Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee , sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
Anh không nói gì, thuận thế chen vào phòng rồi tiện tay đóng cửa lại .
Tôi nhìn vết đỏ trên mu bàn tay anh , mím môi.
“Rốt cuộc anh muốn làm gì?”
Anh tự nhiên đi tới bàn trang điểm của tôi , đặt ly sữa xuống.
Ánh mắt lướt quanh căn phòng, cuối cùng dừng trên chiếc áo n.g.ự.c đặt trên giường.
Tôi xấu hổ đến mức lập tức lao tới, giấu áo n.g.ự.c vào trong chăn.
“Anh nhìn cái gì hả?”
Ngón tay thon dài của anh nhẹ nhàng gõ lên mặt bàn:
“Uống sữa đi .”
Tôi lập tức cầm ly sữa lên, cúi đầu uống từng ngụm nhỏ, còn anh thì thản nhiên ngồi xuống giường tôi .
Ngẩng đầu nhìn tôi :
“Bàn điều kiện đi , xóa tấm ảnh kia .”
Nghe thấy anh có việc cầu xin mình , tâm trạng tôi lập tức vui vẻ trở lại .
Tôi hớn hở ngồi xuống ghế, bưng ly sữa, đắc ý như một tiểu thư ngang ngược, đối diện với anh .
“ Tôi nói rồi mà, cút khỏi nhà tôi .”
Sau khi tắm xong, tôi chỉ mặc một chiếc váy ngủ hai dây màu trắng.
Vừa ngồi xuống, đôi chân trắng nõn đã lộ ra một khoảng lớn.
Ánh mắt Lục Gia Ngôn lướt tới, phong cảnh dưới váy gần như thu hết vào mắt. Yết hầu anh khẽ động, ho nhẹ một tiếng rồi mất tự nhiên quay đầu đi .
Anh nhíu mày, ném chiếc gối ôm lên chân tôi , nhắc nhở:
“Váy hơi ngắn.”
Tôi nghẹn lại , lập tức ngồi nghiêm chỉnh hơn.
Anh ngước mắt nhìn tôi :
“Đổi điều kiện khác.”
Tôi nghĩ ngợi rồi nói :
“Sau này nhìn thấy tôi thì tránh xa một chút.”
Anh đáp:
“Không được , đổi cái khác.”
Cái này cũng không được , cái kia cũng không được , nào có dáng vẻ của người đi cầu xin ai.
Tôi lập tức xù lông:
“Là anh đang cầu xin tôi đấy nhé, không phải tôi cầu xin anh đâu ?”
Khóe môi anh lại hơi cong lên:
“ Nhưng tự ý chụp ảnh riêng tư của người khác để uy h.i.ế.p là phạm pháp.”
Tôi chột dạ chớp chớp mắt.
“Ờ… vậy tôi xóa là được chứ gì?”
“Không được .”
Tôi nhíu mày:
“Vậy rốt cuộc anh muốn thế nào?”
Không đúng.
Giờ tôi xóa rồi thì anh cũng chẳng có bằng chứng để kiện tôi nữa mà, tại sao tôi phải hỏi ý anh chứ?
Nghĩ vậy , tôi lập tức cầm điện thoại lên chuẩn bị xóa ảnh.
Nhưng nghĩ kỹ lại , nếu anh thật sự báo cảnh sát bắt tôi .
Bố tôi chắc chắn sẽ ghét anh c.h.ế.t mất.
Anh luôn rất kính trọng bố tôi , chắc chắn sẽ không làm thế đâu .
Thế là tôi lại lúng túng thu điện thoại về.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com - https://monkeydd.com/cong-chua-va-ky-si/chuong-2.html.]
Con người lúc ngại ngùng thường sẽ vô thức muốn uống nước.
Nhưng vừa định uống, tôi đã ngửi thấy mùi tanh của sữa nóng.
Càng nhìn càng thấy giống…
Tôi lập tức rùng mình , “cộp” một tiếng đặt ly xuống.
Giọng anh rất khẽ:
“Đồng ý với anh một chuyện.”
Đúng
là đảo lộn hết cả
rồi
, giờ còn
quay
sang uy h.
i.ế.p
tôi
nữa.
Thấy vẻ mặt khinh thường của tôi , anh cười nhìn tôi :
“Nếu chú Mạnh biết em tự ý vào phòng anh , còn nhìn sạch anh như thế… em nghĩ chú ấy sẽ nghĩ thế nào?”
Tôi nghiến răng, bật dậy khỏi ghế:
“Anh còn biết xấu hổ không hả?”
“Ừm, anh không biết xấu hổ.”
…
Cuối cùng Lục Gia Ngôn bị tôi đuổi thẳng ra ngoài.
Lúc đóng cửa, tôi hung dữ trừng mắt uy h.i.ế.p anh :
“Nếu anh dám nói với bố tôi , tôi sẽ mặt dày nói với bố rằng tôi thích anh , bắt ông ép anh ở rể nhà tôi , để anh cả đời không ngẩng đầu lên nổi, rồi hành hạ anh cả đời.”
Lục Gia Ngôn bị mấy lời trẻ con của tôi chọc cười luôn rồi .
3
Lúc Lục Gia Ngôn vừa tới nhà tôi , anh mới 16 tuổi, cũng chỉ hơn tôi hai tuổi mà thôi.
Khi đó bố mẹ tôi vừa ly hôn chưa lâu.
Theo bản năng, tôi cho rằng anh là con riêng của bố ở bên ngoài, mà chuyện bố mẹ ly hôn chắc chắn cũng vì anh .
Vì chuyện đó, tôi đã cãi nhau một trận long trời lở đất với bố, nhất quyết đòi Lục Gia Ngôn cút khỏi nhà tôi .
Đương nhiên bố không chịu, còn bảo tôi phải hiểu chuyện một chút. Tôi tức đến mức bỏ nhà đi luôn.
Bảo vệ khu dân cư, nhân viên an ninh cùng người giúp việc trong nhà tìm tôi suốt cả đêm vẫn không thấy.
Cuối cùng là Lục Gia Ngôn phát hiện ra tôi đang trốn trong ổ ch.ó ở sân sau nhà.
Anh nói với tôi :
“Anh không phải con trai của chú Mạnh. Chỉ là mẹ anh mất rồi , anh không còn người thân nào nữa, chú Mạnh tốt bụng nên mới nhận nuôi anh .”
Rùa
Sau này tôi mới biết , anh nói đều là thật.
Nhưng mẹ anh lại là mối tình đầu của bố tôi .
Cho dù anh không phải con ruột của bố, tôi vẫn cực kỳ ghét anh , ngày nào cũng mong anh mau ch.óng rời khỏi nhà tôi .
Khoảng thời gian anh vừa mới đến, tôi đã nghĩ đủ mọi cách để đuổi anh đi .
Cố ý đổ sữa lên giường anh , còn đắc ý nghĩ rằng anh nhất định sẽ nổi giận.
Thế nhưng anh chỉ im lặng thay ga giường khác.
Hoặc là lúc tan học, tôi cố tình giục tài xế lái xe đi thật nhanh, bỏ mặc anh một mình ở trường.
Tôi cứ tưởng anh sẽ mách bố tôi , mà như vậy tôi cũng vừa hay có cớ cãi nhau với bố thêm một trận.
Nhưng anh lại chẳng nói gì cả, trời nắng thì đạp xe, trời mưa thì đi xe buýt.
Giống như bất kể tôi làm gì, với anh đều chẳng đáng bận tâm.
Về sau tôi dần cảm thấy làm vậy thật vô vị, từ từ cũng không kiếm chuyện với anh nữa.
Nhưng tôi vẫn ghét anh .
Thế nhưng rõ ràng anh biết tôi ghét mình , vẫn sẽ cõng tôi đến phòng y tế khi tôi ngã trầy đầu gối trong hội thao.
Vẫn sẽ cởi áo đồng phục khoác cho tôi lúc tôi tới kỳ kinh nguyệt làm bẩn váy, còn bản thân vì không mặc đồng phục mà bị giáo viên chủ nhiệm phạt chép nội quy.
Vẫn sẽ lén đặt một chiếc bánh kem xoài nhỏ trên bàn học của tôi khi bố bận công việc, không có thời gian tổ chức sinh nhật cho tôi .
Cũng sẽ vào năm cuối cấp ba, lúc áp lực học hành lớn nhất.
Lặng lẽ viết từng bước giải bài toán lớn cùng cách tư duy mở rộng lên giấy nháp của tôi .
Chaporia
Bình Luận (0)