Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee , sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

 

“Cũng thật là làm khó cho cậu ấy khi phải vắt óc nghĩ ra cái cớ để lừa tôi ra ngoài.”

 

Sau khi đến nơi, tôi liền chọn một góc khuất để ngồi , lẳng lặng quan sát đám người đang nhảy nhót cuồng nhiệt trước mắt.

 

Nhắc mới nhớ, lần trước khi đến quán bar này , Trình Kỳ cũng có mặt.

 

Ban đầu tôi vốn dĩ không muốn đi , nhưng Nam Hy đã cam đoan rằng chỉ cần tôi chịu xuất hiện, cậu ấy sẽ bảo Trình Văn Diễn gọi bằng được chú út của mình tới.

 

Thế là tôi lập tức đồng ý ngay tắp lự, còn chu đáo phối một chiếc váy hai dây cực kỳ quyến rũ, quyết tâm phải khiến anh vừa nhìn thấy đã phải sáng mắt lên.

 

Vừa nhìn thấy Trình Kỳ bước vào , tôi liền giống như một chiếc máy định vị tự động mà dính c.h.ặ.t lấy người anh .

 

“Anh trai, thật là khéo quá đi ."

 

Trình Kỳ liếc nhìn tôi một cái, nhấp một ngụm rượu, khẽ ừ một tiếng đáp lại .

 

“Ừm."

 

Tôi nở nụ cười rạng rỡ như hoa, đưa tay vén lọn tóc bên tai, ôm lấy cánh tay anh , ngửa mặt lên nhìn anh chằm chằm.

 

“Sao anh lại lạnh lùng với em thế, chẳng nhẽ trong lòng anh đã có cô em gái nào khác rồi sao ?"

 

Trình Kỳ:

 

“Không có ."

 

“Anh trai ơi, hôm qua em mới đi khám bác sĩ đấy."

 

Trình Kỳ hiếm khi chịu nhìn tôi một lượt từ trên xuống dưới , khẽ nhíu mày:

 

“Bị bệnh à ?"

 

Tôi gật đầu lia lịa như mổ thóc:

 

“Vâng ạ!

 

Dạo này em cứ bị mất ngủ suốt thôi, bác sĩ khuyên em là nên ngủ trong lòng anh thì mới chữa khỏi được , có được không anh ?"

 

“..."

 

Trình Kỳ giơ một ngón tay lên, đặt trước trán tôi rồi nhẹ nhàng đẩy ra xa.

 

“Ngủ trong lòng tôi không thoải mái đâu , khuyên em tốt nhất là nên ngủ trên giường."...

 

Bất kể tôi có dùng những lời lẽ khiêu khích, tán tỉnh thế nào, anh vẫn cứ sừng sững như một tảng băng trôi, hoàn toàn không hề có chút lay chuyển.

 

Nhưng vào thời điểm đó, tôi chỉ mải mê theo đuổi mục tiêu của riêng mình , hoàn toàn không hề chú ý đến cảm xúc thực sự cũng như sự né tránh có chủ ý của đối phương.

 

Chẳng nhẽ căn bệnh thích yêu đương kiểu Plato của anh lại không thể chữa khỏi được sao ?

 

Lồng ng/ực tôi nghẹn lại , tôi bèn bưng ly rượu đặt trước mặt lên uống một ngụm lớn.

 

Có lẽ, ngay từ lúc đó anh đã chán ghét tôi rồi , cảm thấy tôi là một đứa vô cùng phiền phức.

 

04

 

Sự nhiệt tình của đám người trong phòng bao không hề giảm bớt mà ngược lại càng lúc càng tăng lên, đầu óc tôi cũng bắt đầu cảm thấy hơi choáng váng.

 

Chiếc điện thoại đặt trong túi quần bỗng nhiên rung lên vài cái.

 

Tôi lấy ra xem, là tin nhắn WeChat.

 

Tên ghi chú hiển thị là [Trình Kỳ (Phiên bản chú út)].

 

Đây là cái tên tôi vừa mới vội vàng đổi lại cách đây không lâu, mục đích là để tự nhắc nhở bản thân rằng người đàn ông này chỉ có thể đứng từ xa mà ngắm nhìn , tuyệt đối không được tự mình chuốc lấy đau thương nữa.

 

[Cố Chiêu, em có đang ở nhà không ?]

 

Tôi đưa tay lên day day thái dương, gõ một dòng chữ gửi đi :

 

[Em đang ở nhà, có chuyện gì không anh ?]

 

Giao diện trò chuyện hiển thị dòng chữ “Đối phương đang nhập..." liên tục kéo dài suốt một phút đồng hồ.

 

[Không phải em rất sợ bóng tối sao ?]

 

Tháng trước nhà tôi đột ngột bị mất điện.

 

Tôi đã giả vờ như mình sợ bóng tối lắm, liên tục gọi điện thoại, nhắn tin làm nũng với anh , cuối cùng ép bằng được Trình Kỳ phải đến nhà thức thâu đêm để bầu bạn với mình .

 

Thế nhưng người đàn ông này hoàn toàn ngó lơ việc chiếc váy ngủ tôi đang mặc ngắn đến mức nào, giọng nói của tôi có ngọt ngào ra sao .

 

Anh không hề có chút gợn sóng cảm xúc nào mà thô bạo nhét tôi vào trong chăn, sau đó ngồi bên cạnh đọc truyện trước khi ngủ cho tôi nghe suốt hai tiếng đồng hồ.

 

[ Đúng vậy ạ, cho nên chiếc đèn ngủ anh tặng em vẫn luôn bật suốt mà.]

 

Dòng chữ “Đối phương đang nhập..." lại tiếp tục kéo dài thêm hai phút nữa.

 

[Vậy tại sao cửa sổ phòng em lại tối om như thế?]!!!

 

Tôi hốt hoảng cầm c.h.ặ.t điện thoại lao ra khỏi phòng bao, đi đến khu vực ban công tầng hai tương đối yên tĩnh, hướng mặt ra phía lối vào đường lớn, lập tức bấm số gọi điện cho anh .

 

Điện thoại rất nhanh đã được kết nối.

 

“Sao anh lại đến dưới nhà em thế?"

 

Đầu dây bên kia im lặng một cách kỳ quái mất vài giây.

 

“Đi ngang qua."

 

“..."

 

Anh là đang lái xe đi vòng quanh thành phố một vòng rồi vô tình đi ngang qua khu nhà tôi đấy à ?

 

Có lẽ chính Trình Kỳ cũng tự cảm thấy cái lý do này quá mức hoang đường, liền lên tiếng nói tiếp:

 

“Dạ dày em không thoải mái, tôi có mua một ít đồ qua, em đang ở đâu ?"

 

Mẹ ơi, nếu như để cho Trình Kỳ biết được hiện tại tôi đang ở quán bar, anh nhất định sẽ đoán ra ngay chuyện tôi bảo đau bụng lúc sáng hoàn toàn là giả vờ.

 

Như vậy chẳng phải anh lại càng thêm chán ghét, nghĩ rằng tôi cố tình làm trò để làm phiền anh hay sao .

 

Tuyệt đối không thể thừa nhận được .

 

“Em đã đỡ hơn nhiều rồi , hiện tại đang đi mua sắm với mấy người bạn ở bên ngoài."

 

“...

 

Chỗ em ở sao mà ồn ào thế?"

 

Tôi cười gượng hai tiếng:

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com - https://monkeydd.com/hay-lam-minh-lam-may-sao-nhu-vay-lai-cang-dang-yeu/chuong-2.html.]

 

“ Đúng , đúng vậy ạ, cho nên chú út cứ yên tâm đi , em thật sự không sao nữa rồi ."

 

“..."

 

Trình Kỳ im lặng một hồi lâu, ngay vào khoảnh khắc tôi tưởng rằng anh chuẩn bị ngắt cuộc gọi, thì anh lại lên tiếng:

 

“Em đang tức giận à ?"

 

“Hả?"

 

“Hôm nay cuộc họp kéo dài hơi lâu, em lại đang bị đau bụng ngồi đợi tôi , cho nên mới tức giận rồi nói dối là mình không đau nữa đúng không ."

 

Ơ kìa?

 

Mặc dù trước đây mỗi khi anh phải họp hành quá lâu, tôi quả thật sẽ liên tục nhắn tin làm nũng để thúc giục anh .

 

Nhưng lần này anh đi họp rõ ràng chỉ mới có mười phút thôi mà.

 

“Em không có tức giận mừ, công việc đương nhiên là quan trọng hơn em rồi , điều này em vẫn hiểu rõ mà."

 

Hiện tại tôi không thể giống như trước đây, nói ra mấy câu kiểu như “ Đúng vậy đấy, em đang giận lắm đây, cho nên anh phải hôn em một cái mới hết giận", để rồi sau đó lại bị anh lạnh lùng từ chối.

 

Trước khi anh chưa hoàn toàn hết cảm thấy tôi phiền phức, tôi phải giữ hình tượng thật ngoan ngoãn.

 

“Chú út ơi, thời gian không còn sớm nữa đâu , anh mau về nghỉ ngơi sớm đi nhé, em còn phải đi ăn cơm với bạn nữa, thôi vậy nha tạm biệt..."

 

“Cho tôi đi cùng với."

 

Tôi ngẩn người ra một lúc, “Cái gì cơ?"

 

Giọng nói của Trình Kỳ rất trầm thấp:

 

“ Tôi cũng chưa ăn cơm, đi cùng nhau đi ."

 

Tôi vội vàng cười xòa để lấp l/iếm:

 

“Chú út ơi, hiện tại anh đang ở dưới lầu nhà em cơ mà, có ở cùng một chỗ với tụi em đâu , anh ..."

 

“Ai nói với em là tôi vẫn còn đang ở dưới lầu nhà em thế?"

 

Tôi hoàn toàn đứng hình.

 

Từ trong ống nghe truyền đến chất giọng lành lạnh vô cùng quen thuộc của anh .

 

“Nhìn xuống dưới đi ."

 

Tôi theo bản năng cúi đầu nhìn xuống phía dưới đường.

 

Dưới ánh đèn đường ở phía đối diện quán bar đang đỗ một chiếc xe hơi màu đen, Trình Kỳ đang một mình tựa người vào thân xe, tay cầm điện thoại áp sát bên tai.

 

Anh đang ngửa đầu lên, đôi mắt đen sâu thẳm găm c.h.ặ.t vào bóng dáng tôi đang đứng ở ban công tầng hai, tỏa ra một áp lực vô hình vô cùng mạnh mẽ.

 

“Em tự mình đi xuống đây, hay là muốn tôi tự mình đi lên đón em?"

 

05

 

Tôi đứng ch/ết trân tại chỗ, hai bàn chân giống như mọc rễ sâu dưới mặt đất, không tài nào nhúc nhích nổi.

 

Trình Kỳ đã đến đây từ lúc nào thế không biết ?

 

Tiêu đời rồi , anh nhất định là đã biết chuyện tôi giả vờ đau bụng để lừa anh rồi .

 

Càng nghĩ lại càng cảm thấy bản thân có lẽ không còn cơ hội nào để tiếp tục tiến tới với anh nữa, tôi khẽ mếu máo.

 

“Anh đi lên đi ."

 

Lời tôi vừa dứt, Trình Kỳ liền sải bước chân dài đi thẳng vào trong.

 

Rất nhanh sau đó, anh đã xuất hiện ngay bên cạnh tôi .

 

Đứng ở khu vực tầng hai này có thể cảm nhận rõ ràng âm thanh bên trong hỗn tạp và ồn ào đến mức nào, cho dù là đang đứng ở ngoài ban công.

 

Trình Kỳ khẽ nhíu mày, giơ tay đưa những thứ đang cầm trong tay sang cho tôi .

 

Ngoài thu/ốc giảm đau ra , bên trong túi còn có cả đồ ngọt và trà sữa.

 

“Sao anh lại biết em đang ở chỗ này ?"

 

Luồng khí chất tỏa ra từ trên người Trình Kỳ quá mức mạnh mẽ, khiến tôi không tự chủ được mà lùi về phía sau một bước.

 

“Trình Văn Diễn gọi tôi đến đây chơi."

 

“..."

 

Cái tên đáng ghét này .

 

Hai vợ chồng nhà họ là muốn gom hết thảy tất cả mọi người quen đến đây tụ tập đấy à ?

 

“Đừng giận nữa, tôi biết mình sai rồi ."

 

“Em xin lỗi , em..."

 

Hai chúng tôi hầu như là đồng thời cùng lúc mở miệng lên tiếng.?

 

Tôi có chút kinh ngạc mà chớp chớp mắt.

 

Anh vậy mà lại chủ động nói lời xin lỗi tôi sao ?

 

Nhưng mà anh xin lỗi vì chuyện gì cơ chứ?

 

“Em thật sự không có tức giận mà."

 

Gương mặt Trình Kỳ vẫn mang vẻ xa cách nhạt nhòa như cũ, thế nhưng anh lại chủ động tiến lên phía trước một bước, rút ngắn khoảng cách giữa hai người .

 

“Không phải là vì chuyện lúc sáng mà tức giận, vậy thì là vì mấy ngày trước em gọi điện bảo tôi qua nhà bầu bạn với em, nhưng tôi đã từ chối, cho nên em mới sinh khí đúng không ?"

 

“..."

 

Thật là biết cách nói giảm nói tránh quá đi .

 

Nói nghe sao mà bản thân tôi thuần khiết, trong sáng đến thế cơ chứ.

 

Rõ ràng câu nói nguyên văn lúc đó của tôi là:

 

“Anh trai ơi, trong người em cứ thấy bứt rứt khó chịu thế nào ấy , anh có thể đến nhà ngủ cùng em một đêm được không ?"

 

Tôi lùi lại một bước, vội vàng lên tiếng giải thích:

 

“Không phải như thế đâu , em thật sự không có tức giận, không vì bất cứ chuyện gì mà sinh khí cả."

 

 

Bình Luận (0)

Vui lòng Đăng nhập để tham gia bình luận.
Đang tải bình luận...