BẢO BỐI TRONG TAY/Chương 7C. 7
20px

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee , sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

“Đều do mẫu thân vô dụng. Nhưng may mà Vinh Tam gia là người tốt , cũng để tâm tới con, mẫu thân nhìn thấy vậy cũng yên lòng rồi .”

Bà nói vô cùng chân thành, khóc đến đáng thương.

Cuối cùng ta cũng mở miệng:

“Mẫu thân tới tìm ta … thật sự chỉ là muốn xem ta sống có tốt hay không thôi sao ?”

Bà vội vàng gật đầu.

“ Đúng vậy , ta đương nhiên nhớ thương con!”

Ta đứng trong cổng lớn.

Bà đứng ngoài cổng lớn.

Ta không nhịn được siết c.h.ặ.t đ.ầ.u ngón tay, bật cười thành tiếng.

“Bây giờ mẫu thân cũng thấy rồi , ta sống rất tốt .

“Nếu đã nhìn thấy rồi , vậy thì trở về sớm đi .”

Ta xoay người định đi vào trong, vừa bước được một bước đã bị gọi lại .

Trong mắt bà chất chứa đủ loại cảm xúc phức tạp.

Ba phần oán trách, ba phần đau lòng, còn bốn phần là khó xử không nói nên lời.

Nhưng cuối cùng bà vẫn mở miệng:

“Chiêu Đệ, bây giờ con sống tốt rồi , có thể cho mẫu thân một miếng cơm ăn không ? Ta… ta có thể ở lại làm việc giúp con.”

“Ta đã ba ngày chưa được ăn cơm rồi . Ta c.h.ế.t thì không sao , nhưng Diệu Tổ còn nhỏ như vậy , nó không thể c.h.ế.t được !”

“Ta nghe nói Vinh Tam gia đã giao t.ửu lâu Vinh Bảo cho con, còn để con làm chưởng quỹ. Vậy con có thể thu nhận mẫu thân và Diệu Tổ không ? Diệu Tổ ăn rất ít!”

Ta cúi đầu nhìn cái bụng tròn vo của Vương Diệu Tổ.

Nó thấy ta nhìn mình , còn không thành thật mà nhổ nước bọt về phía ta .

Miệng lầm bầm c.h.ử.i gì đó rất nhỏ.

Ta không nghe rõ, nhưng nhìn khẩu hình, nó đang mắng ta là “tiện nhân”.

Mẫu thân nhìn thấy, sợ ta tức giận, lập tức kéo hài t.ử ra phía sau lưng, như sợ ta làm nó bị thương dù chỉ một chút.

Ta vốn tưởng trái tim từng bị tổn thương sẽ không còn đau nữa.

Nhưng khi sự thật bày ra trước mắt, cuối cùng vẫn khiến người ta khó chịu.

🍒Chào mừng các bác đến với những bộ truyện hay của nhà Diệp Gia Gia ạ 🥰
🍒Nếu được, các bác cho Gia xin vài dòng review truyện khi đọc xong nhé, nhận xét của các bác là động lực để Gia cố gắng hơn, chau chuốt hơn trong lúc edit truyện ạ😍
🍒Follow page Diệp Gia Gia trên Facebook để theo dõi thông tin cập nhật truyện mới nhé ạ💋
🍒CẢM ƠN CÁC BÁC RẤT NHIỀU VÌ ĐÃ LUÔN YÊU THƯƠNG VÀ ỦNG HỘ GIA Ạ 🫶🏻

“Mẫu thân , những lời này nói ra , chính người có tin không ?

“Sau khi ta thu nhận mẫu thân , người chỉ cảm thấy tất cả những gì ta cho Diệu Tổ đều là điều đương nhiên. Ta làm tỷ tỷ thì phải dốc hết sức chăm lo cho nó.”

“Mẫu thân quả thật sẽ giúp ta làm việc, nhưng chỉ cần đứng vững gót chân, lập tức sẽ tìm cách liên lạc với Vương Đại Ngưu, rồi kéo cả ông ta theo. Một nhà ba người bám lấy ta , bám lấy Tam gia phía sau ta mà hút m.á.u.”

Ta hít sâu một hơi , cố nén nước mắt.

“Nếu hôm nay ta sống không tốt , nếu Vinh Tam gia căn bản không xem ta ra gì, mẫu thân có tới hỏi ta sống có tốt hay không sao ?”

Giọng bà khựng lại , không nói nổi lấy một chữ.

Ta biết đáp án của bà.

“Sẽ không đâu , đúng không ?

“Bởi vì từ đầu tới cuối, người chưa từng thương ta .

Dù ngoài miệng luôn nói ta là miếng thịt từ thân thể người rơi xuống, nhưng thịt với thịt cũng có khác biệt thân sơ, khác biệt nam nữ, đúng không ?

“Ta giống như con trâu già do mẫu thân sinh ra . Làm việc nặng nhất, ăn cỏ tệ nhất, đến cuối cùng còn bị các người xem như miếng thịt mà bán đi , chỉ vì ta là miếng thịt rơi từ bụng mẫu thân ra .”

Trong mắt bà tích đầy nước mắt, tay chân luống cuống muốn giải thích vài câu.

Nhưng nói đi nói lại , cuối cùng vẫn chỉ là sự bất lực của bà.

“Ta không oán mẫu thân , bởi vì ta chưa từng hy vọng vào người .”

Không có hy vọng, lấy đâu ra mong đợi?

“Đừng tới tìm ta nữa. Ta chỉ là nữ nhân bị đem đi gán nợ, không danh không phận, không cho mẫu thân được công việc, cũng không nuôi nổi Diệu Tổ, càng không trả nổi nợ c.ờ b.ạ.c của Vương Đại Ngưu.”

“Nếu trước kia mẫu thân chưa từng mở miệng vì ta , vậy hôm nay ta cũng xem như mẫu thân chưa từng mở miệng.”

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com - https://www.monkeydd.com/bao-boi-trong-tay/chuong-7.html.]

Ta xoay người rời đi .

Lần này không quay đầu lại nữa.

Ta ngồi trên lầu hai, cúi đầu nhìn tiểu nhị bên dưới tiếp đãi khách nhân.

Trong đầu rối bời, nhưng lại chẳng biết bản thân đang nghĩ gì.

Ta đã nói ra những lời tuyệt tình như vậy , vốn nên thấy nhẹ nhõm mới phải .

Nhưng lúc này trong lòng lại nặng trĩu, như bị người ta hung hăng đ.á.n.h một gậy.

Vinh Tam dẫn theo Ngô gia và mấy người kia tới dùng bữa.

Thấy ta ủ rũ không vui, hắn bỏ mặc mọi người rồi đi thẳng vào gian nhỏ của ta .

“Đang nghĩ gì vậy ?”

Ta cọ cọ vào bàn tay lớn của hắn .

“Không có gì.”

“Nha hoàn bên cạnh nàng đều kể với ta rồi . Nói nàng không khóc , nhưng nhìn còn đáng sợ hơn cả khóc .”

Sống mũi ta lập tức cay xè.

Ngay cả tiểu nha hoàn mua về cũng nhìn ra vui buồn của ta .

Vậy mà mẫu thân ta lại …

Ta đột ngột xoay người , lao vào lòng Vinh Tam.

“Tam gia, hôm nay ta đã nói rất nặng lời… ta không còn người thân nữa rồi .”

Bàn tay rộng lớn vỗ nhẹ sau đầu ta , dịu giọng dỗ dành:

“Ai nói vậy ? Nàng chẳng phải vẫn còn có ta sao ?”

Nước mắt lập tức rơi xuống, thấm ướt cả vạt áo hắn .

“Tam gia, ta có chút sợ.”

Sợ sự cưng chiều của hắn chỉ là nhất thời.

Sợ tới ngày dung nhan ta già đi , tình yêu cũng sớm đổi chiều.

Càng sợ chính mình , một ngày nào đó sẽ giống mẫu thân , c.h.ế.t lặng như cành khô mục nát, chỉ còn lại lớp vỏ tam tòng tứ đức bên ngoài.

Hắn chậm rãi ôm c.h.ặ.t lấy ta .

“Sợ thì có ích gì? Cuộc sống cuối cùng vẫn phải tiếp tục. Nhưng chỉ cần ta còn ở đây, dù trời có sập xuống, Tam gia cũng sẽ chống cho Bảo Châu.”

“Thật sao ?”

“Thật.”

Hắn đã hứa với ta .

Mà ta cũng tin rồi .

Nhưng lời ấy mới nói chưa tới nửa tháng, biến cố lại xảy ra .

Trong sòng bạc của Vinh Tam có một kẻ tên Lý Tam thiếu nợ rồi bỏ trốn.

Ngô gia dẫn người đi đuổi bắt.

Ai ngờ tên đó sợ quá hóa điên, lại tự sát ngay trước mặt bọn họ.

Ngô gia cùng mấy người kia bị quan binh vừa tới nơi bắt giữ tại chỗ.

Hôm sau còn có người tới nha môn khai rằng tận mắt nhìn thấy bọn họ vì đòi nợ mà ép c.h.ế.t Lý Tam.

Vinh Tam đang nói thì đột nhiên ngừng lại .

Ánh mắt nhìn ta mang theo vài phần phức tạp.

 

Bình Luận (0)

Vui lòng Đăng nhập để tham gia bình luận.
Đang tải bình luận...