BẢO BỐI TRONG TAY/Chương 8C. 8
20px

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee , sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

Trong lòng ta bất chợt dâng lên dự cảm chẳng lành.

“Tam gia… người đó ta quen sao ?”

Hắn thở dài rồi gật đầu.

“Vương Đại Ngưu.”

Đầu óc ta lập tức hỗn loạn.

Ta há miệng muốn nói gì đó, lại chẳng biết nên nói gì.

Nói gì đây?

Nói chuyện này không liên quan tới ta sao ?

Hắn vốn biết mà.

Nhưng trong lòng ta vẫn chua xót khó chịu.

“Bảo Châu đừng sợ, không phải chuyện lớn gì đâu .”

Dừng một chút, hắn lại nói thêm:

“Ngày mai có lẽ ta sẽ tới nha môn phối hợp điều tra. Nàng… ngoan ngoãn ở nhà đợi ta , đừng sợ.”

Ta ngoan ngoãn gật đầu, nhưng nước mắt lại lập tức rơi xuống.

Ta nhào mạnh vào lòng hắn , lần đầu tiên chân thành đến như vậy .

“Ta chỉ còn lại mình ngài.”

Hắn nâng mặt ta lên định hôn.

Ta lại đột nhiên đứng bật dậy, đẩy hắn ra , xách váy chạy thẳng ra ngoài.

“Yến nhi! Yến nhi!”

Tiểu nha hoàn mặt mũi mờ mịt chạy tới, liền thấy ta nước mắt đầy mặt nhưng giọng nói lại vô cùng kiên định.

“Đi gọi toàn bộ người trong phủ tới đây. Đêm nay, ta muốn thành thân với Tam gia!”

“Hả?”

“Hả cái gì mà hả? Mau đi chuẩn bị !”

Thời gian chuẩn bị rất gấp.

Chưa tới hai canh giờ, khắp phủ đã treo đầy vải đỏ.

Bà t.ử từng dẫn ta vào phủ lúc trước cười nói :

“Nương t.ử vào Vinh phủ chưa bao lâu, Tam gia đã sai người chuẩn bị hết những thứ này rồi .

“Ngài ấy vẫn luôn muốn cưới nương t.ử vào cửa, quang minh chính đại, danh chính ngôn thuận. Nhưng ngoài mặt nương t.ử tuy vui vẻ, trong lòng lại luôn có tâm sự.”

“Tam gia không hỏi, cũng không cho chúng ta hỏi, cứ thế kéo dài tới tận hôm nay.”

Trong lòng ta vừa đau vừa ngứa ngáy khó chịu.

Lúc này chỉ hận bản thân trước kia bị những chuyện cũ trói c.h.ặ.t bước chân.

Ta đỏ hoe mắt bước vào phòng.

Hắn đang ngồi trước bàn rót trà .

Thấy ta đi vào , hắn còn giả vờ tức giận hỏi:

“Bây giờ chuyện gì cũng quan trọng hơn ta rồi ? Bỏ mặc ta chạy ra ngoài, bên ngoài ồn ào như vậy có gì hay ho chứ?”

🍒Chào mừng các bác đến với những bộ truyện hay của nhà Diệp Gia Gia ạ 🥰
🍒Nếu được, các bác cho Gia xin vài dòng review truyện khi đọc xong nhé, nhận xét của các bác là động lực để Gia cố gắng hơn, chau chuốt hơn trong lúc edit truyện ạ😍
🍒Follow page Diệp Gia Gia trên Facebook để theo dõi thông tin cập nhật truyện mới nhé ạ💋
🍒CẢM ƠN CÁC BÁC RẤT NHIỀU VÌ ĐÃ LUÔN YÊU THƯƠNG VÀ ỦNG HỘ GIA Ạ 🫶🏻

Ta ngồi xổm xuống trước mặt hắn , hơi ngẩng đầu nhìn hắn .

“Tam ca ca thương ta , là ta vẫn luôn sợ hãi, không dám đối mặt với sự tốt đẹp của chàng .”

“Bây giờ Tam ca ca có bằng lòng thành thân với ta không ?”

Hắn ngẩn người tại chỗ.

Rất lâu sau mới đưa tay vuốt lên má ta .

“Ta muốn cưới nàng, muốn đối tốt với nàng, muốn cùng nàng sống thật tốt .”

“ Nhưng đó là dự định ban đầu thôi.”

“Bây giờ lão Ngô và mọi người đều đang gặp chuyện, ta không thể mặc kệ họ mà chỉ cùng nàng tiêu d.a.o sung sướng.”

“Huống hồ… nếu ta không trở về được , nàng cứ mang theo bạc và hạ nhân rời đi , tái giá cho người tốt khác, thế nào cũng tốt hơn làm quả phụ.”

Ta giữ c.h.ặ.t t.a.y hắn , lắc đầu từ chối.

“Ta muốn làm thê t.

ử của chàng !”

“Bảo Châu, nghe lời!”

Ở Vinh phủ lâu như vậy , đây là lần đầu tiên ta thấy hắn hung dữ quát ta như thế.

Ta nhìn hắn thật lâu.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com - https://www.monkeydd.com/bao-boi-trong-tay/chuong-8.html.]

Cuối cùng đưa tay ôm lấy eo hắn , ôm càng c.h.ặ.t hơn.

“Tam gia nói muốn để lại tiền bạc cho ta , vậy thì cưới ta rồi , ta mới có thể làm một vị phu nhân giàu có .”

“Chàng trở về, ta làm thê t.ử của chàng .”

“Chàng không trở về, ta mang toàn bộ gia sản của chàng đi làm thê t.ử của người khác.”

“Vinh Tam, nếu chàng có bản lĩnh, vậy thì trở về gặp ta !”

Người phía trên trầm mặc hồi lâu.

Cuối cùng mới khàn giọng nói một câu:

“Ta nhất định sẽ trở về.”

Đêm đó không có pháo đỏ, không có chậu than, cũng chẳng có kiệu hoa diễu phố.

Chỉ có vải đỏ treo kín khắp Vinh phủ.

Trước giường là đôi nến long phụng.

Trên giường là một đôi uyên ương dây dưa triền miên đến tận cùng.

Trời vừa sáng, đã có quan sai tới gõ cửa.

Vinh Tam xoa đầu ta , nói :

“Tuy ta sẽ trở về, nhưng tình hình hiện giờ không ổn . Nàng vẫn nên tránh đi một thời gian.”

“Đóng cửa tiệm đi . Ta sẽ để quản sự dẫn theo mấy bà t.ử và hạ nhân đáng tin trong phủ, đưa nàng tới huyện bên cạnh ở tạm một thời gian.”

Dừng một chút, hắn lại bổ sung:

“Chờ ta trở về.”

Hắn bị dẫn đi rồi .

Ta luống cuống lau nước mắt.

Quản sự là tâm phúc của hắn , gõ cửa muốn đưa ta rời đi .

“Phu nhân, người và đồ đạc trong ngoài đều đã thu xếp xong rồi , chúng ta đi thôi.”

Ta đứng dậy mở cửa, ngẩng đầu nhìn hắn .

“Đi đâu ?”

“Đi huyện bên cạnh, Tam ca đều đã sắp xếp ổn thỏa rồi .”

Ta nhìn hắn không chớp mắt.

Cho tới khi nhìn đến mức hắn lạnh cả sống lưng, ta mới mở miệng:

“Chuyện này vốn không lớn, cũng không liên quan tới Tam gia, vì sao nhất định phải để ta rời đi ?”

Ánh mắt hắn né tránh.

“Phu nhân, ta cũng không biết . Chúng ta cứ nghe Tam ca là được rồi .”

“Nói thật đi . Không nói , ta sẽ không đi !”

Ta buông lời cứng rắn, xoay người ngồi xuống ghế bên bàn.

Dưới sự ép hỏi của ta , hắn cuối cùng mới nói ra toàn bộ chân tướng.

Thế lực của Vinh Tam tuy không quá lớn, nhưng ở huyện này cũng xem như nhân vật có m.á.u mặt.

Tuy chưa thể gọi là giàu ngang quốc khố, nhưng cũng là gia tài bạc vạn.

Từ mấy tháng trước , huyện lệnh đã bắt đầu tìm cách moi tiền từ Vinh Tam.

Ban đầu chỉ xin ít xin nhiều, mọi người cũng không để trong lòng, coi như hiếu kính quan huyện.

Ai ngờ khẩu vị của huyện lệnh càng lúc càng lớn.

Mấy tháng gần đây, hắn thậm chí còn công khai đòi Vinh Tam giao sòng bạc cho mình , còn muốn luôn cả t.ửu lâu.

Sản nghiệp Vinh Tam phải liều mạng nhiều năm mới có được , vậy mà hắn chỉ mở miệng là muốn lấy một nửa.

Hai bên tan cuộc trong không vui.

Vốn tưởng chuyện tới đó là xong.

Ai ngờ ta vào phủ, còn trở thành điểm yếu nơi đầu quả tim của Vinh Tam.

Vương Đại Ngưu mấy lần không moi được lợi ích từ ta nên ôm hận trong lòng, vậy mà vô tình lại móc nối được với huyện lệnh.

“Hôm qua vừa nhận được tin, Tam ca đã đoán ra được đầu đuôi rồi , chỉ là không dám nói với phu nhân, sợ người lo lắng.”

“Phu nhân? Phu nhân?”

Ta nghiến răng, đập mạnh xuống bàn.

 

Bình Luận (0)

Vui lòng Đăng nhập để tham gia bình luận.
Đang tải bình luận...