Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee , sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
5
Cố Vũ Hàng ngất rồi , nhưng Tô Ngữ San vẫn còn phát điên.
Cô ta bị vệ sĩ ghì xuống đất, miệng vẫn không ngừng lẩm bẩm “bé ngốc rất đáng yêu”, “bé ngốc không có lỗi ”.
Xem ra thật sự điên rồi .
Hoặc cũng có thể là giả điên giả ngốc để trốn tránh trách nhiệm.
Nhưng chiêu này , hiển nhiên vô dụng trước mặt ông cụ Bùi.
“Lôi hai người này ra ngoài, thông báo cho nhà họ Cố tới nhận người . Còn chuyện bồi thường…”
Ông cụ Bùi hừ lạnh một tiếng.
“Để đội luật sư theo sát vụ này , một đồng cũng không được thiếu.”
“Vâng.”
Chú Chu nhận lệnh, phất tay cho người kéo Cố Vũ Hàng và Tô Ngữ San ra ngoài.
Cuối cùng hội trường cũng yên tĩnh trở lại .
Ánh mắt của đám khách nhìn tôi hoàn toàn thay đổi.
Trước đó là châm chọc và hóng chuyện, bây giờ lại là kính sợ và lấy lòng.
Ai mà ngờ được , Lâm Uyển ngày thường kín tiếng như vậy , lại là cháu dâu được nhà họ Bùi nhắm sẵn, còn nắm trong tay cả đế chế ngành văn hóa khổng lồ.
Không ít người bắt đầu tiến tới làm quen, cười nịnh với tôi .
Tôi ứng phó vài câu rồi lấy cớ mệt, trốn vào phòng nghỉ.
Ông cụ Bùi cũng đi theo vào .
“Uyển Uyển à , màn kịch vừa rồi diễn không tệ chứ?”
Ông cụ cười híp mắt nhìn tôi , hệt như một ông lão tinh quái.
Tôi bất lực cười :
“Ông Bùi, ông đừng trêu cháu nữa. Cháu dâu gì chứ, ông làm vậy khiến cháu khó xử lắm.”
“Ơ? Ta đâu có nói bừa.”
Ông cụ nghiêm túc nói :
“Thằng nhóc nhà ta nhắc tới cháu lâu lắm rồi . Lần này nghe nói cháu sẽ tới dự tiệc, nó còn cố tình bảo ta đem chiếc bình sứ Thanh Hoa kia ra chống lưng cho cháu. Ai ngờ lại bị thằng nhóc nhà họ Cố phá hỏng.”
Tôi ngẩn người .
Thằng nhóc nhà họ Bùi?
Bùi Cảnh Hành?
Vị đại thiếu gia nhà họ Bùi trong truyền thuyết luôn du học nước ngoài, rất ít khi lộ diện ấy sao ?
Tôi với anh …
Hình như chẳng có mấy giao tình nhỉ?
Ngoại trừ hồi nhỏ…
“Được rồi , được rồi , không nói chuyện này nữa.”
Ông cụ Bùi xua tay:
“Dù sao lần này nhà họ Cố c.h.ế.t chắc rồi . Còn Tô Ngữ San, ta cũng cho người điều tra rồi . Thanh mai trúc mã cái gì? Chẳng qua là một con giáp thứ ba quen thói thôi. Trước đây ở trường còn thường xuyên bắt nạt bạn học, giả ngốc giả khờ để lấy lòng thương hại. Lần này coi như gặp báo ứng.”
Tôi gật đầu.
Đúng là báo ứng thật.
Chỉ là không ngờ báo ứng lại tới nhanh và mạnh như vậy .
“ Đúng rồi , chiếc bình sứ Thanh Hoa kia …”
Tôi có chút áy náy.
Rùa
“Thật sự vỡ tới mức không sửa được nữa sao ?”
Ông cụ Bùi bật cười ha hả:
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com - https://monkeydd.com/sau-khi-thanh-mai-truc-ma-dung-chiec-thanh-hoa-su-ty-do-lam-gat-tan-thuoc/chuong-6.
html.]
“Con bé ngốc này , đồ thật sớm đã bị thằng nhóc kia cất đi rồi . Cái đem ra tối nay là hàng nhái cao cấp nó tìm thợ bậc thầy ở Cảnh Đức Trấn làm đấy. Tuy cũng đáng giá vài trăm nghìn, nhưng so với đồ thật thì đúng là em út thôi.”
Tôi : “…”
Hóa ra cả tối nay mọi người đều bị Bùi Cảnh Hành xem như khỉ mà đùa giỡn?
Nhưng mà…
Nhớ lại vẻ mặt của Cố Vũ Hàng lúc nghe tới khoản bồi thường ba trăm triệu, tôi lại thấy trò này chơi cũng đáng thật.
6
Lúc Cố Vũ Hàng tỉnh lại , người đã ở trong bệnh viện.
Người ngồi cạnh giường không phải “bé ngốc” mà anh ta ngày nhớ đêm mong, mà là bố của anh ta : Chủ tịch Cố.
Sắc mặt Chủ tịch Cố tái xanh. Vừa thấy con trai tỉnh lại , ông chẳng nói chẳng rằng đã tát thẳng một cái.
“Chát…”
Tiếng vang giòn tan.
Cố Vũ Hàng bị đ.á.n.h đến choáng váng, ôm mặt đầy tủi thân :
“Bố, sao bố lại đ.á.n.h con?”
“Đánh mày?”
Chủ tịch Cố tức đến run người :
“Tao còn muốn đ.á.n.h c.h.ế.t mày luôn ấy chứ? Cái đồ phá của. Đắc tội ai không đắc tội, lại đi đắc tội nhà họ Bùi? Còn đập vỡ đồ Thanh Hoa của người ta ? Ba trăm triệu? Mày bảo tao đi đâu kiếm ba trăm triệu cho mày?”
“Bố, đó là đồ giả. Chắc chắn là đồ giả.”
Cố Vũ Hàng như bấu víu được cọng rơm cứu mạng:
“Con khốn Lâm Uyển đó cấu kết với nhà họ Bùi hại con. Cái bình đó vốn không đáng nhiều tiền như vậy ?”
“Câm miệng.”
Chủ tịch Cố lại tát thêm một cái:
“Thư luật sư của nhà họ Bùi đã gửi tới công ty rồi . Giấy giám định, camera giám sát, lời khai nhân chứng, không thiếu thứ nào. Mày còn mặt mũi nói là giả? Cho dù nó là giả thì nhà họ Bùi nói thật, nó cũng phải là thật. Ở cái đất này , ai dám nghi ngờ lời nhà họ Bùi?”
Cố Vũ Hàng hoàn toàn tuyệt vọng.
Đúng vậy .
Trong cái giới này , quyền thế chính là chân lý.
Nhà họ Bùi nói đó là thật, vậy thì nó chính là thật.
Huống hồ chính anh ta lúc ấy còn tự mình mạnh miệng nhận bồi thường để ra vẻ.
Đó chính là chứng cứ sắt đá.
“Vậy… vậy phải làm sao đây?”
Cố Vũ Hàng khóc lóc cầu xin.
“Bố cứu con với… con không muốn đi tù…”
“Cứu mày?”
Chủ tịch Cố suy sụp ngồi phịch xuống ghế:
“Bây giờ ngay cả tao còn tự lo không xong. Nhà họ Bùi đã lên tiếng muốn phong sát toàn diện Cố thị. Ngân hàng cũng bắt đầu thúc nợ. Đối tác lần lượt hủy hợp đồng. Cố thị… xong rồi .”
Cố Vũ Hàng như bị sét đ.á.n.h.
Anh ta thế nào cũng không ngờ, chỉ vì một chiếc bình, một người phụ nữ, lại có thể hủy hoại cả gia tộc.
“Tô Ngữ San đâu ? Con khốn đó đâu rồi ?”
Cố Vũ Hàng chợt nhớ ra mọi chuyện đều do cô ta gây nên.
“Đều tại cô ta . Đều là cô ta hại con. Con muốn g.i.ế.t cô ta …”
“Con đàn bà đó à ?”
Chủ tịch Cố cười lạnh:
“Chạy đâu nổi. Nghe nói tối qua đã bị cảnh sát bắt rồi , tội cố ý phá hoại tài sản người khác với số tiền đặc biệt lớn, đủ để ngồi tù mục xương.”
Chaporia
Bình Luận (0)