1
Tôi không ngờ anh lại đồng ý dứt khoát đến vậy .
Trong thoáng chốc liền hoảng hốt.
Theo bản năng lùi về sau hai bước, cảnh giác nhìn anh .
“Anh… anh đúng là không biết xấu hổ.”
Anh không nói gì, ngược lại còn bật cười rồi tiến lên hai bước.
Dồn tôi vào góc tường, hai tay chống lên đầu gối, hơi cúi người xuống nhìn thẳng vào mắt tôi .
Khóe môi cong lên ý cười đầy trêu chọc:
“Chẳng phải em muốn nhìn sao ?”
Tôi nghẹn họng tức khắc, đầu ngón tay siết c.h.ặ.t điện thoại đến trắng bệch.
Theo bản năng liếc sang cánh cửa bên cạnh đang khép hờ, muốn nhân cơ hội chạy đi .
Nhưng anh thuận theo ánh mắt tôi nhìn sang, giơ tay đóng “rầm” cánh cửa lại kín mít.
Sau đó giơ hai ngón tay, không nặng không nhẹ gõ lên trán tôi một cái.
Tôi đau đến hoàn hồn, hung hăng trừng mắt nhìn anh .
Giãy giụa muốn đẩy anh ra , nhưng đẩy thế nào cũng không nhúc nhích nổi, anh vẫn đứng yên tại chỗ như một bức tường.
Lục Gia Ngôn rất cao, bờ vai cũng rộng. Tuy nhìn qua không phải kiểu cường tráng, nhưng tuyệt đối không hề gầy yếu.
Khi anh đứng thẳng người , cúi mắt nhìn tôi , cảm giác áp bức ập tới khiến tôi căng thẳng nuốt khan một cái.
Để không thua khí thế, tôi lập tức cầm sợi dây chuyền trong tay ném vào người anh .
“Trả anh này .”
Hôm nay là sinh nhật tôi .
Sau khi tiệc kết thúc, tôi vui vẻ ngồi tháo quà mà trưởng bối và bạn bè tặng.
Xui xẻo thế nào lại mở trúng sợi dây chuyền Lục Gia Ngôn tặng.
Ban đầu tôi định ném thẳng vào thùng rác, nhưng nghĩ lại thì thấy như vậy hơi quá đáng.
Sau đó lại cảm thấy, nếu lát nữa cầm dây chuyền đập vào người anh , rồi kiêu ngạo nói một câu:
“Ai thèm quà của anh chứ?”
Thì sẽ hả giận hơn nhiều.
Lúc đi tìm anh , thấy cửa phòng khép hờ, tôi cũng chẳng nghĩ nhiều mà trực tiếp đẩy cửa bước vào .
Kết quả vừa vào đã nghe thấy tiếng thở dốc nặng nề xen lẫn một tiếng rên bị đè nén rất rõ ràng.
Tôi theo hướng phát ra âm thanh nhìn sang, lập tức thấy anh đang đứng trước bồn rửa mặt trong phòng tắm.
Rùa
Cúi đầu c.ắ.n vạt áo thun, để lộ phần eo bụng săn chắc.
Ánh mắt tôi theo bản năng nhìn xuống dưới , thấy đôi tay thon dài của anh đang… làm chuyện xấu .
Trên bồn rửa còn đặt một tấm ảnh, mơ hồ có thể nhận ra là ảnh của một cô gái.
Nhưng tôi không nhìn rõ người trong ảnh là ai.
Mặt lập tức đỏ bừng.
Tôi hét lên:
“Lục Gia Ngôn, anh b.i.ế.n t.h.á.i quá đấy?”
Nghe thấy động tĩnh, anh chậm rãi quay đầu lại . Thấy tôi đứng ngoài cửa phòng tắm, anh cũng chẳng hề che giấu, chỉ hơi nhíu mày.
“Quay mặt đi .”
Nghe vậy , tôi theo bản năng quay người lại , nhưng nghĩ kỹ thì tại sao tôi phải nghe lời anh chứ?
Thế là lại không chịu thua mà quay trở về, còn cố tình lấy điện thoại chụp anh một tấm.
Nghe tiếng “tách” của camera, anh theo phản xạ quay đầu nhìn sang, vẻ mặt thản nhiên không hề có chút tức giận nào.
Liếc ống kính một cái, rồi im lặng quay đầu tiếp tục làm nốt việc còn dang dở.
Một lúc lâu
sau
,
anh
ung dung dọn dẹp mớ hỗn độn
trên
bồn rửa mặt.
Mặc quần áo chỉnh tề xong bước ra ngoài, ngoại trừ vệt đỏ chưa tan trên mặt, hoàn toàn không nhìn ra chút chật vật hay xấu hổ nào vì bị bắt gặp đang làm chuyện đó.
Ngược lại còn hỏi tôi :
“Tìm anh có chuyện gì?”
Tôi đã quá quen với dáng vẻ bình tĩnh chẳng chút gợn sóng của anh nên cũng không thấy bất ngờ.
Khóe môi cong lên, tôi giơ điện thoại lắc lắc:
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com - https://monkeydd.com/cong-chua-va-ky-si/chuong-1.html.]
“Không muốn người khác biết anh g.h.ê t.ở.m thế này đâu nhỉ?”
Khóe mày anh khẽ nhướng lên:
“Cái này không gọi là g.h.ê t.ở.m, đàn ông ai cũng vậy .”
Tôi nghiêng đầu, nở nụ cười đầy ranh mãnh:
“ Tôi biết người trong ảnh là ai đấy. Anh không muốn cô gái đó biết anh cầm ảnh cô ấy làm chuyện như vậy đâu nhỉ?”
Anh khựng lại một lát rồi bật cười :
“Ừm, không muốn cô ấy biết . Vậy em muốn gì?”
Thấy anh có vẻ sợ thật, tôi đắc ý cong môi:
“Nếu không muốn tôi nói cho cô ấy biết thì cút khỏi nhà tô đi .”
Anh không đáp, chỉ mím môi, trong mắt nhiều thêm một tia cô đơn.
Ngược lại còn hỏi tôi :
“Làm thế nào em mới không ghét anh nữa?”
Không ghét anh ?
Đời nào có chuyện đó.
Nhưng vì muốn cố tình làm anh mất mặt, tôi vẫn ác ý đáp:
“Không ghét anh thì khó lắm, nhưng nếu anh cởi đồ ra cho tôi chụp thêm vài tấm, có khi tôi sẽ cân nhắc.”
Tôi còn tưởng mình đã uy h.i.ế.p được anh .
Nhưng anh chỉ khựng lại đôi chút rồi cúi đầu bật cười .
Không biết xấu hổ đáp một tiếng:
“Được thôi.”
2
Sau khi ném dây chuyền trả anh , tôi mất mặt đến mức bỏ chạy thục mạng.
Vừa bước ra ngoài đã thấy dì Vương giúp việc đang bưng ly sữa nóng đi lên lầu.
Thấy mặt tôi đỏ bừng, dáng vẻ hoảng loạn, dì lo lắng hỏi:
“Sao thế này ? Có phải mệt quá không ?”
Tôi mím môi lắc đầu.
Thấy Lục Gia Ngôn đi theo phía sau , tôi lập tức quay đầu chạy thẳng về phòng.
Dì Vương vội gọi với theo:
“Sữa còn chưa uống mà.”
Tôi chẳng buồn đáp, “rầm” một tiếng đóng kín cửa phòng.
Lục Gia Ngôn nhận lấy ly sữa nóng từ tay dì Vương:
“Để cháu mang vào cho em ấy .”
Dì Vương gật đầu, dặn dò:
“Nhớ hỏi xem Hi Hi có phải không khỏe không nhé?”
Anh gật đầu.
Sau khi đóng cửa, tôi dựa lưng vào cánh cửa.
Thở hổn hển từng hơi lớn.
Trong đầu toàn là dáng vẻ bình tĩnh cúi đầu tự mình giải quyết của Lục Gia Ngôn lúc nãy.
Cả khoảnh khắc thứ đó b.ắ.n vào bồn rửa mặt.
Càng nghĩ tim càng đập nhanh.
Tôi ôm mặt, chỉ cảm thấy cả người mình sắp bốc cháy rồi .
Thế mà tiếng gõ cửa phía sau vẫn vang lên không ngừng.
Tôi tưởng là dì Vương nên vỗ vỗ gò má nóng bừng, cố hít sâu bình tĩnh lại .
Nhưng vừa mở cửa đã thấy ngay gương mặt của Lục Gia Ngôn.
Khoảnh khắc tôi muốn đóng cửa, anh lập tức đưa một tay chặn khung cửa lại .
Đau đến mức khẽ rên lên một tiếng.
Tôi sợ tới mức vội vàng thu lực:
“Anh bị thần kinh à ?”
Chaporia
Bình Luận (0)