Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee , sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

Sau khi về phòng ngủ, Tạ Quan Lạn đi theo vào , anh đỡ tôi lên giường rồi nằm xuống cạnh tôi .

"Anh thế này thì bọn trẻ có sao không ?"

"... Không sao , đây cũng là nhà của chúng mà."

Tôi im lặng một lúc, cuối cùng vẫn không nhịn được .

"Tạ Quan Lạn."

"Ừ?"

"Tại sao anh không ở bên Thẩm Vi Vi?"

Tạ Quan Lạn thở dài bất lực: "Tại sao anh phải ở bên Thẩm Vi Vi? Anh có thích cô ấy đâu . Hơn nữa, đã mấy chục năm trôi qua rồi , sao em vẫn không hiểu tâm ý của anh ?"

Sự tủi thân trong giọng nói của anh khiến tôi không kìm được lòng, thầm xích lại gần anh hơn.

"Em xin lỗi , đầu óc em không tốt , không nhớ rõ nữa."

Tôi không phân biệt được tình hình hiện tại là thế nào, giữa tôi và Tạ Quan Lạn đã xảy ra chuyện gì.

Anh vuốt ve tóc tôi từng chút một, hôn nhẹ lên trán tôi .

"Không sao đâu , Hàm Nguyệt, có anh ở đây rồi ."

Trong tiếng thì thầm trầm thấp ấy , tôi chìm vào giấc ngủ, rơi vào một giấc mơ không biên giới.

*

Mở mắt ra lần nữa, Tạ Quan Lạn mười lăm tuổi đang ngồi bên cạnh, vuốt ve tóc tôi .

Ánh mắt anh đầy tình tứ, thấy tôi còn đang ngơ ngác, anh ghé sát lại hôn một cái: "Tỉnh rồi à ?"

"Ừm."

Chuyện... chuyện này là sao ? Chẳng phải tôi đã già rồi sao ?

Còn chưa kịp hoàn hồn, điện thoại đã reo vang.

Tiếng khóc thê lương của Bạch Vi Vi truyền đến: "Tô Hàm Nguyệt, cậu thật không biết xấu hổ. Tớ rõ ràng đã nói với cậu là tớ muốn tỏ tình với Tạ Quan Lạn, vậy mà cậu dám nẫng tay trên cướp cậu ấy đi ."

Tôi :... Cạn lời, sao tôi lại quên mất vụ này cơ chứ.

Đang nghĩ cách giải thích thì Tạ Quan Lạn đã giật lấy điện thoại.

"Alo, Bạch Vi Vi, là tôi đây."

" Tôi chưa từng thích cậu , đối với cậu chỉ có tình nghĩa bạn học, không hơn không kém."

"Tô Hàm Nguyệt hiện tại là bạn gái tôi , sau này phiền cậu ăn nói khách sáo một chút."

Tôi ngơ ngác nhìn anh đặt điện thoại lại vào túi áo mình , rồi lại dỗ dành tôi nằm xuống.

Mơ, đây chắc chắn là mơ.

Tôi gục đầu ngủ tiếp, ngủ thêm vài tiếng nữa, phát hiện mình vẫn đang ở nhà Tạ Quan Lạn.

Lần này thì không thể tiếp tục được nữa, tôi gượng dậy đòi về.

Tạ Quan Lạn đưa áo khoác cho tôi , nhìn tôi nói : "Tô Hàm Nguyệt, em sẽ chịu trách nhiệm với anh chứ?"

Tôi : "Hả?"

"Em hôn anh rồi , em phải chịu trách nhiệm với anh . Từ nay về sau , em là bạn gái của anh ."

Tôi : "Hả?"

"Không được hả, còn hả nữa là anh hôn em đấy."

...

Tôi lặng lẽ để Tạ Quan Lạn đưa về nhà họ Tô, mẹ tôi đã đứng đợi ở cửa, vừa nhìn thấy Tạ Quan Lạn, khóe miệng bà không ngừng nhếch lên.

"Ôi chao, cháu là con nhà họ Tạ phải không , chào cháu, chào cháu, cô là mẹ của Hàm Nguyệt. Nhà cô còn từng đến công ty nhà cháu bàn chuyện làm ăn đấy, ồ đúng rồi , Hàm Nguyệt còn có một đứa em trai, cháu có muốn làm quen một chút không ?"

Cả khuôn mặt bà hiện rõ năm chữ: " Tôi muốn nịnh bợ cậu .

"

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com - https://monkeydd.com/giup-chong-theo-duoi-bach-nguyet-quang-ket-qua-anh-lai-gian-roi/chuong-6.html.]

Tạ Quan Lạn phớt lờ lời mẹ tôi , xoa xoa gò má tôi .

"Ngủ cho ngon, mai anh đón em đi học."

Tôi : "Ồ."

Vừa vào nhà, mặt mẹ tôi lập tức sa sầm xuống, định nổi đóa với tôi nhưng lại kiêng dè Tạ Quan Lạn, chỉ có thể hừ lạnh một tiếng đầy mỉa mai.

"Nuôi loại ăn cháo đá bát như mày thì có ích gì, mẹ ruột bị người ta bắt nạt mà đến một câu cũng không thèm nói ."

Tôi không đáp lời, chỉ là trước khi lên lầu đột nhiên nhớ ra một chuyện.

"Mẹ, đưa con thẻ mà bà nội đưa cho mẹ đi ."

"Làm gì?"

"Con đang yêu đương với Tạ Quan Lạn, dù sao cũng phải mua chút quà cho anh ấy ."

Vừa nghe thấy tôi trèo được lên cành cao, mẹ tôi chẳng màng đến chuyện gì khác, lập tức trả thẻ lại cho tôi .

Bà ta vĩnh viễn không ngờ được rằng, bà nội trông có vẻ chất phác, giản dị của tôi lại để lại trong thẻ khoản tiền tiết kiệm gần tám chữ số .

Đó là số tiền bà tích cóp cả đời, kiếp trước bị mẹ tôi lấy đi để lấp vào lỗ hổng của gia đình, nhưng lại chẳng để lại cho tôi một đồng sinh hoạt phí nào.

Bây giờ, toàn bộ số tiền này được tôi dùng để mua cổ phiếu của các công ty lớn, trở thành v.ũ k.h.í phòng thân cho chính mình .

*

Ngày hôm sau đi học, nhìn thấy Tạ Quan Lạn, tôi cứ thấy kỳ kỳ.

Anh theo bản năng muốn nắm tay tôi , tôi lặng lẽ né tránh.

Tạ Quan Lạn nhìn chằm chằm vào tôi : "Tô Hàm Nguyệt."

"Dạ?"

"Cho anh nắm tay, không được trốn."

"... Ồ."

Hai kiếp người , đây là lần đầu tiên tôi cùng chồng mình lãng mạn như thế này .

Lòng bàn tay Tạ Quan Lạn nóng hổi, lấm tấm mồ hôi, một tay anh lật sách, một tay đan c.h.ặ.t năm ngón tay với tôi .

"Tạ Quan Lạn."

"Ừm."

"Hay là buông ra một lát đi , đọc sách thế này anh không tiện."

Anh im lặng hồi lâu, rồi nhét tay tôi vào trong vạt áo anh .

"Vậy em sờ cơ bụng của anh đi , rồi tựa vào anh ngủ một lát."

Tôi :... Tạ Quan Lạn tuổi thiếu niên mà "nghề" thế này sao ?

Không nhịn được mà ngọ nguậy vài cái, cảm giác thật tốt , tôi nghiêng đầu tựa vào , không nhận ra hơi thở của người bên cạnh đột nhiên trở nên nặng nề.

Một lát sau , Tạ Quan Lạn đóng sách lại . Anh lôi tay tôi ra , tiếp tục nắm lấy.

"Thôi, không xem nữa, không vào đầu được ."

"Ồ."

Cứ thế đi thẳng đến lớp học.

Sau khi vào lớp, tôi thấy Bạch Vi Vi đã đổi chỗ, ngồi cạnh Đàm Hy Lễ, gục mặt xuống bàn, không rõ biểu cảm.

Nhìn Tạ Quan Lạn với vẻ mặt thản nhiên bên cạnh, tôi bỗng thấy có chút áy náy khó hiểu.

Đã vài lần tôi muốn nói rõ ràng với Bạch Vi Vi khi chỉ có hai người , nhưng cô ấy luôn tránh mặt tôi .

Có đôi khi tôi còn thấy cô ấy tụ tập cùng vài người bạn học, không biết đang nói gì.

Đợi sau khi họ tán ra , những người bạn đó nhìn tôi với ánh mắt rất quái dị.

Dần dần, tôi bắt đầu bị cô lập trong lớp.

 

Bình Luận (0)

Vui lòng Đăng nhập để tham gia bình luận.
Đang tải bình luận...