20px

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee , sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

Hè vừa rồi tôi mới thi bằng lái xe xong, vừa có bằng là chạy đi tìm bố, đòi ông mua cho mình một chiếc xe thể thao siêu ngầu.

Nhưng bố nói xe thể thao lái quá nguy hiểm, bảo tôi lái xe trong nhà quen tay trước rồi mới mua cho.

Thế là lúc gọi video với mẹ , tôi đã than phiền cả buổi.

Mẹ liền bảo đợi bà về sẽ mua cho tôi .

Trên bàn ăn.

Bà Khương ríu rít kể với tôi rất nhiều chuyện.

Ví dụ như bà quen người đàn ông nhỏ hơn mình 15 tuổi này như thế nào, rồi hai người đến với nhau ra sao .

Jack nhìn cực kỳ giống kiểu tổng tài c.ấ.m d.ụ.c trong phim Mỹ.

Nhưng nghe mẹ tôi kể về chuyện trước đây của hai người , ông ấy lại cảm động đến mức bật khóc .

Không ngừng khen mẹ tôi là người phụ nữ đẹp nhất, quyến rũ nhất trên đời, rằng ông ấy thật may mắn khi gặp được bà.

Nhìn hai người họ phát “cẩu lương”, lòng tôi cũng thấy ấm áp.

Cuối cùng tôi vẫn hỏi ra vấn đề đã chôn trong lòng mình rất lâu:

“Tại sao mẹ với bố lại ly hôn vậy ?”

Mẹ tôi nghĩ ngợi một chút:

“Vốn dĩ mẹ với bố con là liên hôn thương mại, những năm đó tình cảm cũng không thể nói là quá tốt . Mẹ thích tự do, còn bố con làm gì cũng theo khuôn phép. Mẹ thích lãng mạn, còn bố con dị ứng với lãng mạn. Mẹ thích kiểu tình yêu mãnh liệt và chân thành, nhưng bảo bố con nói một câu tình cảm thôi cũng như lấy mạng ông ấy vậy .”

“Cho nên ly hôn thôi.”

Tôi dùng nĩa chọc chọc đĩa salad trước mặt, yên lặng nghe mẹ nói hết.

“Vậy sau khi ly hôn… mẹ có vui không ?”

Mẹ nhìn Jack, rồi gật đầu:

“Rất vui.”

Tôi cười nhìn hai người :

“Vậy thì tốt rồi .”

Bà Khương ôm lấy tôi cười cười :

“Không giận mẹ nữa à ?”

Tôi lắc đầu:

“Con đâu có nhỏ mọn như vậy ?”

Ăn xong, vốn dĩ mẹ định đưa tôi về trường.

Kết quả vừa xuống lầu đã nhìn thấy Lục Gia Ngôn đứng dưới nhà hàng đợi tôi .

Bà Khương thấy vậy liền vỗ nhẹ lưng tôi , hất cằm về phía bên kia :

“Còn cần mẹ đưa con về nữa không ?”

Tôi lắc đầu.

Bà lập tức nhìn sang Jack, rồi che miệng cười nhìn tôi :

“Là một chàng trai rất tốt đấy.”

Tôi tức đến dậm chân:

“Mẹ lại nghĩ lung tung rồi .”

“Được được được , mẹ nghĩ lung tung…”

6

Lục Gia Ngôn thấy tôi mắt đỏ hoe nhìn theo bóng lưng bà Khương.

Anh cúi người giúp tôi thắt dây an toàn .

Khoảng cách bất ngờ kéo gần khiến tôi hoàn hồn.

Anh nhìn tôi dịu dàng hỏi:

“Không vui à ?”

Tôi bĩu môi:

“Mẹ tôi sắp tái hôn rồi .”

“Em không muốn cô ấy tái hôn sao ?”

Tôi lắc đầu rồi lại gật đầu.

Tôi là kiểu người có tính chiếm hữu rất mạnh.

Không thể bình thản chấp nhận việc tình yêu của mẹ bị chia cho người khác.

Cho dù đó là người bạn đời cũng không được .

Giống như lúc Lục Gia Ngôn mới đến nhà tôi , tôi ghét anh vì đã cướp đi sự quan tâm của bố vậy .

Nhưng tôi cũng không thể ngăn bà Khương đi tìm hạnh phúc mới.

Như vậy mẹ sẽ không vui.

Tôi cúi đầu xuống, lại nhớ tới chuyện giữa mình và Lục Gia Ngôn.

Sau đó ngẩng đầu nhìn anh .

“ Tôi là người rất bá đạo đấy. Nếu anh thích tôi , thì chỉ được thích mình tôi thôi.”

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com - https://www.monkeydd.com/cong-chua-va-ky-si/chuong-6.html.]

“Nếu không tôi sẽ ghét anh c.h.ế.t mất.”

Anh khẽ bật cười :

“Còn em thì sao ? Em thích anh không ?”

Tôi lại cúi đầu xuống.

Trên đỉnh đầu truyền tới tiếng thở dài bất lực của Lục Gia Ngôn:

“Mạnh Hoài Hi, con người không thể bá đạo như vậy đâu .”

Tôi không đáp lời anh , tức tối quay mặt sang chỗ khác.

Suốt quãng đường cả hai đều im lặng.

Rùa

Về đến nhà, tôi xuống xe mà không hề quay đầu lại , bỏ mặc Lục Gia Ngôn phía sau .

Ngay lúc sắp vào cửa, anh đột nhiên kéo lấy cánh tay tôi .

Mà tôi thì giống hệt một con heo khó giữ.

Anh bị chọc đến bật cười , trực tiếp ép tôi lên tường.

Cúi mắt nhìn thẳng vào mắt tôi .

Cười hỏi:

“Mạnh Hoài Hi, em thật sự ghét anh sao ?”

Tôi nhìn vào mắt anh , im lặng một lúc.

Anh lại tiếp tục:

“Em thật ra không ghét anh , đúng không ?”

Tôi cúi đầu xuống, vẫn im lặng.

Thấy tôi né tránh, anh nâng cằm tôi lên, hơi cúi người , ép tôi phải đối diện với anh .

“Mạnh Hoài Hi, anh là người rất nhát gan. Nhưng chỉ cần em cho anh một chút phản hồi thôi, anh sẽ mãi mãi cúi đầu vì em.”

Tôi đột nhiên ngẩng đầu nhìn anh , mím môi đầy do dự.

“Trước đây tôi rất ghét anh , vì tôi nghĩ anh cướp mất bố tôi , còn khiến họ ly hôn.”

“ Nhưng bây giờ tôi biết rồi … họ ly hôn không phải vì anh .”

Giọng tôi nhỏ đi rất nhiều:

“Cho nên… tôi cảm thấy mình không còn ghét anh nữa.”

Lúc nói câu này , giọng tôi rất nhỏ, rất nhẹ, cũng rất nhanh.

Lục Gia Ngôn khựng lại vài giây, khẽ nhướng mày rồi cười :

“Hửm? Em vừa nói gì cơ?”

Cái vẻ mặt này rõ ràng là đã nghe thấy rồi .

Tôi tức tối đ.ấ.m anh một cái:

“Anh nghe thấy rồi mà!”

“Ừm, anh nghe thấy rồi . Em không ghét anh nữa.”

“Vậy nên… anh chuẩn bị theo đuổi em, được không ?”

Tôi đỏ mặt quay đầu sang chỗ khác, tốt bụng nhắc nhở:

“ Tôi khó theo đuổi lắm đấy.”

Anh khẽ cười .

“Anh sẽ cố gắng thật nhiều.”

Nghe thấy câu đó, tôi khẽ “ừm” một tiếng.

“Vậy anh cố lên.”

Nói xong, tôi lập tức chui ra khỏi vòng tay anh .

Chạy một mạch về phòng rồi đóng cửa lại .

Khóe môi không khống chế được mà cong lên.

Sáng hôm sau thức dậy tôi mới biết dì Vương xin nghỉ về quê rồi .

Cho nên trong căn biệt thự rộng lớn chỉ còn lại tôi và Lục Gia Ngôn.

Mà người biết nấu ăn lại chỉ có mình anh .

Buổi trưa anh nhanh nhẹn làm xong cơm.

Ăn xong anh đi rửa bát, còn tôi thì ôm đống đồ ăn vặt nằm dài trên sofa xem phim thần tượng.

Lục Gia Ngôn dọn dẹp nhà bếp xong liền cầm laptop ngồi xuống cạnh tôi , xử lý công việc công ty.

Tôi nhìn chuỗi code dài ngoằng trên màn hình máy tính của anh .

Lại nhìn bộ phim thần tượng trên TV.

Sao càng nhìn tôi càng thấy mình giống một đại tiểu thư vô dụng thế nhỉ.

Nghĩ vậy làm tôi cực kỳ hụt hẫng.

 

 

Bình Luận (0)

Vui lòng Đăng nhập để tham gia bình luận.
Đang tải bình luận...