Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee , sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
Vừa dứt lời, anh đã cúi người hôn lên môi tôi .
Sau đó một tay giữ lấy sau đầu tôi , tay còn lại đỡ lấy eo, ép tôi phải ngẩng đầu lên.
Chóp mũi cọ vào nhau , hơi thở quấn quýt hòa lẫn.
Anh chẳng hề thăm dò chút nào, trực tiếp cạy mở khớp môi tôi .
Càng hôn, bàn tay giữ bên eo càng siết c.h.ặ.t hơn.
Có khoảnh khắc tôi còn tưởng anh muốn nghiền tôi vào trong cơ thể mình luôn vậy .
Lúc chạy sang đây, tôi còn chưa kịp mặc đồ lót bên trong, chỉ khoác độc chiếc váy hai dây mỏng manh.
Qua lớp vải mỏng, anh cảm nhận được sự mềm mại trên người tôi , còn tôi cũng cảm nhận được cơ bắp săn chắc của anh .
Trong lúc môi lưỡi dây dưa quấn quýt, từng sợi chỉ bạc như ẩn như hiện kéo dài giữa hai người .
Đến lúc bị anh hôn xong, đầu óc tôi đã mơ màng cả rồi , chỉ có thể há miệng thở dốc từng hơi lớn.
Dây váy vì giãy giụa mà đã tuột xuống cánh tay từ lúc nào.
Khoảng da thịt trắng nõn trước n.g.ự.c cùng nửa bầu n.g.ự.c lấp ló đều bị Lục Gia Ngôn thu hết vào mắt.
Anh thở gấp, theo bản năng cúi người muốn hôn tiếp.
Nhưng cuối cùng lại bị tôi hoàn hồn rồi tát cho một cái.
“Đồ khốn.”
Anh không hề nổi giận vì cái tát ấy .
Ngược lại còn chậm rãi kéo dây váy đang tuột trên cánh tay tôi trở lại vai.
“Giờ em biết vì sao chưa ?”
“Vì anh thích em.”
Tôi mở to mắt, không dám tin nhìn anh :
“Anh… thích tôi ?”
“Anh mù à ?”
“Không đúng… anh có bệnh đúng không ?”
Anh hơi cúi xuống gần tôi hơn.
Một tay nâng mặt tôi lên, ngón cái không mấy dịu dàng vuốt nhẹ đôi môi đã bị anh hôn đến sưng đỏ.
Anh cười như một con hồ ly tinh.
Trong tay chẳng biết từ đâu lại xuất hiện sợi dây chuyền kia .
Anh thong thả đeo nó lên cổ tôi .
“Có lẽ thế thật.”
Vừa dứt lời, tôi dùng hết sức đẩy mạnh anh ra .
Đẩy anh lùi về sau hai bước.
Sau đó nhân cơ hội quay đầu bỏ chạy thẳng về phòng.
Lục Gia Ngôn nhìn bóng lưng tôi chạy trối c.h.ế.t, cúi đầu bật cười bất lực.
“ Đúng là đồ nhát gan.”
Cười xong, anh lại vô thức đưa tay chạm lên môi mình .
…
Tôi thở hổn hển chạy về phòng.
Cắm đầu chui thẳng vào chăn.
Dùng chăn quấn mình kín mít.
Trong căn phòng yên tĩnh, tiếng tim đập của tôi vang lên đặc biệt rõ ràng.
Tôi bịt tai mình lại , kéo chăn lăn lộn hai vòng.
Cuối cùng đỏ mặt ngồi bật dậy.
Không hiểu sao lại đưa tay sờ lên môi mình .
Nụ hôn đầu của tôi cứ thế mà mất rồi ???
Trong lòng âm thầm mắng Lục Gia Ngôn một trận.
Sau đó tức tối nằm vật xuống lại .
Thế nhưng trong đầu cứ hiện lên hình ảnh và cảm giác lúc anh cưỡng hôn tôi ban nãy.
Cả tai lẫn cổ nóng ran mãi không tan.
Tôi vô thức lẩm bẩm:
“Hình như… cũng không tệ lắm.”
Nhận ra mình vừa có suy nghĩ đáng sợ như vậy , tôi lập tức lắc mạnh đầu.
Sụp đổ hét lên:
“A a a… Đáng ghét thật đấy, Lục Gia Ngôn!!!”
Buổi trưa, vì
muốn
tránh mặt Lục Gia Ngôn.
Tôi cố tình lề mề thật lâu mới chịu ra khỏi phòng, trước khi xuống lầu còn đứng trên tầng nhìn ngó mãi.
Thấy bàn ăn không có ai, tôi mới cẩn thận đi xuống.
Dì Vương thấy bộ dạng lấm la lấm lét của tôi liền hỏi:
“Hi Hi đang tìm Gia Ngôn à ?”
Tôi vội vàng lắc đầu, lại ngẩng cao đầu ngồi xuống:
Rùa
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com - https://monkeydd.com/cong-chua-va-ky-si/chuong-4.html.]
“Ai tìm anh ta chứ?”
Dì Vương bất lực lắc đầu.
“Gia Ngôn tới trường rồi .”
Tôi mím môi:
“Ồ…”
Ăn cơm xong, tôi ủ rũ quay về phòng.
Ngồi trước bàn trang điểm suy nghĩ mãi.
Rốt cuộc anh thật sự thích tôi , hay chỉ cố ý nói vậy để trả thù tôi thôi?
Dù sao thì ai lại thích một người suốt ngày bắt nạt mình chứ.
Nhưng lỡ như anh thật sự thích bị ngược đãi thì sao ?
Tôi ôm mặt nhìn mình trong gương.
Rất lâu sau , tôi đi tới kết luận.
Tôi trẻ trung xinh đẹp , dáng người lại đẹp như vậy .
Được người khác thích cũng là chuyện bình thường thôi mà.
5
Qua sinh nhật xong, kỳ nghỉ hè của tôi cũng kết thúc.
Buổi chiều, tôi chậm rì rì thu dọn đồ đạc quay lại trường.
Trường của Lục Gia Ngôn và trường tôi chỉ cách nhau một con đường lớn.
Chỉ là năm nay tôi học năm hai, còn anh đã năm cuối.
Quay lại trường được mấy ngày rồi , vậy mà tên ch.ó Lục Gia Ngôn kia vẫn bặt vô âm tín.
Đã thích tôi thì theo đuổi đi chứ.
Mặc dù tôi chắc chắn sẽ không đồng ý với anh đâu .
Nhưng hôn xong rồi biến mất là ý gì?
Đùa giỡn lưu manh à ?
Tôi trông giống kiểu dễ bị bắt nạt lắm sao ?
Tôi tức đến mức lăn qua lăn lại trên giường.
Cuối cùng gửi cho anh một dấu chấm hỏi.
Ngay giây tiếp theo, tiếng chuông điện thoại đột nhiên vang lên.
Làm tôi giật mình suýt đ.á.n.h rơi cả điện thoại.
Nhìn thấy tên Lục Gia Ngôn hiện trên màn hình, tôi cố ý đợi vài giây mới bắt máy.
Giả vờ kiêu ngạo hỏi:
“Tìm tôi có chuyện gì sao ?”
Anh khẽ bật cười trầm thấp:
“Chẳng phải em nhắn tin cho anh trước à ?”
Tôi nghẹn họng:
“ Tôi gửi nhầm thôi.”
Anh “ừm” một tiếng, cười đáp:
“Được, gửi nhầm.”
Sau đó đầu dây bên kia chỉ còn lại tiếng ngón tay gõ bàn phím.
Chắc là vẫn đang tăng ca ở công ty nhỏ của anh .
Ban đầu bố tôi từng muốn anh vào công ty nhà tôi làm việc.
Khi ấy tôi vừa thi đại học xong, biết được suy nghĩ đó của bố liền kiêu ngạo chặn Lục Gia Ngôn ngoài cửa.
Hung dữ cảnh cáo anh :
“Đồ của bố tôi chỉ có thể là của tôi .”
Anh cười xoa đầu tôi một cái:
“Biết rồi .”
Sau đó anh từ chối bố tôi .
Anh nói với bố rằng mình muốn tự gây dựng sự nghiệp.
Vì thế năm hai đại học, anh bắt đầu khởi nghiệp cùng bạn cùng phòng.
Sau hai năm, công ty nhỏ của anh cũng dần có hình dáng.
Hai bên im lặng một lúc, cuối cùng vẫn là tôi phá vỡ bầu không khí:
“Dạo này anh bận lắm à ?”
Anh “ừm” một tiếng:
“Rất bận.”
Tôi buồn buồn đáp:
“Ồ…”
Thế nhưng đầu dây bên kia lại truyền tới một tiếng cười khẽ trầm thấp:
“Em nhắn tin cho anh … là nhớ anh rồi à ?”
Chaporia
Bình Luận (0)