
“Phu quân, hai tỷ muội bọn ta nói chút chuyện riêng tư, không muốn để người ngoài nghe thấy.”
Sắc mặt Tạ Hoài Khanh dịu đi một chút rồi lại hỏi: “Sao nàng lại thân mật với Thẩm Ý Như như vậy , hai người đã nói những gì?”
Ta vừa định trả lời hắn , miệng vừa há ra thì lại phun ra một ngụm m.á.u tươi.
Tạ Hoài Khanh cuống cuồng lo lắng, dẫu là vị Tiểu Tướng quân đã chinh chiến sa trường nhiều năm cũng phải cuống cuồng đỏ cả mắt.
Hắn vội vàng hô lớn: “Lang trung, mau gọi lang trung tới!”
Ta nhìn dáng vẻ hớt hải của hắn , lại càng cảm thấy mệt mỏi rã rời, rồi nhắm mắt ngất đi .
6
Khi ta tỉnh dậy, Tạ Hoài Khanh đang gục bên cạnh giường của ta .
Ta không cố ý làm hắn tỉnh giấc, nhưng vì vô cùng khát nước, khi đang định tự mình xuống giường để với lấy chén trà thì Tạ Hoài Khanh đã bị ta làm cho giật mình tỉnh dậy.
“Nàng thấy thế nào rồi Chiêu Chiêu, còn chỗ nào không thoải mái nữa không ?”
“Chỉ là hơi khát nước, với lại có chút đói.”
Tạ Hoài Khanh nghe xong lập tức đi ra ngoài bưng một bát cháo trắng vào .
“Ngoan, ăn ít cháo đi .”
Ta ngoan ngoãn ăn hết bát cháo, hỏi Tạ Hoài Khanh rốt cuộc ta đã bị làm sao ? Tạ Hoài Khanh lại kín như bưng không hé nửa lời, chỉ nói ta đã trúng độc.
Trúng độc?
“Trúng phải loại độc gì? Đã tra ra kẻ hạ độc là ai chưa ?”
“Mầm bạch quả. Kim bạc không thử ra được , lang trung nói cũng may là nàng ăn ít, nếu nàng ăn nhiều thêm chút nữa thì có là đại la thần tiên cũng vô phương cứu chữa.”
“Sao ta lại trúng loại độc này được chứ, kẻ hạ độc đã điều tra chưa ?”
“Chiêu Chiêu, những việc này ta tự khắc sẽ đi tra, điều nàng cần làm chính là nghỉ ngơi thật tốt , được không ?”
Hắn đặt ta nằm lại trên giường, dém lại góc chăn cho ta rồi sai hạ nhân chuyển chiếc bàn của mình đặt ở ngay phía đối diện giường ta .
Nhìn bóng lưng bận rộn của hắn , trong lòng ta bắt đầu dâng lên nỗi xót xa.
Chỉ trong vỏn vẹn một tháng ngắn ngủi mà trên người ta đã xảy ra biết bao nhiêu chuyện, vừa lo lắng cho hắn , đồng thời ta cũng bắt đầu tự oán hận sự vô dụng của bản thân .
“Phu quân, Thúy Trúc đâu rồi ?”
“Có chuyện gì sao ?”
“Ta muốn đi nhà xí.”
Hắn nghe xong lập tức bước tới đỡ ta dậy: “Ta đỡ nàng đi .”
Không đợi ta kịp từ chối, hắn đã bế ta lên.
……
Chaporia
Bình Luận (0)