BẢO BỐI TRONG TAY/Chương 4C. 4
20px

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee , sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

Hắn nhận lấy nhìn một cái, mắt lập tức sáng lên, rồi ngẩng đầu nhìn ta .

Ta đưa tay vén tóc, giọng nói có chút e thẹn:

“Hôm trước Tam gia cho ta tới t.ửu lâu của mình dùng bữa, ta thấy rượu và thức ăn đều rất tốt , chỉ là bài trí đã quá cũ rồi .

“Ta liền dùng bạc Tam gia cho tới mấy t.ửu lâu khác xem thử, cuối cùng mới nghĩ ra nên sửa sang thế nào. Chỉ là… ta không biết chữ, nên chỉ có thể vẽ cho Tam gia xem.

“Nếu vẽ không đẹp , Tam gia đừng chê cười .”

Hắn nhìn đi nhìn lại hồi lâu, lúc ngẩng đầu nhìn ta , ánh mắt giống như đang nhìn một món bảo bối.

“Ta thấy vừa rộng rãi lại tinh xảo, còn đẹp hơn nhà khác nhiều, đúng là một cách không tệ.”

“Có thể giúp được Tam gia là tốt rồi .”

Ta cười , gắp cho hắn một đũa thức ăn.

Hắn liếc nhìn ta , khóe môi mang theo ý cười .

“Bảo Châu đã vẽ xong, chắc hẳn cũng đã nghĩ xong nên sửa thế nào rồi ?”

Ta gật đầu.

Hai mắt sáng rực lên, giọng nói cũng cao hơn vài phần.

“Đương nhiên rồi . Ngay cả nên dùng loại vật liệu nào, vải vóc mua ở đâu , bảo tú nương cắt may ra sao ta đều đã nghĩ kỹ cả rồi , chỉ là…”

Ta hơi cúi đầu.

“Ta không viết ra được .”

🍒Chào mừng các bác đến với những bộ truyện hay của nhà Diệp Gia Gia ạ 🥰
🍒Nếu được, các bác cho Gia xin vài dòng review truyện khi đọc xong nhé, nhận xét của các bác là động lực để Gia cố gắng hơn, chau chuốt hơn trong lúc edit truyện ạ😍
🍒Follow page Diệp Gia Gia trên Facebook để theo dõi thông tin cập nhật truyện mới nhé ạ💋
🍒CẢM ƠN CÁC BÁC RẤT NHIỀU VÌ ĐÃ LUÔN YÊU THƯƠNG VÀ ỦNG HỘ GIA Ạ 🫶🏻

“ Nhưng cũng không sao , ta có thể thương lượng cùng chưởng quỹ. Đều là người của Tam gia, chắc sẽ dễ nói chuyện.”

Hắn vuốt nhẹ đầu ngón tay hồi lâu, cuối cùng lại nói ra một câu khiến người kinh ngạc.

“Lần này không cần người khác nữa, để Bảo Châu thay Tam gia sửa sang, được không ?”

Ta ngẩn người tại chỗ.

Nói thật, ta không danh không phận ở lại Vinh gia, tuy cuộc sống không tệ, nhưng rốt cuộc vẫn là sống dựa vào sắc mặt người khác.

Lần này dụng tâm lên kế hoạch, còn vẽ bản mẫu giúp hắn , cũng là vì muốn chứng minh bản thân không chỉ biết dỗ dành nam nhân trên giường.

Ta nghĩ, nếu lần này làm thành công, sau này cầm bạc trong tay, ta cũng có thể tự mở cho mình một cửa tiệm.

Tự lực cánh sinh, tự mình nuôi sống chính mình .

Nhưng bây giờ… hắn lại để ta đi làm ?

“Tam gia… ta là nữ t.ử, ta làm được sao ?”

Đầu ngón tay bị hắn nắm lấy.

Tay hắn ấm như lò lửa.

“Sợ gì chứ? Nàng là Bảo Châu trong tay Tam gia mà.”

Ta cụp mắt xuống, nước mắt rơi nơi khóe mi.

“Tam gia đối xử với ta thật sự rất tốt .”

“Ta nhất định sẽ làm cho thật tốt , tuyệt đối không khiến Tam gia thất vọng.”

Dỡ cửa tiệm, mua vật liệu, sửa sang, hết lần này tới lần khác bàn bạc chi tiết với người khác.

Mệt nhất chính là cãi nhau .

Cãi với người bán vật liệu, cãi đến khản cả cổ họng, chỉ vì chút tiền giảm giá đó.

Lần này dùng bữa ở t.ửu lâu khác, mấy huynh đệ được Vinh Tam coi trọng đều có mặt.

Vì mắng người quá dữ, cổ họng ta đau đến mức không nói nổi nữa, chỉ có thể cúi đầu ăn lấy ăn để, chuẩn bị lát nữa lại tới cửa tiệm xem thử.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com - https://monkeydd.com/bao-boi-trong-tay/chuong-4.html.]

Ngô gia cũng ở đó.

Thấy ta ăn như hổ đói, hắn nhìn Vinh Tam cười trêu:

“Ta mang về cho ngươi một tiểu nha đầu, sao tới nhà ngươi rồi ngay cả cơm no cũng không có mà ăn?”

Vinh Tam liếc nhìn ta , đáy mắt thoáng hiện chút đau lòng mà ta không để ý thấy.

“Nha đầu này bản lĩnh lớn lắm, đang giúp ta sửa sang t.ửu lâu.”

Ngô gia sửng sốt, sau đó bật cười .

“Quả thật là đứa lanh lợi.”

Ta ăn xong liền dẫn theo nha hoàn chạy ra ngoài.

Không nghe thấy phía sau , trong phòng Ngô gia hỏi Vinh Tam:

“Người ta theo ngươi mà không danh không phận như vậy , ngươi định để nàng làm thiếp , hay còn muốn chờ thêm rồi cưới chính thê khác?”

Trong phòng yên lặng một lúc.

Sau đó mới có tiếng Vinh Tam vang lên:

“Nha đầu này nhìn thì ngoan ngoãn nghe lời, ngày nào cũng Tam gia Tam gia gọi ngọt xớt, nhưng trong lòng chưa chắc đã coi ta là nhân vật gì đâu .”

“Ta muốn cho nàng danh phận, nhưng cũng phải là nàng thật lòng muốn mới được . Cưỡng ép giành lấy thì có ý nghĩa gì?”

Ngô gia thở dài, không nói thêm nữa.

Ta tới t.ửu lâu kiểm tra kỹ một lượt, tay nghề của thợ quả thật không tệ.

Không ngờ lúc trở về, lại đụng phải Vương Đại Ngưu nồng nặc mùi rượu, vừa mới thua sạch bạc trong sòng bạc.

Nhìn thấy ta , đầu tiên ông ta còn sững người như không nhận ra , sau đó lập tức xông lên túm lấy tay áo ta .

“Ả tiện nhân này , mặc vàng đeo bạc mà không biết hiếu kính phụ thân , lão t.ử đ.á.n.h c.h.ế.t ngươi!”

Nha hoàn vội chạy lên kéo ông ta ra , lại bị ông ta đẩy mạnh đến lảo đảo.

Ta nghiến răng:

“Ông dám động vào ta thử xem? Ta không còn là Vương Chiêu Đệ mặc ông đ.á.n.h c.h.ử.i nữa rồi . Bây giờ ta là người của Tam gia!”

Tay Vương Đại Ngưu run lên, nhưng ngay sau đó ánh mắt lại dán c.h.ặ.t lên trâm cài và trang sức trên đầu ta .

“Cho dù Vinh Tam gia có ở đây, ta cũng vẫn là phụ thân ngươi!”

Ông ta muốn tỏ ra cứng rắn, nhưng rốt cuộc vẫn sợ hãi.

Cuối cùng chỉ có thể mang mẫu thân và đệ đệ ra để đ.á.n.h vào tình cảm.

“Ngươi thì sống sung sướng rồi , còn không biết mẫu thân và đệ đệ ngươi sắp c.h.ế.t đói tới nơi.

“Chiêu Đệ, phụ thân vô dụng, nhưng chẳng lẽ ngươi muốn nhìn mẫu thân và đệ đệ cũng bị ta kéo đi c.h.ế.t sao ?

“Bây giờ ngươi theo Vinh Tam gia, có bản lĩnh rồi , cũng nên chăm lo cho gia đình.”

Ta cứ lạnh lùng nhìn ông ta như vậy , cho tới khi ông ta thẹn quá hóa giận.

“Vương Chiêu Đệ, lúc trước lão t.ử nên bán ngươi vào kỹ viện mới phải !”

“Dù sao Vinh Tam gia cũng chưa nạp ngươi, chẳng qua chỉ chơi đùa mà thôi. Hôm nay ta sẽ dẫn ngươi về, bán thẳng vào kỹ viện!”

Ông ta kéo mạnh lấy ta , muốn lôi ta về nhà.

Tiểu nha hoàn tuổi còn nhỏ, sợ đến mức vừa khóc vừa kéo tay ta .

Đúng lúc ấy có một thiếu niên tuấn tú đi ngang qua, trên lưng còn đeo hộp sách, nhìn như vừa từ học đường trở về.

Thấy cảnh này , hắn lập tức chính khí quát lớn:

“Giữa ban ngày ban mặt mà dám cướp dân nữ?”

 

Bình Luận (0)

Vui lòng Đăng nhập để tham gia bình luận.
Đang tải bình luận...