Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee , sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
Sau đó xông tới.
Kết quả bị Vương Đại Ngưu đ.ấ.m thẳng vào sống mũi, đau đến kêu lên một tiếng, m.á.u mũi lập tức chảy ròng ròng.
Ta cạn lời nhắm mắt lại .
Mấy người kéo kéo giằng co, người đi đường đứng xung quanh xem náo nhiệt mà chẳng hiểu đầu đuôi ra sao .
Nghe Vương Đại Ngưu nói muốn dẫn nữ nhi về nhà, còn vu cho thư sinh kia là nam nhân ta lén tư thông, ai cũng không dám tiến lên giúp.
Thư sinh ôm cái mũi đang chảy m.á.u, muốn giải thích nhưng đỏ mặt mãi không biết bắt đầu từ đâu .
“Ta… ta với nàng ấy … nàng…”
Nói nửa ngày cũng như không , càng nói càng khiến người ta hiểu lầm hơn.
Ta bị lôi kéo đi thêm vài bước, ánh mắt chợt liếc thấy chiếc thùng gỗ bên cạnh, đang nghĩ cách tự cứu mình .
Không ngờ giằng co lâu như vậy .
Vinh Tam mãi không thấy ta trở về, liền men theo đường tìm tới.
“Ai không có mắt mà dám bắt nạt Bảo Châu nhà ta ?”
Vinh Tam gia vốn nổi danh khắp nơi, trong chớp mắt đám người xem náo nhiệt đã giải tán sạch sẽ.
Vương Đại Ngưu vừa nhìn thấy hắn , hai chân đã mềm nhũn, suýt nữa quỳ xuống.
Ông ta run giọng lắp bắp:
“Tam… Tam gia.”
Vốn dĩ ta còn đang cầm thùng gỗ định đập người , vậy mà trong khoảnh khắc đã đỏ hoe mắt, tủi thân nhìn về phía hắn .
Vinh Tam nhíu mày, ánh mắt sắc bén rơi xuống cánh tay Vương Đại Ngưu đang kéo ta .
Vương Đại Ngưu lập tức buông tay.
Ta đỏ mắt chạy ngay ra phía sau lưng Vinh Tam.
“Tam gia, ta … ta không phải người xấu , ta là phụ thân của Chiêu Đệ.
“Ta chỉ là lâu ngày không gặp nữ nhi, nhất thời nóng ruột, muốn đưa nó về gặp mẫu thân thôi.”
Nói tới nói lui, chính ông ta dường như cũng tin thật.
Ông ta tiến lên một bước nhìn ta :
“Chiêu Đệ, phụ thân thật sự chỉ muốn con về thăm mẫu thân thôi, mẫu thân con bệnh rồi .”
Vinh Tam quay đầu nhìn ta .
Ta còn chưa kịp mở miệng, hắn đã như hiểu ra điều gì, đột nhiên cười lạnh một tiếng.
“Nữ nhi mà còn đặt tên là Chiêu Đệ, ngươi có thể để tâm tới nàng bao nhiêu chứ?
“Đừng quên, lúc trước chính ngươi đem nàng gán nợ cho ta . Chẳng lẽ là ta tới nhà ngươi cầu thân cưới về sao ?
“Muốn trèo quan hệ, muốn làm nhạc phụ của ta , cũng phải tự nhìn lại bản thân mình là cái thứ gì!
“Còn nữa, bây giờ nàng tên là Vương Bảo Châu, là nữ nhân của ta . Nếu còn dám lôi lôi kéo kéo, cẩn thận ta lấy mạng ch.ó của ngươi!
“Cút!”
Vương Đại Ngưu run cầm cập bỏ chạy, đến cả đầu cũng không dám quay lại .
Vinh Tam vốn định kéo ta đi luôn.
Ai ngờ thư sinh vừa rồi lại lấy hết can đảm chạy tới trước mặt ta .
Đỉnh đầu đầy m.á.u mũi, hắn vẫn chính khí lẫm liệt nói :
“Bảo Châu cô nương, ta thấy nam nhân này không giống người tốt . Nếu cô nương vốn không cam tâm tình nguyện theo hắn , hà tất phải giả vờ thuận theo?”
Ta và Vinh Tam đều không biết chữ, nghe hắn nói một tràng văn vẻ, cả hai đều chẳng hiểu gì.
Cả hai lập tức cùng: “Hả?”
Nói xong, hắn còn đưa tay đầy m.á.u mũi ra định kéo ta .
Ta sợ tới mức mở to mắt, lập tức trốn
ra
phía
sau
Vinh Tam.
Vinh Tam nhíu mày:
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com - https://monkeydd.com/bao-boi-trong-tay/chuong-5.html.]
“Hắn là ai?”
Ta lắc đầu.
“Ta không quen hắn . Lúc Vương Đại Ngưu muốn kéo ta đi , hắn đi ngang qua nên xông lên cứu ta .”
Mày Vinh Tam càng nhíu c.h.ặ.t hơn.
“Mau cút đi . Còn nói nhảm nữa, cái thân thư sinh của ngươi không đủ cho ta đ.á.n.h đâu !”
🍒Chào mừng các bác đến với những bộ truyện hay của nhà Diệp Gia Gia ạ 🥰
🍒Nếu được, các bác cho Gia xin vài dòng review truyện khi đọc xong nhé, nhận xét của các bác là động lực để Gia cố gắng hơn, chau chuốt hơn trong lúc edit truyện ạ😍
🍒Follow page Diệp Gia Gia trên Facebook để theo dõi thông tin cập nhật truyện mới nhé ạ💋
🍒CẢM ƠN CÁC BÁC RẤT NHIỀU VÌ ĐÃ LUÔN YÊU THƯƠNG VÀ ỦNG HỘ GIA Ạ 🫶🏻
Thấy hắn mất kiên nhẫn, ta lập tức kéo tay hắn lại , rồi nhìn về phía thư sinh.
“Ta ghi nhận ân tình vừa rồi ngươi ra tay giúp đỡ, trong lòng rất cảm kích.
“ Nhưng chuyện khác là chuyện giữa ta và Tam gia, không liên quan tới ngươi!”
Ta vốn nghĩ chuyện này tới đó là hết.
Ai ngờ mấy ngày sau , người này lại tìm tới tận cửa.
Vinh Tam đập mạnh bàn, lớn giọng hỏi:
“Lặp lại lần nữa xem, hắn tới làm gì?”
Hạ nhân sợ tới mức giọng run run:
“Nói… nói là vừa gặp đã đem lòng yêu thích Bảo Châu cô nương, muốn tới… muốn tới cầu thân với Tam gia.”
Khuôn mặt nam nhân cao lớn lập tức đen sì.
Hắn đưa tay chỉ về phía ta , muốn mắng người .
Ta ngẩng đầu giả bộ đáng thương nhìn hắn , kết quả hắn lại mắng không nổi.
Cuối cùng chỉ có thể tức tối nói :
“Nàng đúng là biết thu hút nam nhân!”
Liên quan gì tới ta chứ?
Ta có chút tủi thân .
Người nọ tự dưng lao ra cứu ta , rồi lại vô duyên vô cớ tới cầu thân .
Hơn nữa chuyện hôm đó, sau khi trở về ta đã giải thích rõ ràng với hắn rồi , bây giờ hắn ghen còn quay sang trách ta .
Ta hít hít mũi, mắt cũng đỏ lên.
Hắn chỉ vào ta , đầu ngón tay run lên mấy lần , cuối cùng mạnh tay phất một cái, vẫn không nỡ mắng ra miệng.
“Không biết từ đâu chui ra cái tên thư sinh thiếu não ấy !”
Nghiến răng nghiến lợi rồi bước ra ngoài.
Ta lén lút đi theo phía sau từ xa.
Ngoài cửa, thư sinh kia thật sự còn dẫn theo bà mối.
Trên tay xách hai con gà cùng vài hộp lễ vật, nhìn thế nào cũng chẳng có món nào đáng giá.
Vinh Tam cao lớn đứng chắn ở cửa, người đứng xem náo nhiệt xung quanh đều vô thức lùi vào trong.
Ánh mắt sắc bén của hắn quét qua đống sính lễ ít ỏi kia , cười lạnh một tiếng:
“Chỉ chút đồ này mà cũng dám tới nhà ta cầu thân ?”
Mặt Lý Nam đỏ lên, nhưng vẫn đầy chính khí đáp lời:
“Ta, Lý Nam, tuy chưa thi đỗ cử nhân, nhưng cũng là người đọc sách, sau này tiền đồ còn rộng mở.”
“Cái gọi là cưới vợ thì cưới vợ hiền. Ta tuy không có gia tài bạc vạn, nhưng sau này Bảo Châu cô nương gả qua cửa, chúng ta nhất định sẽ tương kính như tân, bạc đầu giai lão!”
Hắn nói rất dễ nghe .
Nhưng Vinh Tam nghe càng nhiều, sắc mặt càng tối sầm.
“Ngươi nghe không hiểu tiếng người sao ? Vương Bảo Châu là nữ nhân của ta , ngươi tính là thứ gì mà dám tới cửa nhà ta cầu thân ?”
Hắn bước lên một bước, vẻ mặt dữ tợn.
Dọa Lý Nam sợ tới mức liên tục lùi lại phía sau .
Chaporia
Bình Luận (0)