Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee , sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
Rõ ràng sợ muốn c.h.ế.t, vậy mà thà bị đ.á.n.h cũng không chịu đi .
“Ta… ta nếu đã tới cầu thân , đương nhiên đã hỏi thăm rõ ràng rồi .
“Bảo Châu cô nương tuy đã ở nhà các người , nhưng một là không có lời của bà mối, hai là không có ngày đại hỷ, cái gì cũng không có , sao có thể xem là thê t.ử của ngươi?”
“Ta đối với Bảo Châu cô nương vừa gặp đã đem lòng yêu mến, ta không để tâm những chuyện đó!”
Vinh Tam nghiến răng, đưa tay túm lấy cổ áo Lý Nam, trực tiếp nhấc người lên tới mức hai chân đều rời khỏi mặt đất.
Thấy tình hình không ổn , ta lập tức lao ra gọi lớn:
“Tam gia!”
Sau khi được buông xuống, Lý Nam ho khan hai tiếng rồi lập tức ngẩng đầu nhìn ta :
“Bảo Châu cô nương!”
Ta tới nhìn cũng không thèm nhìn hắn , chỉ bước lên ôm lấy cánh tay Vinh Tam.
“Ta không biết vì sao ngươi lại tới cầu thân , nhưng nếu đối tượng cầu thân là ta , vậy ta sẽ tự mình nói rõ với ngươi.”
Ta nhìn hắn , ánh mắt bình thản.
“Phụ thân ta đ.á.n.h bạc thua sạch, đem ta gán nợ cho Tam gia. Bất luận có danh phận hay không , có phải cưới hỏi đàng hoàng hay không , chỉ cần Tam gia chưa mở miệng, ta sẽ không rời khỏi ngài ấy .”
“Ta không đọc sách, nhưng cũng hiểu một câu, dưa chín ép không ngọt. Ngươi trở về đi .”
Thư sinh lúc tới còn hăng hái đầy mặt vui mừng.
Lúc rời đi lại mang theo vẻ đau khổ mất mát.
Buổi tối, Vinh Tam ôm ta trong lòng, cả người đều ướt đẫm mồ hôi.
Hắn c.ắ.n nhẹ lên vai ta một cái, giọng nói khàn khàn:
“Nghĩ kỹ rồi ?”
Ta hé miệng, cổ họng khàn đến không nói nên lời, chỉ có thể khẽ “ừm” một tiếng.
Ta đã nghĩ kỹ rồi .
Với thân thể đã không còn trong sạch như ta bây giờ, cho dù gả cho người khác, cùng lắm cũng chỉ gả cho hạng buôn gánh bán bưng.
Cả đời này hơn phân nửa cũng sẽ giống mẫu thân , cược một phen xem nam nhân có chính trực hay không .
Bà cược thua rồi .
🍒Chào mừng các bác đến với những bộ truyện hay của nhà Diệp Gia Gia ạ 🥰
🍒Nếu được, các bác cho Gia xin vài dòng review truyện khi đọc xong nhé, nhận xét của các bác là động lực để Gia cố gắng hơn, chau chuốt hơn trong lúc edit truyện ạ😍
🍒Follow page Diệp Gia Gia trên Facebook để theo dõi thông tin cập nhật truyện mới nhé ạ💋
🍒CẢM ƠN CÁC BÁC RẤT NHIỀU VÌ ĐÃ LUÔN YÊU THƯƠNG VÀ ỦNG HỘ GIA Ạ 🫶🏻
Còn ta vốn không có lựa chọn.
Vinh Tam tuy hung dữ, nhưng đối với ta vẫn coi như dịu dàng, lại còn có chút nghĩa khí giang hồ.
Sau này nếu hắn cưới chính thê, nghĩ tới chắc cũng sẽ bằng lòng thả ta rời đi .
Nếu không chịu, ta cũng có thể an phận làm ngoại thất, mở một cửa tiệm riêng, thế nào cũng sống nổi.
Nhưng nếu hắn … nhất quyết muốn ta làm thiếp , vậy thì không được .
Ta chưa ký khế ước bán thân , cũng không thể đem mạng mình giao vào tay người khác.
“Tam gia.”
“Ta chỉ là nha đầu quê mùa, không biết đọc sách cũng chẳng biết viết chữ, trong nhà hỗn loạn thế nào ngài cũng biết rồi .”
“Ta không dám mong làm thê t.ử của Tam gia, chỉ mong không phải làm thiếp , rồi một ngày nào đó bị người ta tìm cớ đ.á.n.h c.h.ế.t.”
Ta vùi mặt
vào
lòng
hắn
, giọng
nói
nghèn nghẹn.
“Ta làm ngoại thất cho Tam gia, cả đời làm ngoại thất cũng được . Chỉ cần ngài còn cần ta , ta sẽ theo ngài cả đời.”
Ta nói vô cùng chân thành.
Nhưng Vinh Tam lại không lên tiếng.
Hắn chỉ kéo ta vào lòng, mạnh mẽ đè xuống.
Ta cụp mắt xuống, trong lòng dâng lên cảm giác chua xót khó tả.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com - https://www.monkeydd.com/bao-boi-trong-tay/chuong-6.html.]
…
Cửa tiệm sửa sang xong xuôi, nhìn đã hoàn toàn khác trước .
Sau khi tấm vải đỏ được kéo xuống, nhìn thấy bảng hiệu t.ửu lâu, ta lại sững người .
Trên tấm biển được chạm khắc tinh xảo, ngay ngắn đề bốn chữ:
“Tửu lâu Vinh Bảo.”
Đó là… tên của ta và hắn sao ?
Mấy chữ “Vinh Tam” và “Vương Bảo Châu”, suốt nửa tháng nay ta đã học đi học lại không biết bao nhiêu lần , quen thuộc tới mức như sắp khắc sâu vào tận xương tủy.
“Vui đến ngốc rồi ?”
Bả vai bị bàn tay lớn giữ lấy, hắn đẩy ta đi thẳng vào trong t.ửu lâu.
“Nàng vất vả hơn một tháng trời, chỉ vì cái tên chia cho nàng một nửa mà đã muốn khóc rồi ?”
Ta hít hít mũi, cụp mắt xuống.
Không phải vì cái tên.
Mà là vì từ nhỏ tới lớn, lần đầu tiên có người xem ta như một con người , nhìn thấy sự tồn tại của ta .
Rõ ràng chỉ là một chuyện bình thường đến không thể bình thường hơn.
Vậy mà ta lại phải chờ hơn mười năm.
Từ cái tên Chiêu Đệ, tới lúc Diệu Tổ ra đời, cho tới khi Vương Đại Ngưu đem ta gán nợ vì c.ờ b.ạ.c.
Không ai để tâm tới ta , để tâm ta là ai, để tâm ta tên gì.
Nhưng Vinh Tam nói Chiêu Đệ không hay .
Hắn nói ta tên là Bảo Châu…
“Sau khi t.ửu lâu sửa xong, ta đã gọi rất nhiều bằng hữu làm ăn tới xem. Ai cũng nói vừa tinh xảo vừa nhã nhặn, nhìn vào là thấy thoải mái.
“Bảo Châu nhà ta đúng là lợi hại.”
Hắn không nói thêm mấy lời dính dính ngấy ngấy gì nữa.
Nhưng lại thật sự để ta làm đại chưởng quỹ của t.ửu lâu.
Ta sờ bàn tính và sổ sách trong tay, lòng nóng hổi như có lửa đốt, nóng tới mức cả trái tim đều ấm áp.
Ta vốn tưởng cuộc sống cứ như vậy yên ổn trôi qua.
Ai ngờ hơn một tháng sau , ta lại nhìn thấy mẫu thân ôm Diệu Tổ đứng trước cửa Vinh phủ.
“Mẫu thân tới đây làm gì?”
Người phụ nhân gầy gò thô ráp kia ôm đứa bé bụ bẫm trong lòng.
Cánh tay gầy như cành khô rõ ràng không chịu nổi sức nặng, vậy mà vẫn cố ôm c.h.ặ.t lấy nó.
Thấy ta nhìn sang, bà vừa dè dặt vừa khẩn cầu nhìn ta .
“Chiêu Đệ…”
Ta không nói gì.
Từ lúc Vương Đại Ngưu muốn đem ta đi gán nợ mà bà chưa từng mở miệng, ta đã không còn là Chiêu Đệ của bà nữa rồi .
Chúng ta không thể trở thành người cùng chung cảnh ngộ, càng không thể làm hai mẹ con thân thiết không chuyện gì giấu nhau .
Bà nuốt nước bọt, ánh mắt rơi trên làn da được Vinh Tam dưỡng đến mềm mại cùng y phục và trang sức trên người ta .
Cuối cùng, bà cũng giống Vương Đại Ngưu, lộ ra ánh mắt tham lam với ta .
“Phụ thân con con cũng biết rồi đấy, ngày nào ngoài c.ờ b.ạ.c ra thì chẳng làm gì cả. Ta đã rất nhiều ngày không nhìn thấy ông ấy rồi .”
“Ta hỏi thăm rất lâu mới biết được tin tức của con, thật vất vả mới tìm tới đây, chỉ muốn xem con sống có tốt không , có bị bắt nạt hay không .”
Chaporia
Bình Luận (0)