Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee , sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
Cũng là ông trời giúp đỡ, một cơ hội tốt hơn lại được bày ra trước mắt.
Trường Trung học số 1 Nam Thành kỷ niệm 50 năm thành lập, cần học sinh biểu diễn văn nghệ. Lớp chúng tôi bốc thăm trúng một suất, mọi người đang bàn bạc xem nên diễn gì.
Tôi lập tức hô lớn: "Thưa thầy, có thể để Tạ Quan Lạn và Thẩm Vi Vi hợp tác đàn hát ạ, chắc chắn sẽ rất thu hút."
Tạ Quan Lạn đã luyện piano mười năm, Thẩm Vi Vi sau này cũng trở thành ca sĩ thần tượng, giọng hát cực kỳ hay . Hai người cùng lên sân khấu, lại thêm tổ hợp toàn trai tài gái sắc, chắc chắn sẽ rất lãng mạn.
Thầy chủ nhiệm do dự nhìn về phía Tạ Quan Lạn, anh hầu như chưa bao giờ đồng ý tham gia những buổi biểu diễn thế này .
Không ngờ giây tiếp theo, Tạ Quan Lạn không những đồng ý mà còn nói : "Thưa thầy, đàn hát trong lễ kỷ niệm trường có lẽ hơi đơn điệu, muốn đoạt giải thì chi bằng thêm một tiết mục múa đi ạ."
"Em nhớ Tô Hàm Nguyệt từng học múa dân gian vài năm, có thể để cậu ấy tham gia cùng."
Cái đồ tồi này , lấy oán báo ân đây mà. Tôi giúp anh theo đuổi bạch nguyệt quang, anh lại muốn tôi làm trò cười . Cái môn múa dân gian đó là chuyện của mấy chục năm trước rồi , tôi làm sao mà nhảy nổi?
Vừa định từ chối, Đàm Hy Lễ bên cạnh đã lên tiếng: "Thầy ơi, em cũng biết nhảy, để em và Tô Hàm Nguyệt cùng múa phụ họa cho hai cậu ấy nhé."
Thầy chủ nhiệm chốt hạ, để lại mình tôi câm nín lệ rơi.
Sau giờ học, Thẩm Vi Vi kéo chúng tôi đi tập luyện.
"Hàm Nguyệt, cân nhắc đến độ khó của bài múa, chúng mình chọn một bài phong cách cổ phong nhé, cậu và bạn Đàm Hy Lễ nhảy cũng sẽ đơn giản hơn, được không ?"
Tôi sao cũng được : "Đều được cả."
Chỉ nghe thấy Tạ Quan Lạn hừ lạnh một tiếng, rồi những ngày tập luyện sau đó, mặt anh lúc nào cũng sa sầm khó chịu. Ban đầu tôi và Đàm Hy Lễ còn định bắt chuyện với anh , nhưng thấy anh cứ nói câu nào là đ.â.m chọc câu đó, nên chúng tôi cũng im lặng luôn.
Mỗi khi anh và Thẩm Vi Vi tập đàn hát, tôi và Đàm Hy Lễ lại lén lút trao đổi động tác ở một góc.
Không biết có phải do đen đủi không , ngay trước ngày lễ kỷ niệm, Đàm Hy Lễ đi xuống cầu thang bị trẹo chân. Tiết mục bốn người cuối cùng vẫn biến thành màn song ca đàn hát của hai người kia .
Đêm biểu diễn, Tạ Quan Lạn mặc vest, Thẩm Vi Vi tóc dài uốn nhẹ, dưới ánh đèn vàng nhạt, trông họ vô cùng xứng đôi. Ngay cả giáo viên lớp bên cạnh cũng cảm thán: "Hai đứa này không thành một đôi thì phí quá."
Đàm Hy Lễ ngồi ngay cạnh tôi : "Tô Hàm Nguyệt."
"Hửm?"
"Thật
ra
cậu
xinh hơn Thẩm Vi Vi đấy.
"
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com - https://www.monkeydd.com/giup-chong-theo-duoi-bach-nguyet-quang-ket-qua-anh-lai-gian-roi/chuong-4.html.]
Cái thằng bé này , miệng dẻo thật. Tôi lườm cậu ta một cái đầy trách móc.
Trên sân khấu, Tạ Quan Lạn nhìn thấy cảnh đó, tim anh run lên, giây tiếp theo, tiếng piano mắc một lỗi nhỏ, chỉ có Thẩm Vi Vi cảm nhận được . Cô ấy kín đáo liếc nhìn anh , rồi nương theo ánh mắt của anh , phát hiện anh đang nhìn Tô Hàm Nguyệt ở dưới khán đài.
Thẩm Vi Vi không nói rõ được cảm giác đó là gì, giống như bị mèo cào xước da. Đau rát, kèm theo nỗi tủi thân nồng đậm.
*
Tạ Quan Lạn và Thẩm Vi Vi vẫn giành được giải nhất.
Quay lại lớp học, thầy chủ nhiệm cùng các bạn vỗ tay chào đón họ. Trai xinh gái đẹp đứng cạnh nhau , đúng là một cảnh tượng đẹp mắt.
Tôi và Đàm Hy Lễ thầm lặng quan sát dưới khán đài, cậu ta bỗng huých khuỷu tay vào tôi : "Hàm Nguyệt."
"Gì thế?"
"Có phải cậu thích Tạ Quan Lạn không ?"
Tôi : "... Sao cậu lại nghĩ thế?"
Đàm Hy Lễ nhún vai: "Không biết , chỉ là cảm thấy mơ hồ, bầu không khí giữa hai người cứ kỳ kỳ sao ấy ."
Cái thằng bé này , nhạy bén thật đấy.
Làm sao có thể không thích Tạ Quan Lạn được chứ, anh ấy ưu tú như vậy mà.
Tôi vẫn nhớ như in cái ngày bị người nhà đòi nợ đến mức không sống nổi, ngồi trong công viên định tự t.ử thì gặp Tạ Quan Lạn. Anh đứng sừng sững trước mặt tôi , nói : " Tôi biết cô, cô là con gái nhà họ Tô. Nhà cô phá sản rồi , nếu cô không chê, tôi có thể cưới cô, làm vợ của tôi ."
Không thể diễn tả được cảm xúc lúc đó, chỉ thấy anh giống như thần tiên giáng thế. Tôi gần như đồng ý ngay lập tức mà không cần suy nghĩ, thậm chí không dám hỏi vì sao anh lại biết tôi .
Kết hôn bốn mươi năm, mỗi lần nghĩ đến ơn cứu mạng, tôi đều không muốn so đo tính toán gì thêm. Tạ Quan Lạn muốn gì tôi đều cho cái đó, anh thiếu gì tôi đều bù đắp cái đó. Tôi đã dốc hết sức lực chỉ để dỗ dành cho anh vui.
Kết quả đến lúc c.h.ế.t mới biết , anh vốn chẳng hề vui vẻ. Thật uổng công tôi đã lãng phí cả kiếp người đó.
Vì vậy , được sống lại một đời, tôi không mong cầu gì cả, Tạ Quan Lạn thích Thẩm Vi Vi, tôi sẽ dốc toàn lực giúp anh đạt được tâm nguyện.
Bây giờ nhìn hai người đang có vẻ mập mờ trên sân khấu, xem ra tâm nguyện trong lòng tôi sắp thành công rồi . Không phải là không buồn, dù sao cũng đã ở bên nhau bốn mươi năm, buông tay một món bảo vật không phải chuyện dễ dàng. Nhưng cứ nghĩ đến việc sau này Tạ Quan Lạn sẽ thực sự hạnh phúc, tôi lại không ngăn được sự an lòng.
Chaporia
Bình Luận (0)