Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee , sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

 

“Lệ Yến Triệt lúc bản thân còn khó bảo toàn mà vẫn có thể nghĩ đến nhà họ Thẩm chúng tôi , như vậy đã là hết tình hết nghĩa rồi .”

 

“Rõ rồi ạ, tôi đi làm việc đây."

 

Lệ Yến Triệt đối với bóng lưng của tôi muốn nói lại thôi.

 

“Nam Nam này , Mộ Hối con bé mới về nước, đợi con bé thích ứng một thời gian đã rồi tôi sẽ phái con bé đến công ty chi nhánh sau .

 

Bố của con bé đã liều mạng cứu anh trai tôi , sau khi anh trai tôi nhận nuôi con bé thì đã chiều hư con bé rồi , khó tránh khỏi tính cách kiêu căng tùy tiện một chút, em bao dung nhiều hơn nhé."

 

Tôi thất thần bước ra khỏi văn phòng của Lệ Yến Triệt.

 

Bỗng chốc bị người ta từ phía sau bịt miệng lại rồi kéo vào góc ch/ết của camera giám sát ở lối đi cầu thang bộ.

 

20

 

Vũ Uy kìm hãm hai tay của tôi lại , ép tôi ở dưới thân anh ta .

 

“Giả vờ thanh thuần cái gì chứ, thứ đồ chơi đã bị Lệ tổng chơi chán chê rồi , loại vật trang trí như cô có tư cách gì mà từ chối tôi chứ.

 

Cô nghĩ là có Dương Mộ Hối ở đây thì Lệ Yến Triệt sẽ ra mặt chỗ dựa cho cô sao ?"

 

“Buông tôi ra , cứu mạng với..."

 

Trọng lượng đè trên người tôi bỗng nhiên biến mất sạch sẽ.

 

Vũ Uy bị một đ.ấ.m đ.á.n.h ngất xỉu, ngã lăn ra đất không dậy nổi nữa.

 

Ngay khoảnh khắc tôi vẫn còn đang kinh hồn bạt vía, một chiếc áo vest đã được khoác lên vai tôi .

 

Gương mặt của Lệ Yến Triệt vụt sáng hiện ra trước mắt tôi .

 

“Không sao rồi , đừng sợ, có tôi ở đây."

 

Tôi là đứa hèn nhát quen rồi .

 

Từ nhỏ đến lớn toàn là dựa vào em trai tôi đứng ra giải quyết mấy tên cặn bã muốn động tay động chân với tôi thôi.

 

Chưa từng nghĩ đến việc có một ngày Lệ Yến Triệt lại đứng ra đòi lại công đạo cho tôi như thế này .

 

Tôi ấn bàn tay đang định bấm số gọi 110 của anh ấy lại .

 

“Đừng báo cảnh sát."

 

Lệ Yến Triệt an ủi tôi :

 

“Từ đầu đến cuối đều không phải là lỗi của em, người sai là kẻ làm điều ác kìa.

 

Người bị hại thì không có gì là mất mặt cả, nhẫn nhịn chỉ càng làm dung túng cho kẻ xấu mà thôi.

 

Đến đồn cảnh sát tôi sẽ ở bên cạnh em suốt quá trình, cùng em làm biên bản, đi hết quy trình, em không cần phải đối mặt một mình đâu ."

 

Giọng nói của tôi không kìm được mà run rẩy:

 

“ Tôi không muốn làm to chuyện này lên đâu , xin anh đấy."

 

Lệ Yến Triệt như đang suy nghĩ điều gì nhìn chằm chằm vào Vũ Uy, cuối cùng cũng chịu thỏa hiệp.

 

“ Tôi tôn trọng sự lựa chọn của em."

 

Anh ấy đặt một chiếc nhẫn nhẹ nhàng vào lòng bàn tay tôi , năm ngón tay xòe phẳng ra .

 

Hướng về tôi để khoe chiếc nhẫn kim cương nam cùng bộ được đeo trên ngón áp út của anh ấy .

 

“Đeo cái này vào đi , những gã đàn ông tồi tệ đang rục rịch có ý đồ xấu khác ở công ty sẽ từ bỏ ý định méo mó với em ngay thôi."

 

Nhẫn cưới là mẫu đặt làm riêng độc nhất vô nhị, giá trị không hề nhỏ chút nào.

 

Chiếc nhẫn kim cương đó của tôi đã bị tôi vô tình làm mất rồi , tôi vẫn luôn không dám nói cho Lệ Yến Triệt biết .

 

“Cái này anh tìm thấy ở đâu vậy ?

 

Tôi đã lật tung cả nhà lên rồi mà tìm mãi chẳng thấy đâu cả."

 

Lệ Yến Triệt vô cùng phóng khoáng trả lời:

 

“Thùng r/ác trong phòng ngủ của em đấy."

 

Anh ấy có cái gì đáng để tự hào thế chứ?

 

Đây là chuyện gì vẻ vang lắm sao hả?

 

21

 

Có Lệ Yến Triệt ở đây, tôi đã có chỗ dựa tinh thần rồi .

 

Tôi chỉ vào tên Vũ Uy đang hôn mê kia :

 

“Không báo cảnh sát, nhưng cũng không thể cứ thế mà tha cho gã được ."

 

Lệ Yến Triệt hiểu ý, sợ Vũ Uy tỉnh lại quá sớm nên bồi thêm cho gã hai đ.ấ.m nữa.

 

Tôi đi xuống lầu mua mấy đôi tất lưới mới và nến về.

 

Giang Triết lo lắng chạy về phía tôi :

 

“Sênh Sênh, Lệ tổng có làm khó dễ gì cô không vậy ?"

 

“Đừng nhắc đến nữa, Vũ kinh lý muốn giở trò đồi bại với tôi , cũng may là Lệ tổng đi ngang qua ra tay cứu giúp, nếu không thì hậu quả thật không dám tưởng tượng nổi nữa."

 

Tôi sực nhớ ra :

 

“Giang tổng giám này , không phải anh đi thành phố Hải công tác rồi sao ?"

 

“Chuyến công tác tôi tự mình hủy bỏ rồi , phía thành phố Hải một mình Trình Ngô có thể ứng phó được ."

 

Tôi dẫn theo Giang Triết cùng đi đến lối đi cầu thang bộ để tìm Vũ Uy.

 

Có người ở hành lang hét lớn:

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com - https://monkeydd.com/cam-on-mon-qua-cua-nguoi-chong-vo-dung/chuong-6.html.]

“Cháy rồi , mau đến dập lửa đi ."

 

Nghe thấy tiếng động, người kéo đến vây xem ngày càng đông hơn.

 

Chụp ảnh quay video này , chỉ trỏ bình luận này , đúng là náo nhiệt không chịu được mà.

 

Bên cạnh ngọn nến nhiệt độ thấp đang cháy là một Vũ Uy đang bất tỉnh nhân sự.

 

Vũ Uy không một mảnh vải che thân , bị tất lưới trói c.h.ặ.t theo kiểu trói giật cánh khuỷu, cặp m/ông trắng hếu sưng đỏ hiện rõ dấu bàn tay lõm xuống.

 

Lệ Yến Triệt cứ như là con sán sơ mít trong bụng tôi vậy , nhanh chân đến trước một bước làm xong cái việc mà tôi định làm rồi .

 

Giang Triết chứng kiến cảnh tượng cay mắt này , mặt mũi đều xanh mét lại rồi .

 

Lệ Yến Triệt tỏ vẻ ung dung thản nhiên đi ngang qua, ngay tại trận sa thải luôn Vũ Uy.

 

Trình Ngô thừa dịp hỗn loạn trà trộn vào trong đám đông, làm điệu bộ muốn dắt tôi rời đi , khổ khẩu tâm can khuyên bảo Giang Triết:

 

“Kịp thời dừng lỗ đi thôi, đừng có tiếp tục đi vào con đường lầm lạc nữa."

 

Giang Triết cố chấp nắm lấy cổ tay tôi :

 

“ Tôi sẽ không từ bỏ đâu ."

 

Trình Ngô không chịu yếu thế, nắm lấy cổ tay còn lại của tôi :

 

“Giang Triết, ông thực sự là điên rồi , ma xui quỷ khiến đến mức này rồi sao , bát cơm không muốn giữ nữa rồi à ?"

 

Giang Triết trầm giọng nói :

 

“ Tôi có quyền theo đuổi hạnh phúc của mình mà."

 

Tôi bị kẹp ở giữa cặp đôi bọn họ mà chịu đủ mọi sự dày vò t.r.a t.ấ.n.

 

Lệ Yến Triệt sải bước tiến lên, răng hàm sau đều sắp nghiến nát ra rồi :

 

“Hai người các người , buông cô ấy ra .

 

Thẩm Sênh Nam, đến văn phòng của tôi một chuyến."

 

22

 

Giang Triết và Trình Ngô bốn mắt nhìn nhau , đồng thanh nói :

 

“Chúng tôi đi cùng cô."

 

Càng thêm thêm loạn mà.

 

Tôi ngăn bọn họ lại , một mình đi tới đó.

 

Lệ Yến Triệt bê đến một xấp giấy A4 cao như ngọn núi nhỏ.

 

Trên giấy được in hai mặt đều là truyện đồng nhân của Giang Triết và Trình Ngô.

 

Đúng là niềm vui ngoài ý muốn mà, đây toàn là những thứ tư liệu quý giá hiếm có khó tìm không đấy chứ.

 

Tôi đang toan tính là có tài liệu để vẽ tranh rồi đây.

 

Lại có thể mở thêm một cuốn truyện tranh đam mỹ dài kỳ mới rồi .

 

Không nằm vùng ở công ty để tìm kiếm linh cảm thì không phải là một họa sĩ mỹ thuật chân chính rồi .

 

Lệ Yến Triệt khom người , hai tay chống lên hai bên thành ghế da, nhìn thẳng vào mắt tôi .

 

“ Tôi không có sức hấp dẫn với em bằng bọn họ sao ?

 

Đáng tiếc là bọn họ là một cặp rồi , tình cảm ổn định lắm, em không có cơ hội đâu ."

 

Anh ấy mơn trớn chiếc nhẫn cưới trên ngón áp út của tôi :

 

“Bà Thẩm si tình ơi, em có đợi thêm mấy kiếp nữa thì cũng không có cơ hội đâu ."

 

Dương Mộ Hối hớt hơ hớt hải đẩy cửa đi vào .

 

“Chú nhỏ ơi không xong rồi , Giang Triết và Trình Ngô đ.á.n.h nhau rồi ."

 

Nếu không phải nể tình đóng góp của Giang Triết và Trình Ngô cho công ty và năng lực nghiệp vụ cực kỳ mạnh mẽ của bọn họ, Lệ Yến Triệt nhất định sẽ sa thải bọn họ từ lâu rồi .

 

“Dừng tay lại cho tôi .

 

Hai người các người muốn cãi nhau thì về nhà mà cãi, đừng có ở đây làm mất mặt công ty."

 

Giang Triết thong thả chậm rãi tháo chiếc đồng hồ ra .

 

“Lệ tổng, anh đến đúng lúc lắm.

 

Hôm nay, xin anh làm chứng cho chúng tôi , hai chúng tôi ai đ.á.n.h thắng được , người đó mới có tư cách làm bạn trai của Sênh Sênh."

 

23

 

Trình Ngô xắn tay áo lên.

 

“Nhào vô đây, ai sợ ai chứ."

 

Khi Lệ Yến Triệt thoáng nhìn thấy chiếc đồng hồ kiểu mới đặt làm riêng được Giang Triết tháo ra kia , liền một mắt nhận ra ngay đó chính là món quà sinh nhật mà tôi năm nào cũng sẽ tặng cho anh ấy .

 

Gân xanh trên trán Lệ Yến Triệt giật nảy lên.

 

“Ấu trĩ, Thẩm Sênh Nam là một con người bằng xương bằng thịt đang sống sờ sờ ra đó, không phải là đồ vật, quyền lựa chọn nằm ở cô ấy , hai người tranh giành cái gì chứ?"

 

Quay đầu nhìn thấy tôi , anh ấy lập tức thay đổi hẳn một bản mặt khác, tủi thân ba ba hướng về tôi mách tội:

 

“Thẩm Sênh Nam, Giang Triết ăn cắp đồ của tôi kìa, chiếc đồng hồ đó là của tôi mà.

 

Giang Triết ưỡn cổ lên:

 

“Cái gì mà của anh chứ, rõ ràng là Sênh Sênh tặng cho tôi mà."

 

Lệ Yến Triệt mất đi năng lực suy nghĩ luôn rồi , cứ lắc lắc cánh tay của tôi liên tục.

 

 

Bình Luận (0)

Vui lòng Đăng nhập để tham gia bình luận.
Đang tải bình luận...