Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee , sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
Chẳng bao lâu sau , sắp đến sinh nhật Tạ Quan Lạn, Thẩm Vi Vi tìm đến tôi , nói muốn tỏ tình với anh . Nhìn cô gái quật cường và độc lập trước mặt, lòng tôi ngổn ngang trăm mối: "Cậu muốn tôi giúp gì?"
Thẩm Vi Vi nói : " Tôi muốn nhờ cậu cùng tôi trang trí địa điểm tỏ tình."
Điều này chẳng khác nào đ.â.m một nhát d.a.o vào tim tôi . Mà tôi còn không được phép tỏ ra đau đớn. Càng gần đến thành công rực rỡ, tôi càng phải giả vờ như không có chuyện gì.
Để họ có một kỷ niệm khó quên, tôi đã tự bỏ tiền túi đổi địa điểm của Thẩm Vi Vi sang một khách sạn sang trọng hơn. Trong khu vườn trên không giữa trung tâm thành phố, hoa hồng trắng được bày kín lối. Những ngọn nến hồng xếp thành hình trái tim, chỉ đợi cô gái đứng vào giữa.
Tất cả đều do tôi bận rộn suốt một đêm để sắp xếp.
Khi cắm xong bó hoa cuối cùng, đầu óc tôi gần như đã choáng váng. Tôi dùng chút sức lực cuối cùng gọi điện cho Đàm Hy Lễ, nhờ cậu ta hẹn nhân vật chính và các bạn học đến đây. Còn tôi thì vào nhà vệ sinh rửa mặt, định bụng lát nữa sẽ về nhà ngủ.
Kết quả vừa từ phòng trong bước ra , tôi đã bị ai đó kéo vào góc cầu thang. Người đó tỏa ra hơi nóng hầm hập, rõ ràng là vừa mới chạy đến.
Tôi ngẩng đầu, rơi thẳng vào đôi mắt đang cuộn trào sóng dữ.
"Tạ... Quan Lạn?"
"Là tôi ."
"Sao cậu lại ở đây?"
Không đúng, chẳng phải anh nên đến khu vườn kia sao ? Tôi vừa định chỉ tay ra sau lưng, nói anh tìm nhầm chỗ rồi , thì giây tiếp theo, cổ tôi đã bị anh bóp nhẹ.
"Tô Hàm Nguyệt, em đang làm cái gì thế?"
Tôi : "Hả? Giúp Thẩm Vi Vi tỏ tình với cậu mà."
"Tại sao phải giúp cô ta ?"
"Chẳng phải hai người thích nhau sao … ưm…"
Nụ hôn nóng bỏng chặn đứng lời tôi định nói . Giây tiếp theo, tôi mới bàng hoàng nhận ra Tạ Quan Lạn đang làm gì.
"Cậu điên rồi …"
Tay tôi bị anh kẹp c.h.ặ.t giơ quá đầu, Tạ Quan Lạn ôm lấy eo tôi , ấn c.h.ặ.t tôi vào người anh . Một mùi hương vô cùng quen thuộc nhưng lại mang đậm hơi thở nam tính nồng nàn ập đến, dễ dàng khiến trái tim tôi loạn nhịp.
Một cách vô thức, tôi ngẩng đầu bắt đầu đáp lại .
Tạ Quan Lạn cảm nhận được động tác của tôi , càng thêm kích động. Anh kéo tay tôi luồn vào trong vạt áo anh , nụ hôn nồng cháy phát ra những tiếng động ám muội .
Không biết qua bao lâu, đôi môi mới chịu tách rời. Sợi chỉ bạc kéo dài bị Tạ Quan Lạn l.i.ế.m vào miệng, anh trầm giọng hỏi tôi : "Tô Hàm Nguyệt, đến bao giờ em mới nhận ra , người tôi thích là em?"
Đầu óc tôi nổ tung một tiếng "oành", đứng ngây ra tại chỗ, rồi giây tiếp theo, tôi ngất lịm đi .
*
Tôi
bị
sốt, do hứng gió suốt một đêm nên đầu óc cứ mê man.
Trong cơn mơ màng, hình như
tôi
nghe
thấy
có
người
đang
nói
chuyện: "Bao giờ thì cô
ấy
tỉnh?"
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com - https://monkeydd.com/giup-chong-theo-duoi-bach-nguyet-quang-ket-qua-anh-lai-gian-roi/chuong-5.html.]
"Không biết , nhưng bệnh Alzheimer đến giai đoạn giữa và cuối thì tình trạng này sẽ ngày càng nghiêm trọng, anh nên chuẩn bị tâm lý."
" Tôi biết rồi ."
Tôi từ từ mở mắt, thấy Tạ Quan Lạn phiên bản già đang đứng bên giường tôi .
Tôi chống tay ngồi dậy, gọi: "Tạ Quan Lạn."
Lúc này tôi mới phát hiện giọng mình khản đặc đến đáng sợ. Anh vội vàng cúp điện thoại, bước tới nhìn tôi : "Sao thế, thấy không khỏe ở đâu à ?"
Tôi lắc đầu: "Không có ."
Không có chỗ nào không khỏe, chỉ là hơi ngơ ngác thôi. Sao mới ngất đi một cái mà mọi người xung quanh đều già đi hết rồi ? Còn Tạ Quan Lạn nữa, chẳng phải anh ấy đã c.h.ế.t rồi sao ? Sao lại sống lại rồi .
Vậy rốt cuộc màn "đẩy thuyền" của tôi có thành công không ? Tạ Quan Lạn có ở bên Thẩm Vi Vi không ?
Tôi mím môi, lựa lời mở miệng: "Cái đó, anh ... em... Thẩm Vi Vi..."
Còn chưa kịp sắp xếp ngôn từ, cửa đã bị đẩy ra . Thẩm Vi Vi với mái tóc cũng đã bạc trắng, mặc chiếc áo blouse trắng bước vào .
"Hàm Nguyệt, hôm nay thấy thế nào rồi ?"
Tôi : "Cũng ổn , ăn được ngủ được ."
Thẩm Vi Vi nháy mắt với Tạ Quan Lạn, anh liền đi theo cô ấy ra ngoài. Thấy họ rời đi , tôi vội vàng lục tìm manh mối khắp nơi, muốn xem rốt cuộc là chuyện gì đang xảy ra . Kết quả chẳng tìm thấy gì, chỉ thấy trên đầu giường có một cuốn nhật ký.
Ơ kìa, cái ông Tạ Quan Lạn này , thứ này sao lại để lung tung thế chứ?
Tôi tiện tay lật một trang, trên đó viết : "Nếu sớm biết thời gian bên nhau ngắn ngủi như vậy , anh nhất định sẽ trân trọng từng khoảnh khắc."
Nét chữ vẫn còn vương chút hơi ẩm nhạt nhòa.
Đang định lật xem những trang trước , Tạ Quan Lạn đã quay lại . Anh vuốt ve gò má tôi , dịu dàng nhìn tôi : "Có muốn về nhà không ?"
Tôi đờ đẫn gật đầu: "Vâng, về nhà."
Thật ra tôi không biết là về ngôi nhà nào, nhưng tôi sợ Tạ Quan Lạn nhận ra điều bất thường nên cứ lẳng lặng đi theo sau anh .
Tài xế đến đón tôi là người lạ, sau khi lên xe, tôi nhìn Tạ Quan Lạn.
"Bác Trần đâu rồi anh ?"
Anh khựng lại một chút: "Bác Trần nghỉ hưu rồi . Bây giờ người lái xe là cháu trai bác ấy ."
Ồ, hóa ra chúng tôi đã già đến mức này rồi .
Về đến nhà, một đám người già trẻ lớn bé đứng đợi sẵn, có người gọi tôi là mẹ , có người gọi là bà nội. Tôi chẳng quen ai cả, nhưng vẫn phải gượng gạo chào hỏi. Nói cũng lạ, trước khi trọng sinh rõ ràng tôi cũng có con cháu, mà giờ đây tuyệt nhiên không nhớ nổi một ai. Xem ra người già rồi , đầu óc đúng là không dùng được nữa.
Chaporia
Bình Luận (0)