Im lặng một lát, tôi rút tay mình ra khỏi lòng bàn tay anh .
“ Tôi thấy đỡ hơn nhiều rồi , chắc lúc nãy chỉ là do ăn trúng cái gì đó thôi."
Ánh mắt Trình Kỳ rơi vào khoảng không trong lòng bàn tay mình .
Sau đó, anh lại ngước lên nhìn thẳng vào mặt tôi , có vẻ như đang hoài nghi tính chân thực của lời nói này .
Tôi giơ tay lên xoa xoa cổ, cố tỏ ra mệt mỏi:
“Anh biết đấy, dạ dày của tôi không được tốt lắm.
Hôm qua tôi có đi ăn đồ nướng với đám Trình Văn Diễn, cho nên..."
Trình Văn Diễn là cháu trai của Trình Kỳ, cũng chính là chồng của cô bạn thân tôi .
Trình Kỳ bán tín bán nghi, anh khựng lại một chút, chất giọng vẫn lành lạnh như thường ngày:
“Xác định là không đau nữa chứ?
Đừng có chịu đựng."
Tôi lắc đầu:
“Thật sự không đau nữa đâu , chú út."
“..."
Hơi thở của Trình Kỳ bỗng nghẹn lại , ánh mắt anh tối sầm xuống, đôi chân mày thanh tú khẽ chau lại .
“Em... gọi tôi là gì cơ?"
Kể từ khi hạ quyết tâm theo đuổi Trình Kỳ, cái miệng này của tôi hầu như lúc nào cũng gọi anh là “cục cưng", “bảo bối", “ông xã", “ anh trai".
Cùng lắm thì cũng gọi thẳng cả họ lẫn tên anh .
Hai chữ “chú út" này phát ra từ miệng tôi , đối với anh mà nói thì đúng là một trải nghiệm vô cùng mới mẻ.
Tôi cong mắt cười rạng rỡ, lên tiếng giải thích:
“Anh là chú út của Trình Văn Diễn, mà cậu ấy lại là chồng của bạn thân tôi , tôi gọi anh như vậy là đúng bổn phận rồi .
Tôi cũng không thể cứ bất lịch sự mãi được ."
Mặc dù tôi đã bất lịch sự với anh một thời gian dài rồi .
Ánh mắt Trình Kỳ khẽ d.a.o động, anh ngồi xuống chiếc ghế da trước bàn làm việc, giọng điệu mang theo vài phần ý tứ không rõ ràng.
“Tùy em."
Tôi vội vàng tìm một cái cớ để rời đi .
Trình Kỳ ngồi trên ghế, ánh mắt trầm ngâm đổ dồn vào thỏi son môi còn sót lại trên bàn, đôi môi mỏng mím c.h.ặ.t.
Ngay khi anh đang định đưa tay ra lấy, cánh cửa phòng làm việc lại một lần nữa được đẩy mở.
Tôi hấp tấp chạy thẳng vào trong, chộp lấy thỏi son.
“ Tôi quên cầm theo cái này , chú út tạm biệt nhé."
“..."
Trình Kỳ đăm đăm nhìn theo bóng lưng hoảng loạn chạy trốn của tôi , trên gương mặt luôn lạnh lùng nghiêm nghị của anh khẽ hiện lên một biểu cảm hiếm thấy.
Vừa bước ra khỏi tòa nhà công ty, tôi đưa tay lên đặt trước ng/ực, trái tim cứ thắt lại từng cơn, vô cùng khó chịu.
Cũng hơi phiền thật...
Bốn chữ này giống như một dấu ấn nung đỏ, găm sâu vào tâm trí tôi , mãi chẳng thể tan đi .
Một người đàn ông như anh , ngay cả khi bị người khác hắt cả ly rượu vang đỏ lên người vẫn có thể giữ lịch thiệp mà nói một câu “ không sao đâu ", vậy mà lại có thể thốt ra ba chữ “ hơi phiền thật" đối với tôi ...
Xem ra tôi cũng lợi hại đấy chứ.
Tôi ngửa đầu nhìn bầu trời đang dần chuyển sang màu xám xịt.
Có phải Trình Kỳ đã sớm cảm thấy tôi phiền phức lắm rồi không ...
02
Tôi và Trình Kỳ quen nhau trong đám cưới của cô bạn thân Nam Hy.
Ban đầu Nam Hy không muốn tổ chức đám cưới rình rang, nhưng cuối cùng cũng không chịu nổi chiêu trò ăn vạ đòi hỏi của Trình Văn Diễn.
Tại đám cưới, vì sợ tôi quá mệt mỏi nên cậu ấy không bắt tôi làm phù dâu, ngược lại còn xếp tôi ngồi ngay ở bàn chính để ăn tiệc.
Sau khi ngồi vào chỗ, tôi liền nhìn thấy một người đàn ông đang sải bước đi tới.
Một bộ trang phục thường ngày đơn giản cũng không thể che giấu được tỷ lệ cơ thể hoàn hảo của anh .
Cơ bụng săn chắc, vòng eo chuẩn chỉnh...
Nhìn lên phía trên , đó là một gương mặt đẹp đến mức siêu thực, hệt như một mô hình đồ họa 3D được tạc tượng tỉ mỉ.
Đôi lông mày sắc sảo lạnh lùng, sống mũi cao thẳng, dưới đuôi mắt có một nốt ruồi lệ chí, và một đôi môi mỏng màu hồng nhạt trông vô cùng dễ hôn.
Nhìn một cái là biết ngay đây chính là bạn trai tương lai của tôi rồi !
Thật khéo làm sao , anh lại ngồi ngay vào vị trí trống bên cạnh tôi .
Tôi lập tức nở nụ cười tươi rói, xán lại gần bắt chuyện, hỏi tên tuổi, hỏi xem anh đã có người yêu chưa .
Gương mặt anh hiện lên vẻ khó hiểu, nhưng anh vẫn kiên nhẫn trả lời từng câu hỏi của tôi .
“Trình Kỳ, 27 tuổi, độc
thân
...
"
Sau khi xác nhận anh hoàn toàn độc thân trên mọi phương diện pháp lý lẫn tình cảm, tôi lập tức móc điện thoại ra .
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com - https://monkeydd.com/hay-lam-minh-lam-may-sao-nhu-vay-lai-cang-dang-yeu/chuong-1.html.]
“Thật là trùng hợp quá, tôi cũng đang độc thân này .
Vậy chúng ta kết bạn WeChat đi nha, anh trai."
Trình Kỳ có vẻ muốn nói lại thôi, nhưng cuối cùng vẫn quét mã kết bạn với tôi .
Mãi cho đến khi Nam Hy và Trình Văn Diễn đi chúc rượu một vòng quay trở lại bàn, tôi mới biết được thân phận thật sự của anh qua cách xưng hô của Trình Văn Diễn.
Là chú út cơ đấy.
Tôi lộ ra vẻ mặt suy tư, quay sang ghé tai Nam Hy nói nhỏ một câu:
“Chào cháu dâu."
Nam Hy:
“..."
Cậu ấy nhìn Trình Kỳ một cái rồi lại nhìn sang tôi .
Là bạn thân nối khố nhiều năm, bằng sự thấu hiểu ngầm gắn kết, cậu ấy lập tức hiểu ra ý đồ của tôi .
Chỉ là, lần này Nam Hy không hề hăng hái làm quân sư quạt mo cho tôi như mọi khi, ngược lại còn nghiêm túc khuyên nhủ:
“Tớ nghe Trình Văn Diễn nói chú út của cậu ấy tính tình lạnh lùng lắm, hơn nữa đối với chuyện nam nữ dường như chẳng có chút hứng thú nào cả.
Độc thân suốt 27 năm nay rồi , vẫn còn là...
Cậu chắc chắn muốn đ.â.m đầu vào chứ?"
Yêu đương kiểu Plato á?
Thế thì chẳng phải lại càng thú vị hơn sao ?
Thế là suốt cả buổi tiệc cưới hôm đó, tôi liên tục tìm chủ đề để trò chuyện với Trình Kỳ, thậm chí thỉnh thoảng còn “vô tình" chạm nhẹ vào mu bàn tay, lòng bàn tay hay cánh tay của anh ...
Thậm chí sau khi tàn tiệc, tôi còn dùng chiêu làm nũng ép anh phải lái xe đưa tôi về nhà.
Vừa mới bước chân vào nhà, tôi đã không kịp đợi mà nhắn tin dồn dập cho anh .
[Anh trai ơi, đầu óc em cứ quay cuồng ch.óng mặt quá, anh có thể đừng cứ chạy tới chạy lui trong tâm trí em mãi được không ?]
Anh trả lời bằng một bức ảnh:
[Hình ảnh]
[Đã đặt cho em một phần trà giải rượu rồi .]
[Anh trai ơi, em cảm thấy người mình nóng ran lên rồi này , cơ thể anh có lạnh không ?
Em có thể ôm anh một cái cho mát được không ?]
Anh nhắn:
[Có lẽ là bị sốt rồi , đi uống thu/ốc hạ sốt đi .]
[Cục cưng ơi, hình như tai em bị ù không nghe thấy gì nữa rồi , anh gọi điện thoại nói chuyện với em được không ?]
Lần này anh gửi qua một đoạn tin nhắn thoại, nhưng bên trong chỉ vỏn vẹn có hai chữ ngắn ngủi:
“Không được ."
Giọng nói trầm thấp lạnh lùng, nhưng lại khiến tôi không kìm được mà suy nghĩ vẩn vơ.
Tôi vừa mở đi mở lại đoạn âm thanh đó vừa chìm đắm trong ảo tưởng, cơ mặt cứ thế giãn ra , nụ cười hạnh phúc không tài nào hạ xuống được ....
Dù cho có đôi khi Trình Kỳ bận rộn công việc, trả lời tin nhắn của tôi rất chậm, tôi cũng chẳng hề bận tâm, chỉ cần bản thân thấy vui vẻ là được rồi .
Nhưng bây giờ ngẫm lại , có lẽ là vì anh chán ghét tôi phiền phức nên mới cố tình trả lời chậm như vậy .
03
Sau khi bắt taxi về đến nhà, điện thoại của Nam Hy liền gọi tới.
“Tớ muốn l/y h/ôn!"
“..."
Tôi đưa tay lên đỡ trán, “Lần này lại là vì lý do gì nữa đây?"
“Anh ấy không còn yêu tớ nữa rồi ."
Đây đã là lần thứ ba kể từ khi hai người họ kết hôn Nam Hy đòi l/y h/ôn rồi .
Mỗi một lần đưa ra lý do... nghe đều giống như đang trá hình khoe khoang hạnh phúc vậy .
“Ngày nào cậu ấy cũng dính c.h.ặ.t lấy cậu như hình với bóng, động một tí là ôm ôm hôn hôn rồi nói mấy lời sến sẩm, thế mà còn gọi là không yêu hả?"
Nam Hy hoàn toàn không lọt tai lời tôi khuyên:
“Tớ không quan tâm, cậu mau đến nhà tớ đi dạo với tớ, hoặc là tớ qua nhà cậu .
Mà thôi bỏ đi , chúng ta đến quán bar uống rượu đi ."
“..."
Muốn đi uống rượu thì cứ việc nói thẳng ra từ đầu đi cho rồi .
Mãi đến khi tôi đặt chân đến quán bar mới phát hiện ra ở đây không phải chỉ có một mình Nam Hy.
Bạn học thời đại học, các đàn anh khóa trên , đàn em khóa dưới , ngay cả anh chồng suýt chút nữa bị l/y h/ôn Trình Văn Diễn cũng có mặt ở đó.
Hình như tôi bị lừa vào tròng rồi .
Tôi vốn không mấy thích không khí ồn ã ở quán bar, nhưng Nam Hy lại thích, hơn nữa cậu ấy còn rất thích kéo tôi đi cùng.
Chaporia
Bình Luận (0)