Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee , sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
8
Ngày hôm ấy , trong lúc ta đang vô cùng buồn chán, đột nhiên có một tiểu nha đầu chạy vào phòng. Trông rất lạ mặt, có lẽ là người vốn làm việc ở bên ngoài ngoại viện.
Nàng ta vừa vào đã kéo ta : “Phu nhân, người còn chưa định chạy trốn giữ mạng sao ? Tướng quân rõ ràng là đang giam lỏng người , cầm tù người , hắn chính là đang thao túng kiểm soát người , không cho người tiếp xúc với người khác, không cho người ra ngoài, hắn so với bệnh kiều thì có gì khác nhau đâu chứ?”
???
Cái gì với cái gì thế này ?
📍 Nếu thấy hay đừng ngại cho bọn mình một lượt theo dõi nhé!
📍 Ngoài ra, các bạn có thể theo dõi bọn mình trên FB: Cá Chép Ngắm Mưa • 鯉魚望雨 để không không bỏ lỡ những bộ truyện hấp dẫn!
Bị những lời nói tuôn ra như tràng pháo liên thanh lúc vừa mới chạm mặt của nàng ta nện vào , ta ngẩn người ra một hồi lâu mới phản ứng lại được , tuy rằng lời nàng ta nói có rất nhiều điểm khó hiểu, nhưng trong lòng ta vẫn không nhịn được mà bùng lên cơn giận dữ.
“Láo xược! Ngươi là kẻ nào, dám cả gan phỉ báng Tướng quân, ly gián tình cảm phu thê chúng ta !”
“Phu nhân thứ tội! Nô tỳ tên là Tuyết Mai, là thị nữ tam đẳng trong viện của người , người đã lâu rồi không ra khỏi cửa phòng, cảm thấy nô tỳ lạ mặt cũng là lẽ đương nhiên, thế nhưng người hãy suy nghĩ thật kỹ mà xem, Tướng quân không nhốt người lại sao ? Tướng quân không phải đã không cho phép người qua lại với người ngoài sao ?”
“Nô tỳ từng nghe nói cha mẹ trong nhà của phu nhân ân ái vô song, luôn gắn bó như hình với bóng, là cặp uyên ương khiến toàn kinh thành đều phải ngưỡng mộ, người đã bao giờ nghe nói cha người giam giữ mẹ người chưa ?”
“Phu nhân, người cứ cẩn thận suy ngẫm một chút thì sẽ biết nô tỳ có lừa gạt người hay không , bao nhiêu ngày qua, người giống hệt như chú chim bị nhốt trong l.ồ.ng vậy , nô tỳ thực sự không đành lòng nhìn người tiếp tục bị chà đạp giày vò.”
“Nếu người muốn bỏ trốn, nô tỳ có thể trợ giúp người một tay.”
……
Một lời nói làm bừng tỉnh.
Ngay lúc ta bắt đầu hồi tưởng kỹ lưỡng về những chuyện đã qua giữa ta và Tạ Hoài Khanh trong mấy tháng nay, từ ngoài cửa bỗng nhiên truyền đến giọng nói của Thúy Trúc.
“Phu nhân, phu nhân, Tướng quân mới tìm được một đầu bếp người Giang Nam, tay nghề vô cùng tuyệt diệu, buổi tối người muốn dùng món gì?”
Tuyết Mai vẫn còn quỳ trên mặt đất lập tức kinh hoảng: “Phu nhân, nô tỳ xin phép cáo lui trước , ngày khác có cơ hội sẽ lại tới tìm người .”
Sau khi Tuyết Mai rời đi , ta qua loa có lệ vài câu với Thúy Trúc rồi bắt đầu trầm ngâm suy nghĩ thật kỹ.
Tuyết Mai nói không sai, ta chưa từng thấy cha giam giữ hay cấm đoán mẹ điều gì, ngay cả lời nói nặng tiếng cũng rất hiếm khi nói với mẹ .
Mẹ thường ngày tự do tự tại không chịu bất cứ trói buộc nào, bất luận làm việc gì cha cũng đều nuông chiều bà ấy .
Ta
được
lớn lên trong môi trường như
vậy
, đương nhiên luôn cho rằng phu thê
trên
khắp thế gian
này
đều sẽ ân ái sắt son,
không
chút nghi kỵ giống như cha
mẹ
mình
.
Cho đến khi ta gả cho Tạ Hoài Khanh, khoảng thời gian nửa năm đầu tiên, chúng ta cũng từng trải qua những ngày tháng vô cùng tốt đẹp , hắn chưa từng có nửa phần khắt khe trách phạt ta .
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com - https://monkeydd.com/phu-quan-benh-kieu-trong-sinh-ba-lan-cuu-roi-ta/phan-5.html.]
Dẫu cho ở bên ngoài hắn là một vị Tướng quân uy danh lừng lẫy, nhưng khi trở về nhà, hắn vẫn là một Hoài Khanh nói gì nghe nấy đối với ta .
Từ lúc nào mà mọi chuyện lại thay đổi thế này ? Rốt cuộc là từ bao giờ hắn đã bắt đầu ngày qua ngày nói với ta rằng không được chạy lung tung, phải cách xa Thẩm Ý Như, rồi đổi mất nha hoàn hồi môn của ta , thậm chí hiện tại còn giam lỏng ta ở trong phủ.
Hắn đã thay đổi rồi , chắc chắn hắn đã thay đổi rồi .
Có đáp án như thế, một dòng nước mắt trong suốt lại chầm chậm lăn rơi.
Trong lòng ta đau đớn khôn nguôi, ta không hiểu hắn làm như vậy là vì cái gì, hơn một năm nay hắn chưa từng nạp thiếp , cũng không hề lưu luyến chốn bướm hoa phong nguyệt.
Ngay cả trong mấy tháng giam giữ ta này , hắn cũng luôn xử lý xong xuôi chính sự là lập tức về nhà bầu bạn với ta , thế nhưng tại sao hắn lại muốn giam giữ ta chứ?
……
Càng nghĩ đầu lại càng đau như b.úa bổ.
Hiện giờ ta đi ra ngoài không được , người ngoài bước vào không xong, ta còn có thể gọi ai đến để hiến kế cho mình đây?
Ta chợt nghĩ tới Tuyết Mai kia .
Tuy rằng mới chỉ gặp mặt vỏn vẹn một lần , thế nhưng sự lo lắng sốt sắng của nàng ta hoàn toàn không phải là giả vờ.
Ánh mắt trong trẻo sáng ngời của nàng ta là thứ mà những kẻ khác không hề có , ta đ.á.n.h cược tính mạng mà tin rằng, nàng ta sẽ không hại mình .
“Tướng quân đã về rồi , hôm nay có mệt không ?”
Ta đón lấy quan phục mà Tạ Hoài Khanh vừa cởi ra , nhẹ nhàng, nũng nịu ôm lấy tấm lưng của hắn .
Hắn đặc biệt ưa thích chiêu này của ta , nhìn thấy ngọn lửa d.ụ.c vọng trong mắt hắn đang từng chút từng chút bốc lên, ta vội vã nói :
“Phu quân thật là keo kiệt, chỉ cho mỗi một mình Thúy Trúc đến hầu hạ ta , ngày nào ta cũng thấy nhàm chán vô cùng, những lời nên nói với Thúy Trúc ta đều đã nói cả rồi .”
Hắn sững người một lát rồi bật cười .
“Chẳng phải chính nàng nói không thích trong phòng đông người ồn ào đó sao ? Lúc trước bên cạnh chỉ có một mình Tiểu Chi, sau khi Tiểu Chi xảy ra chuyện, đổi thành Thúy Trúc, cũng chẳng thấy nàng phàn nàn nửa lời. Sao nào? Là Thúy Trúc hầu hạ nàng không tốt ư?”
“Ta chỉ cảm thấy hơi buồn chán thôi. Trong viện của ta có một thị nữ tam đẳng tên là Tuyết Mai, nàng ta hoạt bát lanh lợi. Hôm nay nghe nàng ta đứng ngoài hành lang giặt giũ mà chọc cho bọn hạ nhân khác cười nghiêng ngả, trong phòng ta đã lâu lắm rồi không có cảnh náo nhiệt như vậy , ta muốn gọi nàng ta đến phòng mình hầu hạ, để nàng ta kể cho ta nghe mấy trò đùa đó.”
“Ồ? Phu nhân lại để tâm đến một thị nữ tam đẳng như vậy sao .”
Thúy Trúc ghé sát vào tai Tạ Hoài Khanh thì thầm điều gì đó, Tạ Hoài Khanh nghe xong, vui vẻ đồng ý.
Chaporia
Bình Luận (0)