Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee , sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
Thú thật, tôi cũng chưa từng nghĩ Chung Dữ sẽ thích mình . Tôi cúi đầu gõ chữ, hơi thở nhẹ bẫng:
"Chuyện của chúng ta nói cho rõ đi . Ảnh là thật, anh ngoại tình là thật, tôi chia tay thì có gì sai?"
"Đó là cô ta tự chụp lén, không liên quan đến tôi !"
"Vậy tôi còn phải cảm ơn vì ngay từ đầu anh đã lừa dối tôi sao ?"
"Tiểu Thi, chúng ta sắp kết hôn rồi ."
Mỗi chữ nhảy lên trên màn hình đều khiến tôi cảm thấy nghẹt thở. Tôi trả lời dứt khoát:
"Kết hôn có nghĩa là anh được quyền làm bậy, còn tôi phải rộng lượng nhắm mắt làm ngơ sao ? Diêu Gia Thành, người bị thiên hạ phỉ nhổ phải là anh . Nhẫn cưới và đồ đạc của anh tôi sẽ đóng gói gửi trả lại , đừng liên lạc nữa."
Phía bên kia im lặng hoàn toàn . Xe đã dừng dưới lầu từ lâu, Chung Dữ nhắc tôi đã đến nơi. Anh thanh toán tiền rồi xuống xe bế tôi đứng vững dưới sảnh.
"Tầng mấy hả chị?"
Tôi không trả lời câu hỏi đó mà nhìn thẳng vào anh , nghiêm túc nói :
"Chung Dữ, tôi thực sự chưa sẵn sàng để bắt đầu một tình yêu mới. Anh đừng lãng phí thời gian trên người tôi nữa."
Diêu Gia Thành từng theo đuổi tôi rất nhiệt liệt, chúng tôi đã từng hứa hẹn sẽ cùng nhau già đi , thậm chí là người ký tên trên giấy báo t.ử của nhau . Nếu sự gắn bó lâu dài nhất cũng kết thúc bằng phản bội, tôi không biết lấy lý do gì để tin vào tình yêu nữa.
Chung Dữ không còn cợt nhả như mọi khi, anh rũ mắt, ánh mắt chuyên chú và dịu dàng:
"Em biết , công việc của em chưa ổn định, tính tình cũng chưa đủ chín chắn, trong mắt chị có lẽ em không đáng tin cậy."
"Không phải ... ý tôi là anh xứng đáng với người tốt hơn."
Tôi vẫn tin tình yêu rất đẹp , chỉ là tôi không còn tin vào bản thân mình nữa. Anh há miệng định nói gì đó, rồi đột nhiên nản chí:
"Thật ra , em thực sự rất thích chị."
"Cảm ơn anh ."
Tôi mỉm cười . Anh đưa tôi lên lầu, lúc cửa sắp đóng lại , anh còn nhét vào tay tôi túi đồ ăn tối:
"Sau này chị nhớ phải ăn uống đầy đủ đấy."
Hôn sự của tôi và Diêu Gia Thành chính thức chấm dứt trong sự ồn ào. Mẹ anh ta liên tục xin lỗi tôi , tôi chỉ đáp lại rằng trước khi kết hôn anh ta có quyền lựa chọn người khác. Nhưng chẳng bao lâu sau , tôi thấy bà đăng ảnh chụp chung thân thiết với cô gái kia trên vòng bạn bè, còn ảnh của tôi đã bị xóa sạch.
Trải qua thói đời nóng lạnh, tôi mỉm cười chặn sạch những người liên quan. Sau đó, tôi chuyển công tác đến một thành phố khác theo dự án của công ty. Chuyến đi kéo dài đến tận ba năm, mãi đến tháng bảy năm nay tôi mới chính thức trở về.
Cuối tuần, tôi giúp chị họ trông con gái đang học cấp hai. Cô bé hiếu động nên bị vấp ngã trầy chân, tôi đành đưa bé vào bệnh viện tiêm phòng uốn ván. Khi đến lượt, vị bác sĩ trực ban nhận sổ khám bệnh rồi hỏi:
"Con của chị à ?"
" Đúng vậy ."
Tôi trả lời theo bản năng, nhưng khi ngước mắt lên liền đ.â.m sầm vào một đôi mắt đen láy quen thuộc. Trong khoảnh khắc, tôi nhớ lại buổi chiều mùa hè năm ấy , con phố đầy bụi bặm và lời thì thầm bên tai. Hóa ra tôi vẫn nhớ rõ cái tên Chung Dữ.
Ba năm trôi qua, anh trưởng thành hơn nhiều, ngũ quan rõ nét và phong thái trầm ổn , chỉ có hai chiếc răng khểnh khi cười là vẫn thế. Anh nhìn sổ khám bệnh rồi lắp bắp:
"Mười... mười ba tuổi sao ?"
Cháu gái tôi thưa:
"Bác sĩ ơi, chân cháu bị thương..."
Chung Dữ sực tỉnh, nhanh ch.óng lấy
lại
vẻ nghiêm túc để xử lý vết thương cho bé. Lúc
ra
về, cháu gái
tôi
cười
tươi cảm ơn bác sĩ. Cuộc gặp
lại
cố nhân
này
khiến lòng
tôi
có
chút kỳ lạ, nhưng
tôi
không
muốn
tiến xa hơn vì nghĩ rằng một
người
ưu tú như
anh
chắc hẳn
đã
có
gia đình
rồi
.
Vừa ra đến sảnh, tiếng gọi của Chung Dữ vang lên phía sau . Anh đã thay thường phục, mái tóc vẫn có vài sợi dựng đứng bướng bỉnh như xưa.
"Em tan làm rồi , để em đưa hai người về."
Anh nhướng mày nhìn cháu gái tôi :
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com - https://monkeydd.com/nguoi-cam-den-doi-em/chuong-4.html.]
"Cháu muốn ăn gì? Chú mời."
Cô bé hớn hở đồng ý ngay. Tôi không rõ thái độ của Chung Dữ là gì, chỉ tự dặn lòng đừng nghĩ nhiều. Cháu gái tôi vốn tinh quái, ngồi trên xe liền hỏi Chung Dữ:
"Chú biết cách truy đuổi nam sinh không ?"
Chung Dữ cười đáp:
"Cháu hỏi nhầm người rồi , chú chỉ từng theo đuổi con gái thôi, mà còn thất bại t.h.ả.m hại nữa. Khuyên cháu đừng tìm học sinh kém mà chép bài."
Tôi ngượng ngùng quay mặt đi chỗ khác. Chung Dữ đột nhiên ghé sát tai tôi nói nhỏ:
"Hay là thế này , để chú thử lại lần nữa, nếu thành công chú sẽ dạy cháu."
Cháu gái tôi ồ lên đầy ẩn ý, còn tôi thì trừng mắt cảnh cáo anh . Ánh đèn đường bắt đầu thắp sáng, cô bé ăn no rồi lăn ra ngủ ở ghế sau . Chỉ còn tôi và Chung Dữ ở phía trước trong bầu không khí yên tĩnh.
"Tháng sáu vừa rồi em mới chính thức ký hợp đồng công việc."
Tim tôi bỗng đập lệch một nhịp, tôi nói :
"Chúc mừng anh , chúc anh tiền đồ rộng mở."
Chung Dữ hừ nhẹ một tiếng rồi hỏi:
"Thế còn... dượng của con bé đâu ?"
Tôi hiểu anh đang hỏi mình đã có đối tượng chưa . Tôi nhìn ra ngoài cửa sổ:
"Vẫn đang tìm."
Dạo này tôi bị gia đình thúc ép xem mắt rất nhiều, nhưng ai cũng tò mò về quá khứ của tôi với Diêu Gia Thành khiến tôi dần mất kiên nhẫn.
"Còn em thì sao ?"
Tôi quay đầu: "Anh làm sao ?"
"Em có được không ?"
Hai chữ " không được " nghẹn lại nơi cổ họng. Tôi chậm rãi nói :
"Ở tuổi của tôi , không đơn thuần chỉ là yêu đương nữa..."
"Em biết , là kết hôn đúng không ?"
Tiểu Yêu ở Núi Phiêu Phiêu 🍑
Tôi ngẩn người nhìn anh , anh định kết hôn chớp nhoáng sao ? Chung Dữ dừng xe dưới lầu, nhếch môi cười :
"Chị muốn yêu đương theo kiểu bình thường hay theo kiểu xem mắt? Cưới trước yêu sau em cũng chấp nhận được ."
Thật là quá vô lý. Tôi hỏi anh thích tôi ở điểm nào, anh im lặng hồi lâu rồi mới nói :
"Công việc của em hàng ngày phải tiếp xúc với rất nhiều người , đối mặt với sự nghi ngờ là chuyện thường xuyên. Chị là người đầu tiên chân thành nói lời cảm ơn với em. Có lẽ lúc đó cảm xúc của em chưa đủ chín chắn, nhưng chị chỉ cần nhìn em một cái là em đã vui rất lâu rồi ."
Anh cười khổ:
"Vậy mà chị biến mất một mạch ba năm, em học xong thạc sĩ, ngày nào cũng mong gặp lại chị, vậy mà chị còn chặn cả WeChat của em."
Tôi dở khóc dở cười giải thích rằng tôi không hề chặn anh , chỉ là tôi không đăng gì lên vòng bạn bè mà thôi. Chung Dữ đứng hình vì hối hận, rồi anh nghiêm túc nhìn tôi :
"Em thấy ba năm qua là đủ để bình tĩnh rồi . Trình Duẫn Thi, em đã suy nghĩ kỹ, em muốn theo đuổi chị."
Cháu gái tôi lúc này chợt tỉnh giấc, tò mò hỏi ai muốn theo đuổi ai. Tôi ngượng chín mặt che miệng con bé lại rồi giục đi lên lầu. Khu chung cư đèn đường bị hỏng, tôi sợ bóng tối nên vô thức đi sát sau lưng Chung Dữ.
Trong bóng tối, một bàn tay to lớn, ấm áp đột nhiên nắm lấy tay tôi . Cảm giác an toàn tràn ngập trong lòng. Chung Dữ dắt tay tôi đi , vừa đi vừa khẽ lẩm bẩm dỗ dành:
"Nhìn chị xem, tay đầy mồ hôi thế này , không có bạn trai thì sau này về nhà một mình phải làm sao đây?"
Tôi nhớ lại những ngày tháng ở thành phố xa lạ, một mình đi bộ về trong đêm tối khi lỡ chuyến xe cuối. Có lẽ, đã đến lúc tôi nên để bàn tay này dẫn lối cho mình rồi .
Chaporia
Bình Luận (0)