Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee , sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
Không khí đang căng như dây đàn thì Chung Dữ bất ngờ đứng dậy, bế thốc tôi lên và đi về phía cửa kính. Tôi đang giận dữ nên cáu kỉnh:
"Anh bỏ tôi xuống ngay!"
Chung Dữ không thèm phản ứng. Tôi tức giận đ.ấ.m nhẹ vào vai anh :
" Tôi nói anh có nghe thấy không hả!"
Lúc này Chung Dữ mới lên tiếng:
"Chị không thấy cô ta đang cầm c.h.ặ.t cái ly à ? Nước nóng mà dội lên người thì khỏi ăn cơm luôn nhé. Em vừa tan làm , không muốn phải quay lại bệnh viện đâu ."
Tôi nghẹn lời một lúc rồi lẩm bẩm:
" Tôi sẽ hắt lại cô ta ."
Chung Dữ cười :
"Được rồi , biết chị lợi hại rồi , giờ ăn cơm trước đã được không ?"
Cái bộ dạng dỗ dành trẻ con của anh khiến tôi không thốt nên lời. Rốt cuộc ai mới là người lớn tuổi hơn đây?
Một bữa cơm kéo dài hơn dự kiến, đến một giờ chiều chúng tôi mới rời khỏi nhà hàng. Tôi từ chối để Chung Dữ cõng, kiên trì tự nhảy lò cò về. Đi được nửa đường, Chung Dữ nhận được điện thoại, giọng anh đột nhiên trở nên khẩn trương:
"Vâng, tôi biết rồi ."
Anh cúp máy rồi quay sang tôi :
"Có t.a.i n.ạ.n liên hoàn , phòng cấp cứu thiếu người , em phải quay lại bệnh viện ngay."
"Anh... tối qua mới..."
Tôi định nói gì đó nhưng nhận ra mình không có tư cách quản chuyện của anh , nên đổi giọng:
"Đi đi ... tôi tự về được ."
Chung Dữ vẫy một chiếc taxi, đột ngột bế ngang tôi lên rồi nhét vào trong xe:
"Anh... anh làm gì thế! Này! Chung Dữ!"
Anh cũng chen vào xe rồi đóng cửa lại :
"Bác tài, đến phòng cấp cứu bệnh viện XX."
Tôi há hốc mồm kinh ngạc. Chung Dữ giải thích:
Tiểu Yêu ở Núi Phiêu Phiêu 🍑
"Bọn họ đang bám theo phía sau đấy, em không yên tâm để chị về một mình . Đành để chị chịu thiệt thòi đi cùng em một chuyến, đến bệnh viện rồi em nhờ bạn đưa chị về."
Tôi mím môi:
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com - https://monkeydd.com/nguoi-cam-den-doi-em/chuong-3.html.]
"Được rồi ."
Xe chạy tốc hành đến bệnh viện. Chung Dữ cõng tôi chạy như bay vào trong, cuối cùng đặt tôi ở phòng nghỉ. Thấy xung quanh không còn ai vì mọi người đều đã đi chi viện, anh lộ vẻ áy náy. Trái tim tôi bỗng rung động nhẹ, tôi bảo:
"Đi đi , coi như tôi đến xem anh làm việc, nhớ nợ tôi bữa cơm đấy."
Chuyện này thật hoang đường nhưng tôi lại không thấy giận. Chung Dữ cười rạng rỡ:
"Vâng!"
Dứt lời, anh biến mất nhanh như một cơn gió. Một lát sau , một cô gái đẩy cửa bước vào , cười tươi hỏi tôi :
"Chị là bạn của
anh
Chung
phải
không
? Anh
ấy
nhờ em đưa chị về.
"
Tôi hỏi thăm tình hình của anh , cô ấy bảo anh bận đến mức chân không chạm đất. Lúc đi ra ngoài, không khí ồn ào ở sảnh bệnh viện làm tôi chú ý, đặc biệt là đám đông đang vây quanh ở phía trước . Cô gái đi cùng định kéo tôi đi chỗ khác, bảo rằng chuyện gây hấn ở đây xảy ra như cơm bữa.
Nhưng trong đám đông đó, tôi nhận ra gương mặt của Diêu Gia Thành. Tôi lạnh lùng c.h.ử.i thầm một câu "đồ ch.ó" rồi chen vào bên trong. Chung Dữ đang quỳ dưới đất cấp cứu hồi sức tim phổi cho bệnh nhân. Còn Diêu Gia Thành thì đứng bên cạnh quát tháo:
"Thằng họ Chung kia , nếu anh em tôi có mệnh hệ gì, tôi sẽ kiện cho anh thân bại danh liệt!"
Mọi người xung quanh đều bất bình thay cho bác sĩ. Tôi xông tới đẩy anh ta một cái:
"Anh định kiện ai?"
Thấy tôi , lửa giận của Diêu Gia Thành càng bốc cao. Tôi không nể nang gì, tiếp tục đẩy anh ta ra khỏi đám đông:
"Ai mới là kẻ gây sự ở đây? Anh có giỏi thì đ.á.n.h tôi đi ! Cắm sừng tôi xong giờ định hành hung bác sĩ à ? Nếu anh muốn bố mẹ anh biết chuyện này thì cứ việc ra tay!"
Diêu Gia Thành vốn rất sợ bố mẹ , anh ta cứng họng nhưng vẫn cố cãi chày cãi cối rằng sợ Chung Dữ quan báo tư thù không cứu bạn mình . Tôi gầm lên, suýt chút nữa đã giáng cho anh ta một bạt tai. Đúng lúc đó, y tá gọi người nhà vào nộp viện phí, Diêu Gia Thành lập tức im bặt và tìm cách lẩn tránh.
Sự hèn hạ đó khiến tôi cảm thấy ghê tởm vô cùng. Tôi đã mù quáng đến mức nào mới yêu và định kết hôn với loại người này ?
Sau trận náo loạn, tôi cũng lạc mất cô gái lúc nãy. Cổ chân đau nhói khiến tôi khập khiễng bước ra ngoài sảnh, ngồi bệt xuống bậc thềm nhìn dòng người qua lại . Không biết ngồi bao lâu, trời đã sập tối, cơn giận trong lòng tôi mới dần dần dịu xuống.
Một đôi giày thể thao trắng sạch sẽ dừng lại trước mặt tôi . Tôi ngẩng đầu, nhìn thấy Chung Dữ trong bộ dạng khá chật vật, chiếc áo blouse trắng dính đầy những vệt m.á.u đỏ thẫm đã khô lại . Tự nhiên, hốc mắt tôi đỏ hoe.
"Anh cả đêm qua không ngủ, vừa rồi còn vất vả cứu người , vậy mà anh ta lại có thể thốt ra những lời khốn nạn như thế..."
Đây là lần đầu tiên tôi bị người ta làm cho tức phát khóc mà không hề pha lẫn bất kỳ cảm xúc phức tạp nào khác. Chung Dữ ngồi xổm xuống, nhìn thẳng vào mắt tôi . Gió đêm dịu dàng lướt qua, anh khẽ thở dài:
"Trên người em bẩn lắm, nhưng em thực sự rất muốn ôm chị, giờ phải làm sao đây?"
Trên đường taxi đưa tôi về nhà, tôi ngồi ở ghế sau , lặng lẽ mở chặn và kết bạn lại với Diêu Gia Thành. Anh ta gửi tin nhắn tới ngay lập tức:
"Chúng ta nói chuyện riêng đi ."
Rồi tiếp theo là một tràng đả kích:
"Không lẽ cô định ở bên cạnh thằng họ Chung đó sao ? Tôi hỏi thăm rồi , nhà nó ở đây, điều kiện rất tốt , lại đang học thạc sĩ, tương lai rộng mở, thiếu gì mấy cô gái trẻ vây quanh. Trình Duẫn Thi, cô dựa vào cái gì mà cho rằng nó sẽ thích cô thật lòng?"
Chaporia
Bình Luận (0)