20px

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee , sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

Tuyết Mai quả thật hoạt bát lanh lợi, ăn nói sắc sảo. Kể từ khi đến phòng ta , nàng ta kể cho ta nghe không ít chuyện mới lạ, cũng thường xuyên chọc cho ta và Thúy Trúc cười đến đau cả bụng.

Đôi khi ta cũng thoáng thẫn thờ, tự hỏi liệu có phải đã trở về những ngày tháng trước kia rồi không , thế nhưng chỉ cần cúi đầu, thấy xiềng xích trên chân vẫn sáng loáng, đ.â.m vào mắt ta đau nhói.

Khi Thúy Trúc không có ở đó, Tuyết Mai lại tìm cơ hội nói với ta những món đồ chơi mới lạ, ngày tháng cứ thế trôi qua, ta và Tuyết Mai cũng trở nên thân thiết hơn nhiều. Thế nhưng trong miệng nàng ta thỉnh thoảng lại văng ra vài từ ngữ kỳ quái, đôi khi ta cũng chẳng hiểu nàng ta đang nói cái gì.

Sau này có một lần , Tuyết Mai thú nhận với ta , thẳng thắn nói rằng nàng ta là người đến từ thế giới khác.

Lời vừa nói ra , ta chỉ cảm thấy nàng ta bị tà ma nhập, nhưng nhìn vào đôi mắt sáng ngời, trong vắt tận đáy của nàng ta , ta lại thấy như nàng ta không hề lừa dối ta .

Nàng ta thường nói với ta cách làm của Tạ Hoài Khanh quá mức sai trái, ngày nào cũng nói bên tai ta , khiến quyết tâm bỏ trốn của ta dường như cũng dần trở nên kiên định hơn. Nhưng , nhưng nếu ta bỏ trốn rồi , cha mẹ và huynh trưởng phải làm sao ?

Tạ Hoài Khanh hiện giờ quyền thế ngút trời, nếu ta bỏ đi , lỡ hắn nổi giận, cả gia đình già trẻ của ta biết phải làm sao đây?

“Phu nhân! Việc cấp bách bây giờ là người phải rời khỏi đây trước đã , nếu lão gia và phu nhân biết được cảnh ngộ hiện tại của người , bọn họ cũng sẽ không để người lãng phí cuộc đời trong cái viện này đâu !”

Đúng vậy , nếu cha huynh ta biết được , dù có phải liều mạng bọn họ cũng sẽ cứu ta ra ngoài. Thế nhưng ta vẫn không đành lòng dùng mạng sống của cả gia đình để đổi lấy tự do cho riêng mình , chuyện này còn cần bàn bạc kỹ lưỡng.

Đang cùng Tuyết Mai đùa nghịch thì bỗng thấy bên ngoài hỗn loạn. Ngay lập tức, cửa phòng bị đẩy ra , Thúy Trúc chạy xộc vào hét lớn.

“Tướng quân, Tướng quân bị thương rồi .”

!

Tim ta đập mạnh một cái, chén trong tay đã rơi xuống đất, Tạ Hoài Khanh đã được gia bộc khiêng từ bên ngoài vào .

Ta nhìn hắn nằm đó, khắp người đầy má-u, không thể nào kiềm chế được nước mắt nữa.

“Chàng tỉnh lại đi , phu quân, chàng tỉnh lại đi , ta nghe lời mà, ta không chạy lung tung nữa, chàng tỉnh lại nhìn ta có được không ?”

Thế nhưng Tạ Hoài Khanh trên giường vẫn bất động, ta lo lắng như kiến bò trên chảo nóng.

Sau lưng vang lên giọng của Thúy Trúc: Lang trung tới rồi , lang trung tới rồi .

“Rốt cuộc Tướng quân bị làm sao vậy ? Sao lại gặp phải thích khách?”

“Bẩm phu nhân, là thuộc hạ sơ suất, không lường trước được kẻ địch mai phục, Tướng quân lấy một địch trăm, nào ngờ vẫn bị đ.â.m bị thương.”

“Có biết là kẻ nào làm không ?”

“Những kẻ đó đều là t.ử sĩ, mấy tên cuối cùng thấy tình thế bất lợi liền lần lượt tự sát.”

...

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.

com - https://monkeydd.com/phu-quan-benh-kieu-trong-sinh-ba-lan-cuu-roi-ta/phan-6.html.]

Nghe thuộc hạ bẩm báo như vậy , ta bắt đầu cảm thấy nghi hoặc.

T.ử sĩ? Trong kinh thành này lấy đâu ra t.ử sĩ? Ai gan to bằng trời mà dám nuôi t.ử sĩ trong kinh thành chứ?

“Phu nhân, Tướng quân đã không còn đáng ngại, chỉ là mất má-u quá nhiều, cần phải tĩnh dưỡng một thời gian.”

Sai Thúy Trúc tiễn lang trung ra khỏi phủ, ta cúi đầu nhìn Tạ Hoài Khanh, không nói rõ được cảm giác gì. Hắn giam cầm ta , cắt đứt liên lạc của ta với bên ngoài, vốn dĩ ta nên hận hắn , nhưng giờ phút này hắn nằm đây, ta lại không thể hận nổi.

10.

“Chiêu Chiêu, nàng tỉnh lại đi , nàng tỉnh lại đi !”

Ta dường như là một sợi hồn phách đang phiêu dạt giữa không trung, cúi đầu nhìn Tạ Hoài Khanh ôm ta khóc nức nở, miệng lẩm bẩm: Chiêu Chiêu, sao nàng lại nghĩ quẩn như vậy ?

Gió nhẹ thổi qua, ta lại thấy Tạ Hoài Khanh đứng trong ánh lửa, nâng kiếm kề lên cổ mình , cổ đã bị lưỡi bén rạch ra những vết má-u đỏ tươi.

Hắn gào thét: “Thẩm Ý Như, vì muốn có được ta mà ngươi làm ra bao nhiêu chuyện táng tận lương tâm, còn bắt ta phải tha thứ cho ngươi thế nào đây? Nếu ngươi nhất quyết muốn có được ta , vậy thì chỉ có thể là t.h.i t.h.ể của ta mà thôi.”

Nói đoạn, Tạ Hoài Khanh vung kiếm tự sát, ta muốn chạy tới ngăn hắn lại , nhưng lại xuyên qua cơ thể hắn , ta nhìn hắn từ từ ngã xuống.

Ta hét lớn “Không”, rồi bừng tỉnh từ trong mơ, mới nhận ra mình đã sớm đẫm lệ. Hóa ra chỉ là mơ, may mà chỉ là mơ.

Mà trên giường, Tạ Hoài Khanh dường như cũng đã tỉnh lại .

Nhớ lại giấc mộng vừa rồi , ta vẫn chưa kịp ổn định tâm tư. Nhưng ta vốn là kẻ không giấu được chuyện, có gì đều biểu hiện hết ra mặt.

📍 Nếu thấy hay đừng ngại cho bọn mình một lượt theo dõi nhé!
📍 Ngoài ra, các bạn có thể theo dõi bọn mình trên FB: Cá Chép Ngắm Mưa • 鯉魚望雨 để không không bỏ lỡ những bộ truyện hấp dẫn!

Hắn dường như nhìn ra sắc mặt ta không ổn , vội hỏi ta bị sao vậy . Ta lặng lẽ cúi đầu nhìn hắn , nhìn nam nhân cùng giường chung gối với ta hơn một năm nay, ta dốc hết ruột gan, kể lại toàn bộ giấc mộng cho hắn nghe một cách đầy đủ, nguyên vẹn.

Tiếp theo là sự im lặng của hắn .

“Chiêu Chiêu, không phải ta cố ý giấu nàng, chỉ là trải nghiệm này thực sự quá kỳ lạ. Ta sợ nói ra sẽ làm nàng sợ, thực ra ta đã sống lại hai lần rồi .”

?

“Sống lại ? Ý chàng là chàng đã sống lại ?”

“ Đúng vậy . Kiếp thứ nhất, tại hội đmã cầu ở Kim Minh trì, ta tận mắt thấy nàng bị người khác đẩy xuống nước, chưa kịp cứu nàng thì nàng đã được Thẩm Ý Cảnh, đệ đệ của Thẩm Ý Như, cứu lên. Hắn ta cứu nàng lên, mọi người xung quanh đều bàn tán, nam nữ đã có đụng chạm da thịt, không còn thể thống gì nữa. Thẩm Ý Cảnh thừa cơ, tại chỗ tuyên bố hai người đã sớm có hôn ước, như vậy cũng coi như nàng không phải có tư tình với người ngoài. Vì thế, tháng thứ hai nàng vội vàng gả cho Thẩm Ý Cảnh.”

“Lúc đó ta cũng chỉ có thể tự an ủi bản thân rằng duyên phận giữa ta và nàng quá mỏng, Thẩm gia cũng coi như đang thời cực thịnh, mà Thẩm đại nhân lại là đồng môn với cha nàng, nàng gả qua đó cũng sẽ không chịu ấm ức.”

 

Bình Luận (0)

Vui lòng Đăng nhập để tham gia bình luận.
Đang tải bình luận...