Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee , sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
“Rầm” một tiếng, dọa quản sự giật nảy mình .
“Đi gọi mấy huynh đệ tới, trực tiếp tới nhà ta bắt Vương Đại Ngưu lại , nhốt vào chỗ không ai biết .”
“Làm kín đáo một chút, đừng để người khác phát hiện.”
Quản sự không hiểu gì, nhưng vẫn gật đầu đáp lời.
Ta lập tức mang theo toàn bộ bạc trong người đi thẳng tới tỉnh thành gần đó.
Muốn tìm đường cầu cứu, đương nhiên phải tìm quan càng lớn càng hữu dụng.
Nhưng tới tỉnh thành rồi , không người quen không quan hệ, ngay cả mặt phủ doãn cũng không gặp được .
Lần thứ ba bị đóng cửa từ chối, ta dẫn theo Yến nhi ủ rũ đi về khách điếm.
Không ngờ vừa đi được hai bước, đã thấy một nữ t.ử dung mạo xinh đẹp bị trẹo chân, ngồi bệt bên đường.
Sau vài câu trò chuyện, ta mới biết nàng lại là thiên kim của phủ doãn đại nhân.
“Ta muốn ăn bánh hoa quế phía đông thành, lại muốn ăn ngó sen đường phía tây thành, nha hoàn liền đi mua giúp ta .”
“Ai ngờ bọn họ vừa đi , ta đã trẹo chân.”
Yến nhi tuổi còn nhỏ, không cõng nổi người .
Ta liền ngồi xổm xuống trước mặt nàng, nhẹ giọng nói :
“Lên đi , cũng không xa lắm đâu . Không đáng để gọi hạ nhân chạy thêm chuyến nữa, ta cõng cô nương về.”
Nàng hơi nghi ngờ.
“Ngươi… được không đấy? Đừng làm ta ngã.”
“Lên đi .”
…
Trong khuê phòng.
Lâm Uyển Nhi cười nhìn ta .
“Nhìn ngươi giống tiểu thư nhà nào đó, không ngờ sức lực lại lớn như vậy .”
Ta cầm bình t.h.u.ố.c rượu, vừa xoa bóp vết thương trên chân nàng vừa nghe câu ấy .
Nước mắt lập tức rơi xuống.
“Ta đâu phải tiểu thư gì? Chỉ là một nha đầu quê mùa số khổ thôi.”
Ánh mắt nàng lướt qua y phục và trang sức trên người ta .
Ta liền kể cho nàng nghe chuyện giữa ta và Vinh Tam.
“Lớn từng này rồi , lần đầu tiên mới có người thật lòng đối tốt với ta .”
“Không ngờ sự tốt đẹp ấy lại chẳng kéo dài được bao lâu.”
“Có lẽ là số ta không tốt .”
Nói xong, nước mắt liên tục rơi xuống, làm mờ cả hai mắt.
Lâm Uyển Nhi là tiểu thư khuê các, ngày thường nhiều nhất cũng chỉ đọc thoại bản, nào từng nghe câu chuyện quanh co như vậy ?
Huống hồ người trong câu chuyện còn đang ở ngay trước mặt nàng.
Thấy ta khóc đáng thương, nàng luống cuống tay chân dỗ dành ta .
“Không phải hai người đã thành thân rồi sao ? Phu quân ngươi đối xử với ngươi tốt như vậy , sao lại là số không tốt được ? Ngươi đừng khóc nữa.”
Nghe vậy , ta lại khóc dữ hơn.
Yến nhi đứng bên cạnh lập tức nghẹn ngào nói thêm:
“Hôm đầu tiên phu nhân và Tam gia thành thân , ngày hôm sau huyện lệnh đã lấy cớ mời Tam gia tới hỗ trợ điều tra rồi bắt người vào nha môn.”
“Sống c.h.ế.t ra sao cũng không biết , mấy ngày nay đến bóng người cũng chẳng thấy.”
Lâm Uyển Nhi kinh ngạc.
“Sao lại có chuyện như vậy ?”
Ta nghẹn ngào kể lại lời quản sự nói với mình .
Lâm Uyển Nhi nghe xong lập tức nổi giận.
“Trong địa bàn phụ thân ta quản lý mà lại có loại quan viên như thế này , thật quá vô lý!”
“Bảo Châu, ngươi đừng sợ. Ngươi đã giúp ta , chỉ cần phu quân ngươi thật sự không có tội, ta nhất định sẽ cầu xin phụ thân giúp ngươi đòi lại công đạo!”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com - https://www.monkeydd.com/bao-boi-trong-tay/chuong-9.html.
]
Thế là ngày hôm sau , ta đi theo phía sau xe ngựa của Lâm đại nhân trở về huyện nha.
Ngay trước mặt phủ doãn Lâm đại nhân, ta tự tay đ.á.n.h trống Đăng Văn.
Lúc huyện lệnh đầy mặt mất kiên nhẫn truyền ta lên công đường, vừa ngẩng đầu đã kinh hãi nhìn thấy gương mặt của Lâm đại nhân.
Lâm đại nhân tự mình thẩm án.
Huyện lệnh tham tài háo sắc, cưỡng đoạt tài sản dân chúng, vu oan hãm hại người khác, lập tức bị bắt giam vào đại lao.
Buổi chiều, trước cửa huyện nha, ta cuối cùng cũng đợi được Ngô gia và Vinh Tam bị dùng hình trở ra .
Ta khóc đến không thành tiếng, muốn ôm hắn nhưng thấy người hắn đầy m.á.u, gương mặt tái nhợt yếu ớt, lại chẳng biết nên chạm vào đâu .
Cuối cùng vẫn là hắn chủ động ôm lấy ta .
“Đã nói sẽ để ta bảo vệ Bảo Châu, vậy mà cuối cùng lại để nàng vì ta mà lo lắng sợ hãi. Là lỗi của phu quân.”
Mọi tủi thân và sợ hãi, mọi bình tĩnh giả vờ cùng tính toán mưu liệu, đều tan biến trong khoảnh khắc ấy .
Chỉ còn lại bàn tay ta siết c.h.ặ.t lấy hắn cùng tiếng khóc ngày càng lớn.
…
Ta và Lâm Uyển Nhi trở thành bằng hữu tốt .
🍒Chào mừng các bác đến với những bộ truyện hay của nhà Diệp Gia Gia ạ 🥰
🍒Nếu được, các bác cho Gia xin vài dòng review truyện khi đọc xong nhé, nhận xét của các bác là động lực để Gia cố gắng hơn, chau chuốt hơn trong lúc edit truyện ạ😍
🍒Follow page Diệp Gia Gia trên Facebook để theo dõi thông tin cập nhật truyện mới nhé ạ💋
🍒CẢM ƠN CÁC BÁC RẤT NHIỀU VÌ ĐÃ LUÔN YÊU THƯƠNG VÀ ỦNG HỘ GIA Ạ 🫶🏻
Năm sau nàng xuất giá tới kinh thành, ta còn đem khế đất của một t.ửu lâu tặng cho nàng làm của hồi môn.
Ai ngờ nàng lại gửi thư giận dỗi ta :
“Ta giúp ngươi là vì hợp ý với ngươi. Nếu phu quân ngươi thật sự phạm tội, ta tuyệt đối sẽ không để phụ thân ta giúp hắn .”
“Ta xem ngươi là hảo tỷ muội , vậy mà ngươi lại dùng bạc để bịt miệng ta , thật khiến tình cảm giữa chúng ta nguội lạnh!”
Ta đọc xong bật cười , chỉ đành kiên nhẫn giải thích:
“Đây không phải bịt miệng ngươi, mà là đường lui ta để lại cho ngươi.”
“Nữ t.ử gả chồng giống như một ván cược. Cược đúng rồi thì có tất cả, cược sai rồi , sẽ giống mẫu thân ta gả cho phụ thân ta , cuối cùng tan cửa nát nhà, chẳng còn gì cả. Ta muốn để lại cho ngươi một đường lui.”
“Ta không mong sẽ có ngày ngươi phải dùng tới, nhưng nếu thật sự có ngày đó, ít nhất ngươi cũng có thể rời đi trong ung dung.”
Ta đưa thư cho Yến nhi.
“ Sai người mang tới cho Lâm tiểu thư đi .”
“Vâng, phu nhân.”
Vết thương của Vinh Tam không nhẹ.
Dưỡng hơn một tháng, ta mới cho phép hắn xuống giường đi lại .
Nghe nói ta dám dẫn người đi tìm phủ doãn, hắn vui tới mức mắt đầy ý cười .
“Nương t.ử nhà ta có dũng có mưu, nếu là nam t.ử, ắt hẳn sẽ là bậc Tể tướng đương triều.”
Ta cười , hung hăng đ.ấ.m hắn một cái.
Tay lại bị hắn cười nắm lấy.
Nam nhân nhịn hơn một tháng cuối cùng cũng lộ ra bản tính sói đói, kéo mạnh ta lên giường.
“Nương t.ử, đêm động phòng hoa chúc hôm đó, vi phu còn chưa tận hứng.”
“Hay là hôm nay, chúng ta bù lại một lần nữa?”
Ta đưa tay ôm lấy cổ hắn , mềm giọng câu hồn:
“Tam gia… Bảo Châu có chút sợ~”
Sau đó hắn hung hăng hôn xuống, cướp sạch mọi âm thanh.
Xuân sắc vô biên, đêm dài mờ mịt.
Một đêm không ngủ.
…
Mấy ngày sau , ta nhận được thư hồi âm của Lâm Uyển Nhi.
Nàng trêu ta một câu:
“Bảo Châu tỷ tỷ ơi~ xem như đã cược thắng rồi ?”
Ta nhìn Vinh Tam đang nhíu mày đọc sách phía xa, bật cười .
“ Đúng vậy , ta cược thắng rồi .”
Hết.
Chaporia
Bình Luận (0)