Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee , sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

 

“Vợ ơi, đồng hồ là do Giang Triết ăn cắp đấy, không phải em tặng cho cậu ta đúng không ?

 

Em mau nói một câu đi chứ."

 

Tôi bịt miệng Lệ Yến Triệt lại , cái tật nói năng bừa bãi lúc cuống lên lại tái phát rồi .

 

“Tại sao lại đ.á.n.h nhau thế hả?"

 

Trình Ngô ôm đầu hét lên:

 

“ Tôi muốn chứng minh tôi là trai thẳng, tôi không thích đàn ông đâu .

 

Giang Triết ngoại trừ việc là bạn cùng phòng đại học của tôi ra , chúng tôi không có bất kỳ mối quan hệ bất chính nào khác nữa cả.

 

Xin các người đừng có chèo thuyền lung tung nữa có được không hả.

 

Còn đồn đại lung tung nữa là tôi không cưới được vợ mất thôi."

 

Giang Triết lau lau vệt m/áu nơi khóe miệng.

 

“Sênh Sênh, tôi không sao cả.

 

Lệ tổng muốn đồng hồ thì tôi đưa cho anh ấy là được rồi .

 

Tôi không muốn làm cô phải khó xử đâu .

 

Có Lệ tổng ở đây rồi , tôi không cần phải lo lắng việc lúc tôi không có ở đây sẽ có người bắ/t n/ạt cô nữa rồi .

 

Chỉ cần cô được hạnh phúc, cho dù người ở bên cạnh bầu bạn với cô không phải là tôi thì cũng không có sao cả."

 

Ván này nhìn bề ngoài thì có vẻ là Trình Ngô đ.á.n.h thắng rồi , nhưng thực chất là Giang Triết mang thương tích đầy mình đã hoàn thắng rực rỡ rồi .

 

24

 

Lệ Yến Triệt tự bế luôn rồi .

 

Anh ấy coi bột protein như cơm bữa mà ăn, tự khóa trái mình ở trong phòng tập gym của gia đình, đơn phương dùng b/ạo l/ực lạnh đối với tôi .

 

Cho đến khi anh ấy bắt buộc phải đi tham dự bữa tiệc sinh nhật do nhà họ Lệ tổ chức cho mình , mới chịu từ trong phòng tập gym bước ra ngoài.

 

Lệ Yến Triệt ngoại trừ việc giúp tôi lựa chọn váy dạ hội ra thì suốt dọc đường đi hoàn toàn không giao lưu gì với tôi cả.

 

Trên đường đến nhà cũ, anh ấy ngồi ở ghế sau xe Rolls-Royce để họp video trực tuyến.

 

“Kiểm tra nghiêm ngặt cho tôi , theo dõi tất cả tài khoản mạng xã hội của nhân viên, phát hiện ra người nào có vấn đề về nhân phẩm thì sa thải, sa thải hết cho tôi .

 

Đặc biệt là mấy gã đàn ông tồi tệ quấy rối phụ nữ và mấy tên trà xanh biết ba mà còn làm ba kia kìa.

 

Vũ Uy bị mất đi năng lực sinh sản là tội đáng muôn ch/ết, phong tỏa gã như vậy vẫn còn là quá nhẹ nhàng cho gã rồi .

 

Cái gì cơ?

 

Vũ Uy được Thịnh Thị thuê với mức lương cao ngất ngưởng rồi sao ?

 

Thịnh Thị đúng là cái loại r/ác r/ưởi nào cũng thu nhận mà, không biết còn tưởng bọn họ là bên thu mua phế liệu không bằng ấy chứ.

 

Tôi chúc cho Thịnh Thị sớm ngày phá sản."

 

Anh ấy quay đầu, gọi đến tôi đang nhìn ngắm phong cảnh ngoài cửa sổ xe.

 

“Trình Ngô là học sinh nghèo vùng núi mà trước đây em từng tài trợ đấy, tôi sẽ không động đến cậu ta đâu .

 

Nhưng Giang Triết đã bị tôi sa thải rồi , người bại hoại đạo đức thì không xứng đáng được giữ lại ở công ty của tôi đâu ."

 

Chiếc xe chầm chậm dừng lại .

 

Tôi đ.á.n.h trống lảng sang chuyện khác.

 

“Đến nơi rồi kìa.

 

Có chuyện gì thì đợi tiệc sinh nhật kết thúc, về nhà rồi hãy nói chi tiết sau nhé."

 

Đáng lẽ nên nói rõ với anh ấy là, món quà sinh nhật tặng anh ấy thực chất tôi đã đặt làm riêng đến hai mẫu cơ, mẫu tặng cho Giang Triết kia là mẫu bị tôi loại ra từ trước rồi kìa.

 

Lệ Yến Triệt lúc tiếp đón khách khứa khôn khéo đưa đẩy, phân thân bất lực, không có thời gian để để ý đến tôi .

 

Một cậu bé mặc bộ vest nhỏ va phải người tôi .

 

Cậu bé cố hết sức để giữ thăng bằng, nước trái cây không bị đổ vào váy tôi một giọt nào cả, ngược lại còn dính đầy lên khắp người cậu bé luôn.

 

“Xin lỗi chị gái xinh đẹp ạ, cháu sai rồi , cháu là cố tình đấy ạ."

 

Cậu bé tuy trông chỉ mới khoảng năm sáu tuổi nhưng đường nét lông mày và ánh mắt rõ ràng chính là phiên bản thu nhỏ của Lệ Yến Triệt vậy .

 

Tôi dắt cậu bé đi thay quần áo.

 

Cậu bé lại làm chủ tình thế, dẫn tôi đến căn phòng mà Lệ Yến Triệt từng ở trước đây.

 

Tôi dừng lại ở cửa, mãi không chịu bước vào trong.

 

“Không có sao đâu chị gái xinh đẹp ơi, đây là phòng của Daddy cháu mà."

 

Tôi ngồi xổm một nửa người xuống trước mặt cậu bé.

 

“Cháu là Tiểu Lê sao ?"

 

Cậu bé lặng lẽ gật đầu.

 

Trái tim đang treo lơ lửng cuối cùng cũng đã ch/ết lặng rồi .

 

Lệ Yến Triệt không phải là muốn làm Đinh Khắc ( không sinh con), mà là không muốn đứa con do tôi sinh ra đi tranh giành tài sản gia đình với đứa con trai lớn bảo bối của anh ấy đây mà.

 

Dương Mộ Hối khoanh hai tay trước ng/ực, tựa lưng vào cửa phòng.

 

“Chị Nam Nam à , chú nhỏ là một người đàn ông tốt đấy, chú ấy là nể mặt của Tiểu Lê nên mới có qua lại với tôi thôi đấy.

 

Nếu chị thấy để ý chuyện này thì tôi có thể đem Tiểu Lê quá kế sang dưới danh nghĩa của chị cũng được mà."

 

Tôi phủ quyết:

 

“ Tôi chưa chuẩn bị tốt tinh thần để làm mẹ kế đâu ."

 

Dương Mộ Hối giễu cợt tôi :

 

“Cho dù chú nhỏ có điều tôi rời khỏi thành phố Kinh đi chăng nữa thì chỉ cần có Tiểu Lê ở đây, trái tim của chú ấy cũng sẽ luôn hướng về phía tôi mà thôi.

 

Cái danh Lệ phu nhân này của chị làm đúng là đủ thất bại rồi đấy."

 

“Chú nhỏ của cô từng nói với tôi là, trước tiên tôi phải là chính mình đã , sau đó mới là Lệ phu nhân cơ."

 

Lệ Yến Triệt vội vã chạy tới nơi.

 

“Ai cho phép cô vào phòng tôi thế hả?

 

Đi ra ngoài cho tôi ."

 

25

 

Tôi đầu cũng không ngoảnh lại mà quay người rời đi luôn.

 

Chiếc xe của Giang Triết đang đỗ ở ven đường, hạ kính cửa xe xuống.

 

“Sênh Sênh, có muốn đi cùng tôi không ?"

 

Tôi bước lên ngồi vào ghế phụ của Giang Triết.

 

Lệ Yến Triệt đập đập vào cửa kính xe.

 

“Nam Nam, quay lại đi .

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com - https://www.monkeydd.com/cam-on-mon-qua-cua-nguoi-chong-vo-dung/chuong-7.html.]

Tôi là bảo Dương Mộ Hối đi ra ngoài chứ không phải là em.

.."

 

Tôi tháo chiếc nhẫn cưới ra , ném thẳng ra ngoài cửa sổ xe.

 

Giang Triết ngậm cười nơi khóe miệng, nhấn ga tăng tốc lao đi .

 

Lệ Yến Triệt ở trong gương chiếu hậu cứ thu nhỏ dần lại , cho đến khi biến mất hoàn toàn không thấy tăm hơi đâu nữa.

 

Tôi lấy tay che mặt khóc nức nở.

 

“Lệ Yến Triệt có con riêng rồi ."

 

Giang Triết cười như không cười .

 

“Con riêng thì tự mình có quyền quyết định xuất thân của mình sao ?

 

Cô tưởng là bọn họ muốn giống như lũ chuột nhắt không thấy được ánh sáng kia , bị người ta đuổi đ.á.n.h đuổi g/iết sao ?"

 

Tiếng khóc bỗng dưng dừng bặt lại .

 

Tôi thất kinh hồn vía:

 

“Anh kích động cảm xúc như thế làm cái gì chứ, không lẽ anh là con riêng của nhà họ Thịnh sao ?

 

Khách hàng của Lệ Yến Triệt là do anh nẫng tay trên mất đúng không ?"

 

Giang Triết x.é to.ạc lớp mặt nạ ngụy thiện ra .

 

“ Đúng vậy .

 

Không có ngốc nghếch như tôi tưởng tượng đâu nhỉ.

 

Đang đặt trước mặt cô có hai con đường đây:

 

một là gả cho tôi , trợ lực cho tôi đứng vững gót chân ở nhà họ Thịnh; hai là chôn cùng tôi đi , tôi đã không còn đường lui nữa rồi .

 

Trên đường xuống hoàng tuyền có cô bầu bạn, tôi cũng không chịu thiệt đâu .

 

Chọn cái nào đây hả?"

 

Tôi cố gắng giữ bình tĩnh:

 

“Anh đừng có mà làm càn nhé.

 

Tôi có chồng rồi đấy, anh ấy sẽ đến cứu tôi ngay thôi, anh sẽ không đắc ý được lâu đâu ."

 

“Cố chấp không chịu tỉnh ngộ."

 

Giang Triết nhấn mạnh ga một cái, lao thẳng xe xuống dòng sông.

 

Trình Ngô dắt theo thuyền cứu hộ đã đợi sẵn từ trước , với tốc độ như sấm sét lao sát đến gần chiếc xe đang chìm nghỉm dưới sông.

 

Giang Triết mạng lớn, thoi thóp hơi tàn được đưa lên bờ sông.

 

Tôi hoàn hảo không chút sứt mẻ gì đứng bên cạnh các chú cảnh sát.

 

Giang Triết nhìn hai người tôi giống hệt nhau như đúc kia , đồng t.ử co rụt lại chấn kinh dữ dội.

 

Lệ Yến Triệt hùng hùng hổ hổ:

 

“Nhìn cái gì mà nhìn , chưa từng thấy công nghệ cao bao giờ sao hả?

 

Đây chính là robot mô phỏng sinh học được tôi tự tay chế tạo ra dựa trên tỷ lệ một chọi một mô phỏng lại ngoại hình và tính cách của vợ tôi đấy."

 

26

 

Cuối cùng, Giang Triết vì tội b/ắt c/óc và tội đ.á.n.h cắp bí mật thương mại cùng nhiều tội danh khác bị xử phạt gộp lại , phải vào tù bóc lịch.

 

Chỉ trong vòng chưa đầy nửa tháng ngắn ngủi mà đã xảy ra quá nhiều chuyện như vậy rồi .

 

Khiến tôi có cảm giác như đã trải qua mấy đời vậy .

 

Lệ Yến Triệt quỳ rạp trên mặt đất, ôm c.h.ặ.t lấy chân tôi không chịu buông tay.

 

“Tiểu Lê là con của chị gái tôi và anh trai của Dương Mộ Hối đấy, người trong nhà không đồng ý cho bọn họ ở bên nhau nên bọn họ đã cùng nhau bỏ trốn rồi .

 

Sau này , chị gái tôi vì khó sinh băng huyết nặng nên đã qua đời rồi , anh trai của Dương Mộ Hối thì u u uất uất, không lâu sau đó cũng lâm bệnh qua đời luôn rồi .

 

Tôi không muốn có con là vì không muốn người thân yêu nhất bên cạnh tôi lại đi vào vết xe đổ của chị gái tôi một lần nữa thôi mà.

 

Tiểu Lê mắc bệnh tim bẩm sinh, vẫn luôn là do Dương Mộ Hối ở nước ngoài bầu bạn cùng thằng bé chữa trị, tình hình bệnh tật của thằng bé ổn định rồi mới về nước đấy chứ."

 

Dương Mộ Hối thở không dám thở mạnh, co rúm lại một góc bên cạnh.

 

“Mợ nhỏ ơi, hai cô lễ tân nhằm vào mợ kia không phải là do tôi chỉ thị đâu , bọn họ và Vũ Uy là cùng một giuộc đấy, toàn bộ đều đã bị Giang Triết mua chuộc từ trước rồi đấy ạ.

 

Tôi biết sai rồi ạ, tôi xin cam đoan là sẽ không bao giờ khiêu khích ly gián, làm phiền đến cuộc sống hạnh phúc của hai người nữa đâu ạ.

 

Tôi không muốn đi ăn cơm Tây nữa đâu , cầu xin hai người đừng gửi tôi ra nước ngoài nữa mà."

 

Chuyện này hoàn toàn nằm trong dự liệu của tôi rồi , dù sao thì đây cũng đâu phải là đang diễn phim thần tượng đâu cơ chứ, đào đâu ra lắm chuyện anh hùng cứu mỹ nhân trùng hợp đến thế được chứ.

 

Lệ Yến Triệt không nghe lọt tai, sắt đá hạ lệnh cho vệ sĩ áp giải tống khứ Dương Mộ Hối đi cho khuất mắt.

 

Tôi bế Tiểu Lê đang trốn sau cánh cửa nghe lén lên lòng mình .

 

“Bỏ đi thôi, cô ấy dù sao cũng là cô ruột của Tiểu Lê mà."

 

Lệ Yến Triệt đành phải thôi vậy .

 

Tôi không nhịn được mà hỏi anh ấy :

 

“Tại sao lại đi làm robot mô phỏng sinh học vậy hả?"

 

“Em không thích đi ra ngoài và gặp gỡ người lạ mà, tôi chế tạo ra một robot có thể cho em điều khiển từ xa trong thời gian thực, thay thế em xuất hiện ở những nơi đông người đấy thôi."

 

“Lệ Yến Triệt này , cá cược một ván nhé.

 

Nếu năm nay tôi thi đỗ thạc sĩ thì chúng ta không l/y h/ôn nữa.

 

Còn nếu không đỗ thì chúng ta vui vẻ tụ họp rồi vui vẻ chia tay nhé."

 

Anh ấy không đồng ý l/y h/ôn, nhưng vẫn dốc toàn lực ủng hộ quyết định thi thạc sĩ của tôi , trong suốt thời gian ôn thi luôn tận tâm tận lực phụ đạo bồi dưỡng cho tôi .

 

Sau khi tôi bước chân vào phòng thi xong, Lệ Yến Triệt liền bị dọa đến mức ngất xỉu luôn rồi .

 

Anh ấy than khổ:

 

“Các người không hiểu đâu , đỗ đạt đối với các người mà nói là không có học đường để học tiếp thôi, chứ đối với tôi mà nói là mất vợ luôn rồi đấy dã tràng xe cát ơi.

 

Ôi, tôi có nói với lũ ch.ó độc thân không có vợ như các người thì các người cũng chẳng hiểu nổi đâu ."

 

27

 

Trước khi có điểm thi, Lệ Yến Triệt cứ lén lén lút lút đem giấu chiếc giấy chứng nhận kết hôn đi mất tích luôn rồi .

 

“Không tin tưởng tôi sao ?"

 

Ánh mắt anh ấy né tránh đảo quanh:

 

“Không không không , tôi là không tin tưởng chính bản thân mình thôi mà."

 

Tiểu Lê cười khúc khích vang lên.

 

“Daddy đúng là đồ đại ngốc mà, yêu cầu học vị thấp nhất khi tuyển dụng nhân viên của công ty Daddy chẳng phải là thạc sĩ sao ?

 

Mami là không muốn kéo chân sau làm mất mặt Daddy thôi mà."

 

Đúng vậy , không vì miếng bánh ngọt thì cũng phải vì hơi thở mà tranh lấy một bận chứ.

 

Chúng ta sẽ hẹn gặp nhau ở trên đỉnh vinh quang nhé.

Bình Luận (0)

Vui lòng Đăng nhập để tham gia bình luận.
Đang tải bình luận...