20px

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee , sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

Sợ hãi là bản năng, nhưng khi nó trở thành thói quen, người ta sẽ học được cách chung sống với nó. Tôi từng nghĩ ba năm bôn ba bên ngoài đã luyện cho mình một trái tim sắt đá, chẳng còn biết đau lòng là gì. Thế nhưng, khi đã ở trong bóng tối quá lâu, đột nhiên có một người nắm lấy tay bạn, cùng bạn đối mặt với màn đêm, lớp giáp sắt kiên cố ấy bỗng chốc vỡ tan tành.

Chung Dữ đưa tôi và cháu gái về đến cửa nhà, anh đứng lặng ở đó, dáng vẻ ngập ngừng muốn nói lại thôi. Đêm nay trăng rất sáng, gió rất nhẹ, không gian ấm áp vô cùng.

Tôi định mời anh vào nhà ngồi chơi, nhưng Chung Dữ đã nhanh nhảu lên tiếng trước :

"Chị ơi em khát quá, cho em xin chén nước được không ?"

Cái vẻ mặt đáng thương đó dù biết là giả vờ nhưng vẫn khiến tôi mủi lòng. Tôi vào nhà rót cho anh một ly nước đầy. Cháu gái tôi đã về phòng đóng cửa gọi điện cho bạn, trong phòng khách chỉ còn lại hai chúng tôi ngồi đối diện nhau . Anh uống một hơi hết sạch, tôi định cầm lấy ly nước thì bàn tay anh bất ngờ phủ lên cổ tay tôi .

"Chị vẫn chưa trả lời vấn đề lúc nãy, em có thể theo đuổi chị không ? Năm đó chị nói em xứng đáng với người tốt hơn, vậy hiện tại chị có tính là người tốt nhất đó không ?"

Tôi không ngờ một câu nói bâng quơ lại được anh ghi nhớ suốt ba năm. Trái tim tôi rung động, nhưng cũng đầy áy náy. Tôi không hề tiêu sái như vẻ bề ngoài, trong tình cảm, tôi là một kẻ nhát gan sau lần bị phản bội đó.

Chung Dữ thở dài đầy oán trách:

"Để từ chối xem mắt, em đã dùng hết mọi lý do trên đời rồi . Tháng trước mẹ còn hỏi có phải em thích đàn ông không nữa... Chị thực sự không định cứu em sao ?"

Tôi khẽ cong môi, chậm rãi chủ động nắm lấy tay anh như một sự xác nhận cuối cùng. Hơi ấm từ lòng bàn tay anh truyền sang khiến tôi an lòng lạ kỳ.

" Tôi nguyện ý thử xem sao ."

Tôi muốn một tình yêu chậm rãi, ổn định, không cần phải thiêu thân lao vào lửa. Chung Dữ nhìn chằm chằm vào môi tôi , yết hầu khẽ chuyển động rồi đột ngột dời mắt đi chỗ khác:

"Vậy... em về đây."

Phản ứng của anh khiến tôi ngơ ngác. Đã mười giờ đêm, tôi hỏi anh định về thế nào hay muốn ở lại đây, anh liền buông tay tôi ra chạy trối c.h.ế.t:

"Không được , em là đàn ông con trai, không sợ đi đường đêm đâu !"

Sáng hôm sau , tôi nhận được tin nhắn WeChat đầy vẻ nũng nịu của anh : "Em ốm rồi , khó chịu quá."

Chung Dữ vốn luôn tràn đầy sức sống, hiếm khi thấy anh yếu đuối như vậy . Tôi mua ít đồ ăn rồi tìm đến địa chỉ nhà anh . Anh ra mở cửa trong bộ đồ ở nhà màu xám, gương mặt nhợt nhạt và giọng nói nghẹt mũi rõ rệt. Anh đang nấu cháo trong bếp, mùi gạo thơm lan tỏa khắp phòng.

"Chị ăn cơm chưa ? Em vừa nấu cháo xong..."

Tôi kinh ngạc vì anh biết nấu ăn, nhưng nhìn dáng vẻ bệnh tật của anh , tôi liền đẩy anh ra phòng khách để mình vào bếp. Nửa tiếng sau khi cơm nước xong xuôi, tôi thấy anh đã ngủ thiếp đi trên sofa. Nhìn anh ngủ, tôi mới thấy anh thật sự rất đẹp trai.

Đến chiều, anh cựa mình tỉnh dậy, đột nhiên ôm chầm lấy eo tôi , lầm bầm như nói mớ:

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com - https://monkeydd.com/nguoi-cam-den-doi-em/chuong-5.html.]

"Trình Duẫn Thi, kết hôn với em đi ... Chị muốn nhẫn cưới cỡ bao nhiêu, kim cương thế nào?"

Tôi đứng hình, nghĩ chắc anh ngủ đến mụ mị đầu óc rồi mới nói sảng như vậy . Một lúc sau anh tỉnh hẳn, hỏi tôi mình vừa nói gì, tôi chỉ thản nhiên đáp: "Anh bảo anh đói."

Dường như anh có một chấp niệm rất lớn với chuyện này suốt ba năm qua. Những ngày sau đó, cả hai chúng tôi đều bận rộn với công việc. Một tối thứ Sáu, anh gửi cho tôi một địa chỉ và bảo tôi cuối tuần qua đó xem.

Đó là một khu chung cư mới. Tôi tìm đến đúng số căn hộ anh cho, cửa đang mở rộng, bên trong có người đang dọn nhà. Một cô gái trẻ xinh đẹp đứng ở phòng khách nói chuyện điện thoại:

"Là nhà tân hôn... Anh ấy chủ động, mình chưa nghĩ kỹ... Mình cũng thích chứ, nhưng tiến triển nhanh quá sợ phiền anh ấy ..."

Tim tôi thắt lại khi thấy Chung Dữ bước ra từ phòng ngủ. Những từ ngữ như "nhà tân hôn", "chủ động", "thích" khiến ký ức về Diêu Gia Thành ùa về. Tôi lạnh lùng lên tiếng:

"Anh gọi tôi đến đây để xem cái này sao ?"

Tiểu Yêu ở Núi Phiêu Phiêu 🍑

Sắc mặt Chung Dữ chợt tái mét, anh vội vàng giải thích nhưng tôi đã quay lưng bỏ đi . Tôi ngồi thụp xuống ven đường, lòng tràn đầy thất vọng. Chung Dữ đuổi theo, anh ngồi xổm trước mặt tôi , nhìn đôi mắt đỏ hoe của tôi mà giải thích:

"Duẫn Thi, cô ấy là bạn gái của đồng nghiệp em, hôm nay mới chuyển đến đây. Đây là căn hộ em mua làm nhà tân hôn từ mấy năm trước , em định đưa chị đến xem để hỏi ý kiến chị có muốn đổi căn to hơn không thôi."

Để chứng minh, anh còn gọi điện cho người đồng nghiệp kia giải thích rõ mọi chuyện. Hóa ra tôi đã hiểu lầm. Sự tự trách dâng lên, nhưng anh đã cắt lời tôi :

"Em biết chị sợ hãi, gặp nguy hiểm bản năng sẽ lùi bước. Nhưng em có lòng tin sẽ dắt tay chị đi thật vững chắc. Làm bạn gái em nhé?"

"Được."

Tình yêu của chúng tôi không có sóng gió bão bùng. Anh luôn nhường nhịn và phối hợp với từng bước đi của tôi . Cho đến một ngày của năm thứ hai bên nhau , khi đang cùng anh xem phim, tôi nhận được lời mời kết bạn từ một người lạ.

"Tiểu Thi, tôi sắp kết hôn rồi . Nhiều năm không gặp, tôi vẫn luôn nhớ đến cô. Là tôi đây, Diêu Gia Thành."

Tôi đọc nội dung tin nhắn cho Chung Dữ nghe . Anh chẳng có phản ứng gì lớn, chỉ tiếp tục cúi xuống hôn tôi :

"Phim kết thúc rồi , chúng ta bắt đầu được chưa ?"

Tôi đẩy n.g.ự.c anh ra , chụp màn hình tin nhắn rồi gửi lại cho Diêu Gia Thành: "Chụp ảnh làm bằng chứng, chắc mọi người sẽ muốn xem lắm đây, anh còn muốn tôi đến dự không ?"

Ngay lập tức, anh ta chặn tôi . Chung Dữ cười , rút lấy điện thoại của tôi :

"Hắn chỉ muốn thấy chị sống không tốt , nhưng rõ ràng là hiện tại hắn mới là kẻ sống không ra gì."

Lúc đó, tôi chỉ thấy Chung Dữ thật sự rất ngầu. Tối hôm đó, sau nhiều năm im hơi lặng tiếng, tôi đã đăng một tấm ảnh lên vòng bạn bè. Đó là bó hoa hồng Chung Dữ tặng, dưới ánh đèn ấm áp, chỉ có bàn tay của hai chúng tôi đan c.h.ặ.t vào nhau .

Bình Luận (0)

Vui lòng Đăng nhập để tham gia bình luận.
Đang tải bình luận...