Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee , sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
Anh chẳng hề xấu xa.
Mà tôi cũng chẳng thể tự lừa bản thân rằng anh là người xấu .
Thành ra suốt một khoảng thời gian dài, tôi vô cùng mâu thuẫn, thậm chí còn chẳng tìm được lý do để ghét anh nữa.
Tôi ôm gối lăn qua lăn lại trên giường rất lâu.
Trằn trọc mãi không ngủ được , cuối cùng tức đến mức bật dậy.
“Đáng ghét thật đấy, Lục Gia Ngôn.”
…
Ở phía bên kia , Lục Gia Ngôn sau khi ngủ một giấc dậy cũng chẳng khá hơn là bao, lật tới lật lui mãi không yên.
Anh lặng lẽ nằm trên giường, rõ ràng điều hòa đang để 26 độ.
Thế mà vẫn cảm thấy nóng đến khó chịu.
Trong đầu luôn không tự chủ hiện lên những mảnh ký ức trong giấc mơ vừa rồi .
Mạnh Hoài Hi mặc chiếc váy hai dây màu trắng trên người , dây váy vì bị vò nhàu mà lỏng lẻo rơi xuống cánh tay trắng nõn.
Đôi môi bị anh hôn đến dữ dội, vừa đỏ vừa sưng.
Vậy mà cô vẫn không chịu thua, đỏ hoe mắt lao tới c.ắ.n anh .
Lục Gia Ngôn cũng chẳng nhớ nổi từ khi nào mình lại nảy sinh thứ suy nghĩ dơ bẩn ấy với Mạnh Hoài Hi.
Có lẽ là vào năm lớp 11, khi anh vừa chuyển tới Bắc Kinh.
Bởi vì anh có một gương mặt cực kỳ đẹp trai, thành tích học tập lại xuất sắc nên rất được các nữ sinh yêu thích.
Nhưng đám con trai trong lớp lại chẳng mấy chào đón cậu học sinh chuyển trường từ một huyện nhỏ như anh .
Bọn họ luôn âm thầm chế giễu anh là con riêng của nhà họ Mạnh.
Anh không biết phải biện minh thế nào.
Ngược lại là Mạnh Hoài Hi không chịu nổi nữa.
Cô chỉ thẳng vào đám con trai đó mà mắng:
“Nhà tôi không có con riêng nào hết. Lục Gia Ngôn là con trai bạn của bố tôi , miệng các cậu tốt nhất nên sạch sẽ một chút. Để tôi nghe thấy lần nữa thì đừng trách.”
Mắng xong, đại tiểu thư kiêu ngạo kéo anh đi , ghét bỏ ra mặt:
“Anh như thế làm mất mặt nhà tôi lắm, anh biết không hả?”
Anh biết .
Thật ra Mạnh Hoài Hi không hề xấu tính, chỉ là được bố mẹ nuông chiều nên hơi ngang bướng mà thôi.
Cô là một cô gái vô cùng đáng yêu.
Mạnh Hoài Hi sẽ vì mua được một chiếc váy thật đẹp mà vui vẻ xoay vòng vòng giữa phòng khách.
Cũng sẽ không biết chán mà hỏi chú ch.ó trong nhà rằng mình có phải nàng công chúa xinh đẹp nhất thế giới không .
Chú ch.ó chổng m.ô.n.g cúi người vẫy đuôi trước mặt cô, cô sẽ cười khen nó là kỵ sĩ ch.ó trung thành nhất của mình .
Nhưng cũng sẽ vào lúc quay người nhìn thấy Lục Gia Ngôn đang đứng trên cầu thang mà ngẩng cằm hừ hừ với anh vài tiếng đầy kiêu ngạo.
Anh luôn bị thu hút bởi một cô gái sống động, yêu ghét rõ ràng như vậy .
Nên mới chẳng thể khống chế bản thân mà dần bị cô hấp dẫn.
Sau một tiếng thở dài.
Lục Gia Ngôn cam chịu ngồi dậy.
Mở ngăn kéo, lấy ra tấm ảnh đã bị anh cuống cuồng giấu đi .
Người trong ảnh chính là Mạnh Hoài Hi.
Năm ấy cô vừa tròn 18 tuổi, mặc một chiếc váy lễ phục màu vàng ấm, phía sau còn thắt một chiếc nơ bướm thật lớn.
Kiêu sa mà kiêu kỳ như một chú mèo Ba Tư.
Tấm ảnh đó là cô tiện tay để lại trên bàn trà .
Còn anh thì lén giữ nó suốt 2 năm trời.
4
Rùa
Sáng sớm hôm sau , tôi mang theo đôi mắt thâm quầng, lén lút mò vào phòng Lục Gia Ngôn lần nữa.
Tối qua tôi trằn trọc cả đêm, cầm tấm ảnh trong điện thoại xem đi xem lại mãi.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com - https://monkeydd.com/cong-chua-va-ky-si/chuong-3.html.]
Vậy mà vẫn không nhìn ra rốt cuộc Lục Gia Ngôn đang làm chuyện đó với ảnh của ai.
Cho nên sáng nay, vừa thấy anh ra ngoài chạy bộ, tôi lập tức lẻn vào phòng anh .
Tôi nhất định phải tìm được tấm ảnh kia .
Tối qua coi như tôi thua một ván, lần này phải thắng lại mới được .
Rèm cửa trong phòng anh kéo kín mít, chỉ để lọt lại một tia sáng mỏng, cả căn phòng chìm trong vẻ âm u lờ mờ.
Vừa bước vào , tôi đã ngửi thấy một mùi kỳ lạ.
Cúi đầu xuống liền thấy trong thùng rác có nửa thùng giấy ăn vo tròn chất đống.
Đọc ngôn tình nhiều như vậy , đương nhiên tôi biết đống giấy đó dùng để lau cái gì.
Mặt bỗng nóng lên vô cớ, tôi không nhịn được lẩm bẩm:
“ Đúng là tuổi trẻ sức khỏe tốt thật…”
Tôi lục lọi trong phòng anh nửa ngày, cuối cùng tìm được tấm ảnh dưới gối.
Tôi vui vẻ cầm ảnh trong tay, khom lưng như mèo chuẩn bị chuồn ra ngoài.
Kết quả lại đ.â.m sầm vào một l.ồ.ng n.g.ự.c rộng lớn.
Lục Gia Ngôn tiện tay bật đèn cạnh cửa, khẽ nhướng mày, im lặng nhìn tôi .
Bị bắt tại trận, tôi chột dạ vô cùng.
Sợ anh phát hiện mình tới ăn cắp ảnh.
Thế là như giấu đầu hở đuôi, tôi vội vàng giấu tay ra sau lưng.
Nhưng tất cả đã bị anh nhìn thấy hết.
Lục Gia Ngôn trở tay đóng cửa lại .
Từng bước một tiến tới gần tôi , ép tôi lùi đến bên bàn máy tính.
Anh đưa tay ra :
“Đưa anh .”
Tôi lắc đầu:
“Không đưa.”
Anh thở dài một tiếng.
Vốn dĩ anh đã cao lớn, tay chân lại dài.
Chỉ cần một tay vòng ra phía sau là dễ dàng giữ được cổ tay tôi .
Khẽ rút một cái đã lấy lại được tấm ảnh.
Sau đó anh cong môi cười đầy ý vị, cúi mắt nhìn tôi :
“Muốn biết người trong ảnh là ai à ?”
Tôi ngẩng đầu nhìn anh , tức tối hừ một tiếng:
“Ai thèm biết ?”
Anh khẽ cười , ngón tay thon dài giơ tấm ảnh lên, lật ngược lại rồi đưa tới trước mặt tôi .
Chậm rãi nói từng chữ:
“Người trong ảnh là em.”
Tôi kinh ngạc mở to mắt, vẻ mặt không dám tin.
Nhưng tôi thật sự nhìn thấy rõ người trong tấm ảnh polaroid được ép plastic kia chính là tôi .
Tôi đang ngồi xổm trước chiếc bánh kem cao gần bằng người , ngẩng đầu híp mắt cười với ống kính. Phía sau chiếc nơ bướm thật lớn là cả khoảng lưng trần trắng nõn lộ ra ngoài.
“Anh giấu ảnh tôi làm gì?”
Anh giữ lấy eo tôi , trực tiếp bế tôi đặt lên bàn máy tính.
Cánh tay rắn chắc chống hai bên người tôi , nhốt tôi gọn trong l.ồ.ng n.g.ự.c anh .
Khóe môi mang theo nụ cười xấu xa:
“Em nói xem là vì sao ?”
“Sao tôi biết được …?”
Chaporia
Bình Luận (0)