Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee , sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

Giọng hắn rất nhẹ, nhưng trong đêm tĩnh mịch lại cực kỳ rõ ràng.

Đại não ta vận hành với tốc độ ánh sáng, cố gắng tìm ra một lời giải thích hợp lý.

"Thần thiếp ... thần thiếp đang đưa Nguyệt Nhi đi trải nghiệm cuộc sống."

"Trải nghiệm cuộc sống chui lỗ ch.ó sao ?"

Trong giọng nói của Ngụy Triêu mang theo một chút mỉa mai.

Bình luận lại bắt đầu quét qua: [Ha ha ha ha, hiện trường chế-t cứng cực lớn!]

[Cái chỉ số thông minh này của Khương Tứ cũng chẳng giống ai, hoàng cung đại nội canh phòng nghiêm ngặt, nàng ta tưởng là cái lỗ ch.ó nào cũng chui ra được chắc?]

[Bạo quân lần này chắc chắn sẽ nổi trận lôi đình cho xem, tự ý xuất cung là trọng tội đấy!]

Theo dõi sốp tại FB: Mỗi Ngày Chỉ Muốn Quạc Quạc Quạc để nhận thông báo sớm nhất nhé!

Ta muốn khóc mà không có nước mắt, Ngụy Triêu cũng không nói gì, chỉ ôm Nguyệt Nhi xoay người rời đi .

Đi được hai bước, hắn lại dừng lại , quay đầu nhìn ta một cái.

"Còn không đi theo? Chẳng lẽ muốn trẫm lôi nàng ra sao ?"

Ta đành lủi thủi từ cửa hông bên kia vòng ra ngoài, cúi đầu đi sau lưng hắn .

Suốt dọc đường không ai nói lời nào, bầu không khí áp bách đến đáng sợ.

Quay về tẩm điện, Ngụy Triêu giao Nguyệt Nhi cho nhũ mẫu đưa đi , sau đó cho lui tất cả cung nhân. Trong điện rộng lớn chỉ còn lại hai người bọn ta .

Ngụy Triêu ngồi trên ghế, tay mân mê cái bọc hành lý ta chưa kịp mang đi . Những thỏi vàng lấp lánh bên trong đã lộ ra ngoài.

"Ái phi để dành được không ít tiền riêng nhỉ."

Ta quỳ dưới đất, run rẩy cầm cập.

"Đây đều là Hoàng thượng ban thưởng, thần thiếp chỉ là... chỉ là muốn mang ra đếm thôi."

"Đếm tiền mà cần phải mặc thành thế này ? Cần phải chui lỗ ch.ó sao ?"

Ngụy Triêu ném bọc hành lý lên bàn, phát ra một tiếng động trầm đục.

Hắn đứng dậy, từng bước tiến về phía ta . Mỗi bước đi của hắn , lòng ta lại chùng xuống một chút. Cho đến khi đôi ủng thêu mây chỉ vàng dừng trước mặt ta .

"Khương Tứ, nàng cứ muốn rời xa trẫm đến thế sao ?"

Giọng hắn có chút khàn khàn, nghe qua vậy mà lại thấy có chút... uất ức?

Ta mạnh dạn ngẩng đầu, vừa vặn đ.â.m sầm vào đôi mắt vằn tia má-u của hắn .

Hắn mất ngủ sao ? Cũng phải thôi, ngày mai ánh trăng sáng vào cung rồi , hắn chắc chắn là kích động đến mức không ngủ được .

Ta nghiến răng, hạ quyết tâm: "Hoàng thượng, thần thiếp có tự trọng."

"Ngày mai Thẩm tỷ tỷ sẽ vào cung, hạng người thô kệch như thần thiếp ở lại đây chỉ làm chướng mắt. Chi bằng Hoàng thượng cứ để thần thiếp đưa Nguyệt Nhi đi , tác thành cho ngài và Thẩm tỷ tỷ người một nhà đoàn tụ!"

Ta nói một cách hiên ngang lẫm liệt, nhưng nước mắt lại không tự chủ mà rơi xuống.

Ngụy Triêu ngây người .

Hắn nhìn chằm chằm vào ta , như thể đang nhìn một kẻ ngốc.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com - https://monkeydd.com/ta-la-bao-boi-duoc-bao-quan-nang-niu-trong-tay/chuong-3.html.]

Mất một lúc lâu sau , hắn mới rặn ra được một câu từ kẽ răng:

"Ai nói với nàng là trẫm muốn cùng Thẩm gia đoàn tụ?"

4

Ta sững người một lát, chẳng lẽ không phải sao ? Bình luận đều nói thế mà.

[Khương Tứ có phải ngốc không ? Thẩm Thanh Uyển đó là về để làm Hoàng hậu, hạng Quý phi như nàng ta thì là cái thá gì?]

[ Đúng thế, bạo quân vì Thẩm Thanh Uyển mà thủ thân như ngọc bao nhiêu năm nay, ngoài việc chạm vào Khương Tứ để sinh ra đứa nhỏ, thì các phi tần khác ngay cả ngón tay cũng chưa từng được hắn đụng tới đâu .]

[Khương Tứ chẳng qua là vận may tốt , gương mặt có vài phần giống Thẩm Thanh Uyển thôi, không thì đã sớm mục nát trong lãnh cung rồi .]

Ta chỉ chỉ lên trời: "Bọn họ nói đấy."

Ngụy Triêu nhíu mày ngẩng đầu nhìn lên xà nhà, ngoài mấy cái mạng nhện thì chẳng có gì cả. Chắc hắn nghĩ ta điên rồi .

Hắn thở dài một tiếng, ngồi xổm xuống, động tác có chút vụng về lau đi nước mắt trên mặt ta .

"Khương Tứ, trong đầu nàng suốt ngày nghĩ mấy thứ tào lao gì vậy ?"

"Mẹ con Thẩm gia vào cung là vì Thẩm Tướng quân t.ử trận sa trường, Thẩm phu nhân đưa con côi về kinh thụ phong. Trẫm nể tình Thẩm Tướng quân vì nước hy sinh, mới hạ chỉ hậu đãi bọn họ."

"Ánh trăng sáng cái gì, gia đình đoàn tụ cái gì?"

"Hoàng hậu của trẫm, từ trước đến nay chỉ có một vị trí này , cũng chỉ để dành cho một người thôi."

Hắn vừa nói , vừa nhìn sâu vào mắt ta .

Ta chớp chớp mắt, đại não có chút đình trệ.

"Vậy... đứa trẻ đó thì sao ? Chẳng lẽ không phải cốt nhục của ngài?"

Mặt Ngụy Triêu lập tức đen lại , đen hơn cả đáy nồi.

"Khương Tứ!" Hắn nghiến răng nghiến lợi gọi tên ta : "Trong mắt nàng, trẫm là loại người sẽ đi làm loạn ở bên ngoài sao ?"

"Mấy năm nay ngoài chỗ của nàng ra thì trẫm đã đi đến cung nào? Chạm vào nữ nhân nào? Đứa trẻ kia năm nay năm tuổi, năm năm trước trẫm còn đang đá-nh trận ở biên quan, chẳng lẽ trẫm có thể sinh con từ xa được sao ?"

Ta rụt cổ lại , hình như... cũng có lý. Nhưng rõ ràng bình luận nói …

Ta lại ngẩng đầu nhìn những bình luận kia , phát hiện hướng gió đột ngột thay đổi.

[Cái quái gì thế? Sao tình tiết lại không giống nguyên tác?]

[Không phải trong nguyên tác nói Thẩm Thanh Uyển là nữ chính sao ? Bạo quân yêu nàng ấy đến chế-t đi sống lại mà?]

[Chẳng lẽ đây là bản đồng nhân? Hay là chúng ta đã bỏ lỡ điều gì rồi ?]

Ta: …

Hóa ra cái đám phát bình luận này cũng chỉ là hạng nửa mùa thôi sao ? Ta bị bọn bọn họ hại t.h.ả.m rồi !

Hiểu lầm đã được hóa giải, nhưng ta vẫn thấy có gì đó không ổn . Nếu Ngụy Triêu không thích Thẩm Thanh Uyển, vậy tại sao hắn suốt ngày trưng cái bộ mặt thối đó với ta ?

 

Bình Luận (0)

Vui lòng Đăng nhập để tham gia bình luận.
Đang tải bình luận...