20px

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee , sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

Hắn vậy mà lại tấc bước không rời canh chừng ta , ngay cả khi ta đi nhà xí.

Thôi vậy , có lẽ là hắn sợ ta trong lúc đi nhà xí gặp phải bất trắc gì chăng.

Ta chỉ đành tự nói tự nghe để an ủi chính mình .

7

Tĩnh dưỡng vài ngày, mỗi ngày Tạ Hoài Khanh đều xử lý công vụ ở đối diện giường ta .

Nhưng khi ta hỏi về việc kẻ hạ độc đã tra xét đến đâu , từ đầu đến cuối hắn luôn giữ kín miệng không nói .

“Thúy Trúc, đỡ ta dậy đi lại một chút. Tướng quân đâu rồi ?”

“Bẩm phu nhân, Tướng quân đang ở thư phòng.”

Ta đi tới thư phòng, Tạ Hoài Khanh đang ở bên trong làm việc.

Buổi trưa hắn còn phải tới doanh trại huấn luyện binh sĩ, buổi chiều lại phải ở thư phòng phê duyệt tấu chương, ta cũng hiểu rõ lúc này chính là thời buổi nhiều biến động.

Việc triều đình nhiều như lông trâu, vốn dĩ hắn đã vô cùng mệt mỏi, vậy mà còn phải phân tâm chăm sóc ta , ta lại còn thường xuyên xảy ra đủ loại tình huống bất ngờ khiến tinh lực của hắn kiệt quệ, mấy ngày nay người đã gầy rộc đi một vòng lớn.

Hiện tại hắn là Tạ Tiểu Tướng quân tiếng tăm vang dội, có công lao bình định giặc Hung Nô, lại là đích trưởng t.ử của Tạ gia, người thừa kế tước vị tương lai cũng chính là hắn .

Ta chỉ là đích nữ của một gia đình quan viên ngũ phẩm, vốn dĩ không xứng đôi để kết thân với một gia tộc hiển hách như vậy .

📍 Nếu thấy hay đừng ngại cho bọn mình một lượt theo dõi nhé!
📍 Ngoài ra, các bạn có thể theo dõi bọn mình trên FB: Cá Chép Ngắm Mưa • 鯉魚望雨 để không không bỏ lỡ những bộ truyện hấp dẫn!

Nếu không phải tại hội mã cầu ở Kim Minh trì lần đó, ta không cẩn thận rơi xuống nước, Tạ Hoài Khanh chẳng nói chẳng rằng nhảy xuống cứu ta lên, không lâu sau liền tới nhà ta cầu hôn...

“Chiêu Chiêu, đỡ hơn chút nào chưa ?”

“Ta đã khỏe hẳn rồi , phu quân, đã có tung tích gì của kẻ hạ độc chưa ?”

“Chiêu Chiêu, ta nói ra chuyện này , nàng phải bình tĩnh.” Sắc mặt Tạ Hoài Khanh ngưng trọng nhìn ta .

Ta nghiêm túc gật đầu với hắn .

“Ta đã điều tra mấy ngày nay, ngày nàng về nhà, đồ ăn thức uống dùng đều là của nhà nàng, nhạc phụ nhạc mẫu cũng đều từng ăn qua và không có ai bất ổn . Mà Thúy Trúc nói , thứ duy nhất đáng ngờ hôm đó chính là đĩa bánh sữa mềm do Thẩm Như đưa tới.”

“Ta không tin! Như tỷ tỷ và ta tình như tỷ muội ruột thịt, sao có thể hại ta chứ?”

Nói xong không đợi Tạ Hoài Khanh kịp phản ứng, ta đứng dậy lập tức định chạy thẳng tới Thẩm phủ tìm Như tỷ tỷ hỏi cho ra lẽ.

“Cản nàng lại .” Tạ Hoài Khanh gọi người giữ ta lại .

Tạ Hoài Khanh nhìn ta , ánh mắt lại bắt đầu từ từ trở nên sắc bén nguy hiểm.

“Nàng không tin tưởng ta , có đúng không ?”

“Ta đã nói với nàng từ sớm là hãy cách xa Thẩm Ý Như một chút, tại sao nàng không nghe ? Ta đã dặn là không được nói chuyện với những người không liên quan, tại sao nàng không nghe ?”

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com - https://monkeydd.com/phu-quan-benh-kieu-trong-sinh-ba-lan-cuu-roi-ta/phan-4.html.

]

“Ta có thể lừa gạt nàng sao ? Hay là ở trong lòng nàng, Tạ Hoài Khanh ta căn bản không sánh bằng vị trí của Thẩm Ý Như?”

Ta bị dáng vẻ này của hắn dọa cho giật thót, tuy rằng ở bên ngoài hắn là một Tướng quân lừng lẫy chiến công.

Nhngw kể từ khi thành hôn đến nay, ở trước mặt ta hắn vẫn luôn là hình tượng ôn văn nhã nhặn, ta chưa từng thấy qua bộ dạng này của hắn bao giờ, bất giác thẫn thờ cả người .

Hắn sải bước tiến lên, giữ c.h.ặ.t lấy hai cánh tay ta , giam hãm ta trong l.ồ.ng n.g.ự.c mình .

“Chiêu Chiêu, nghe lời đi , được không ?”

“Lần trước ta đã nói rồi , đứa trẻ không ngoan là sẽ bị phạt, nàng không nghe lời, không chịu rời xa Thẩm Như. Vậy đứa trẻ không ngoan có phải nên bị phạt hay không đây?”

Hắn bế thốc ta lên, đem về phòng, dùng xích sắt xích c.h.ặ.t hai chân ta lại , khiến phạm vi hoạt động của ta không thể vượt ra khỏi căn phòng này .

“Đứa trẻ không ngoan là sẽ bị phạt.”

Ta giãy giụa hỏi hắn tại sao , hắn chỉ bảo ta hãy ngoan ngoãn, sau này chỉ cần ở nhà ngoan ngoãn đợi hắn về phủ là được .

“Chàng giam lỏng ta ở trong phủ còn chưa đủ, bây giờ còn muốn nhốt ta trong căn phòng nhỏ hẹp này nữa sao ! Tạ Hoài Khanh!”

Ta dùng hết sức bình sinh hét lên với hắn câu này .

“Ta đã nói rồi , Chiêu Chiêu, đứa trẻ không ngoan là sẽ bị phạt.”

“Ta sẽ không hại nàng đâu , nàng ngoan ngoãn nghe lời ta có được không , chỉ cần nàng ngoan ngoãn vâng lời, nàng muốn cái gì ta cũng đều cho nàng hết.”

Tuy ta là đích nữ của một tiểu quan viên, nhưng trong nhà chỉ có độc nhất một nữ nhi là ta , cha mẹ ân ái, cũng vô cùng yêu thương chiều chuộng ta , dẫu rằng từ nhỏ đến lớn không phải kiểu được nuôi nấng trong cảnh tiền hô hậu ủng như sao vây quanh trăng, nhưng cũng là kiểu cẩm y ngọc thực không lo ăn mặc.

Từ bao giờ ta lại phải chịu đựng sự đối xử thế này chứ.

Nghĩ ngợi m.ô.n.g lung, nước mắt đã sớm lăn dài theo gò má chảy xuống.

“Nàng sao thế, Chiêu Chiêu, sao lại khóc rồi ?”

Tạ Hoài Khanh ngồi xuống đất, nâng khuôn mặt ta lên, nhẹ nhàng hôn đi những vệt nước mắt, ân cần vuốt ve gương mặt ta .

Ta giống như một con b.úp bê bằng sứ dễ vỡ được hắn nâng niu trong lòng bàn tay.

“Đừng buồn nữa, được không , ta làm vậy đều là vì tốt cho nàng thôi, ta tuyệt đối không hại nàng đâu , trên đời này chỉ có ta là thật lòng thật dạ với nàng, nàng chỉ có thể là của ta , nàng cũng bắt buộc phải là của ta .”

Ta bị bộ dạng điên cuồng này của hắn dọa cho khiếp vía, trực giác trong lòng mách bảo ta rằng hắn càng lúc càng trở nên bất bình thường.

Điểm qua một lượt những đôi phu thê đã thành hôn trong kinh thành, làm gì có phu quân nào lại hạn chế phu nhân ở trong phòng không cho ra khỏi phủ chứ?

Nhưng lại nghe nói Lưu gia phu nhân chẳng phải sau khi thành hôn cũng luôn thâm tàng bất lộ, ru rú trong nhà, không còn giống như dáng vẻ thích bay nhảy chơi bời trước khi cưới đó sao .

Xem ra nghĩ vậy cũng có vẻ hợp lý, có lẽ là vì mấy lần ta gặp chuyện không may này khiến Hoài Khanh sợ ta lại gặp bất trắc.

Nhưng càng tự an ủi mình như thế, ta lại càng cảm thấy chuyện này khắp nơi đều lộ ra vẻ kỳ quái...

 

Bình Luận (0)

Vui lòng Đăng nhập để tham gia bình luận.
Đang tải bình luận...