20px

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee , sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

Vừa nghe câu đó, tôi lập tức xù lông.

Mặt đỏ đến không ra gì:

“Anh nói linh tinh cái gì vậy ? Tôi chỉ nhắn nhầm thôi.”

Anh khẽ cười :

“Được, nhắn nhầm.”

Rồi tôi vội vàng cúp máy.

Tôi thật sự không hiểu nổi anh đang nghĩ gì.

Tôi nằm sấp trên giường, chọc chọc cô bạn cùng phòng đang ngồi bên cạnh chơi game.

“Kiều Kiều, tớ hỏi cậu một chuyện nhé?”

Kiều Kiều liếc tôi một cái:

“Hỏi đi .”

Tôi vắt óc suy nghĩ cách nói .

“Chính là… tớ có một người bạn.”

“Bạn ấy có một người rất ghét mình , đột nhiên lại tỏ tình với bạn ấy . Nhưng tỏ tình xong thì người đó lại chẳng có động tĩnh gì nữa.”

“Cậu nói xem… bạn tớ nên làm gì đây?”

Kiều Kiều đảo mắt một vòng rồi tặc lưỡi:

“Anh ta đang câu cậu đấy.”

“Ai nghiêm túc trước là người thua.”

“Cậu cứ giữ vững là được .”

Tôi buồn bực “ồ” một tiếng.

Sau đó lại vội giải thích:

“Tớ nói là bạn tớ, không phải tớ.”

Kiều Kiều cũng “ồ” một tiếng.

Tôi chán nản ngồi thẳng dậy.

Lại hỏi tiếp:

“ Nhưng mà bạn tớ rất ghét anh ta . Sau này nếu anh ta cứ bám riết không buông thì sao ?”

Kiều Kiều ngồi thẳng người , giọng điệu đầy thấm thía:

“Đại tiểu thư của tôi ơi, nếu cậu thật sự ghét người ta thì đã không rối rắm thế này rồi ?”

Mặt tôi nóng lên, lại nhấn mạnh:

“Tớ nói rồi , là bạn tớ chứ không phải tớ.”

“Được, được , được , bạn cậu .”

“Thế người mà bạn cậu ghét… đẹp trai không ? Dáng ngon không ? Có tiền không ?”

Tôi nghĩ ngợi một chút, trong đầu vô thức hiện lên cảnh Lục Gia Ngôn c.ắ.n áo để lộ cơ bụng trong phòng tắm.

Mặt lại nóng ran.

Không thể phủ nhận, Lục Gia Ngôn cao 1m88, dáng người cao ráo thẳng tắp, vai rộng chân dài, có mù cũng không thể nói anh không đẹp dáng.

Hơn nữa anh còn sở hữu một gương mặt cực kỳ đẹp trai, đôi mắt sạch sẽ thanh tú, sống mũi cao, môi cũng rất mềm.

Tôi mím môi, ho nhẹ một tiếng:

“Cũng được .”

Kiều Kiều chống cằm:

“Thế tức là cực phẩm rồi còn gì?”

“Có gì mà phải rối rắm chứ? Anh ta câu cậu thì cậu cũng câu lại anh ta đi , ai thiệt còn chưa biết đâu ?”

“Nên hôn thì hôn, nên sờ thì sờ, nên ngủ thì ngủ.”

Đúng ha.

Ai thiệt còn chưa biết đâu .

Vì thế tôi lại gửi cho anh một tin nhắn:

[Ngày mai tới đón tôi về nhà.]

Bên kia gần như trả lời ngay lập tức:

[Được.]

Lúc này tôi mới hài lòng nằm xuống lại .

Nửa đêm, tôi lại vô duyên vô cớ mơ một giấc mơ.

Lần đầu tiên trong đời, người xuất hiện trong mơ của tôi lại là Lục Gia Ngôn.

Anh mặc vest chỉnh tề quỳ trước mặt tôi , còn tôi mặc chiếc váy hai dây màu trắng hôm đó ngồi trước mặt anh .

Gương mặt anh ửng đỏ, chậm rãi tháo cà vạt xuống.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com - https://monkeydd.com/cong-chua-va-ky-si/chuong-5.html.]

Áo sơ mi mở rộng, để lộ từng múi cơ bụng rõ ràng, kéo tay tôi đặt lên đó.

“Muốn sờ chỗ này đúng không ?”

Rõ ràng lúc ấy anh đang quỳ, nhưng chiều cao lại gần bằng tôi khi đang ngồi .

Tôi nhìn thẳng vào đuôi mắt đỏ lên của anh , đỏ mặt nuốt khan một cái.

Anh vòng tay ôm lấy eo tôi , chậm rãi tiến lại gần, nghiêng đầu cọ nhẹ ch.óp mũi vào tôi .

Hơi thở giao hòa, anh như chuồn chuồn lướt nước mà hôn nhẹ lên môi tôi từng chút một.

Tôi đưa tay đẩy anh ra , đổi lại chỉ là nụ hôn càng dữ dội hơn.

Cuối cùng cả hai cùng ngã xuống chiếc chăn mềm mại.

Anh nắm lấy cổ tay tôi , đặt lên vai mình .

Sau đó lại dịu dàng hôn tôi .

Khoảnh khắc tỉnh dậy, tôi ngẩn người rất lâu, thở dốc từng hơi lớn, mãi sau mới hoàn hồn.

Hai má lập tức nóng bừng, tim như sắp nhảy ra khỏi l.ồ.ng n.g.ự.c.

Tôi sắp phát điên rồi .

Sao lại có thể mất mặt như vậy chứ???

Thèm ai không thèm, lại đi thèm Lục Gia Ngôn.

6

Chiều hôm sau , vừa học xong tiết cuối cùng.

Hiếm lắm tôi mới nhận được điện thoại của mẹ : bà Khương, nói muốn bù cho tôi một bữa sinh nhật.

Mẹ tôi là một nghệ sĩ cello rất nổi tiếng, quanh năm bay khắp các quốc gia để biểu diễn.

Đặc biệt là sau mấy năm ly hôn với bố tôi , bà gần như định cư luôn ở nước ngoài.

Dù hai mẹ con không thường xuyên gặp mặt, nhưng tình cảm vẫn luôn rất tốt .

Mấy hôm trước sinh nhật tôi , vì có buổi diễn nên mẹ không thể về kịp. Tôi còn cố tình gọi điện qua, nói rằng mình giận rồi .

Cho nên vừa kết thúc chuyến lưu diễn, mẹ lập tức quay về.

Nhưng đến khi tôi nhìn thấy bà nắm tay một ông Tây tóc vàng mắt xanh.

Còn nói với tôi rằng bà chuẩn bị tái hôn.

Tôi lại càng tức hơn:

“Mẹ quen ông Tây này từ bao giờ?”

“Còn nữa, tại sao mẹ không nói với con?”

“Mẹ có bí mật với con rồi , con tuyệt giao với mẹ .”

Bà Khương dường như đã đoán trước tôi sẽ xù lông vì chuyện này .

Bà nhắm mắt lại , đợi tôi nổi giận xong.

“Bé cưng à , mẹ vừa xinh đẹp vừa nhiều tiền, có bạn trai chẳng phải rất bình thường sao ?”

Tôi tức tối hừ một tiếng:

“ Nhưng mẹ không nói trước với con, mẹ chẳng hề tôn trọng suy nghĩ của con gì cả.”

Mẹ tôi và ông Tây kia nhìn nhau đầy bất lực.

Thấy tôi tức giận, ông ấy lắp bắp dùng thứ tiếng Trung ngọng nghịu giải thích với tôi :

Rùa

“ Tôi và mẹ con rất yêu nhau , hy vọng con đừng ghét tôi .”

Tôi nhìn vẻ mặt nghiêm túc của ông ấy , hít hít mũi:

“Ông không được bắt nạt mẹ tôi .”

Ông ấy lập tức gật đầu:

“Nhất định không .”

“ Tôi yêu mẹ con, cũng sẽ yêu con.”

Nói xong lại vội vàng quay trở vào , lấy món quà đã chuẩn bị cho tôi .

Rất hào phóng.

Là chìa khóa của một chiếc Maserati.

Mẹ cầm chìa khóa nhét vào tay tôi :

“Không phải con từng nói với mẹ là muốn có xe thể thao sao ?”

“Mẹ chỉ thuận miệng nhắc với chú Jack của con một câu thôi, thế là chú ấy chuẩn bị món quà này .”

Tôi lắc đầu đẩy trả lại :

“Con không lấy đâu , đắt quá.”

Nhưng bà Khương vẫn kiên quyết nhét lại vào tay tôi .

 

Bình Luận (0)

Vui lòng Đăng nhập để tham gia bình luận.
Đang tải bình luận...