Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee , sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
Cánh cửa vừa mở ra , một thân hình nhỏ bé lập tức lao tới, ôm chầm lấy chân Chu Tịnh Tịnh.
“Mẹ!”
Giọng trẻ con vang lên lanh lảnh, mang theo sự vui mừng không giấu nổi. Chu Tịnh Tịnh khựng lại một giây, rồi cúi xuống ôm lấy con trai, hai tay siết c.h.ặ.t, như thể muốn giữ lấy chút ấm áp duy nhất còn lại trong ngày dài mệt mỏi.
“Tiểu Dịch, sao còn chưa ngủ?” cô xoa đầu cậu bé, giọng mềm hẳn đi .
“Con đợi mẹ .” cậu bé ngẩng lên, đôi mắt sáng long lanh, “Hôm nay mẹ về muộn.”
Chu Tịnh Tịnh cười nhẹ, đưa tay véo má con, mọi áp lực trong lòng dường như tan biến sạch sẽ. Cô bước vào nhà, mùi cơm quen thuộc thoang thoảng trong không khí, khiến lòng người chợt an yên hơn vài phần.
“Tịnh Tịnh về rồi à ?” mẹ cô từ trong bếp bước ra , trên tay vẫn còn cầm chiếc muôi, “Hôm nay quay phim vất vả không ?”
“Cũng bình thường ạ.” Chu Tịnh Tịnh đáp, đặt túi xuống, kéo ghế ngồi cạnh con trai. Cô đưa tay chỉnh lại tóc cho cậu bé, ánh mắt dịu dàng hiếm thấy.
“Ăn cơm chưa ?” cha cô hỏi từ phía sau .
“Rồi ạ.”
“Vậy ngồi ăn thêm chút nữa đi , mẹ con vừa nấu xong.”
Chu Tịnh Tịnh gật đầu, nhưng chưa kịp cầm đũa thì chuông cửa vang lên.
Một âm thanh rất nhẹ, nhưng trong không gian yên tĩnh lại trở nên rõ ràng đến lạ. Tay cô khựng lại , một cảm giác bất an chợt dâng lên trong lòng.
“Để mẹ ra mở cửa.” Mẹ cô nói , lau tay rồi bước ra ngoài.
Chu Tịnh Tịnh không hiểu sao lại đứng dậy đi theo, bước chân chậm rãi, tim đập nhanh hơn bình thường.
Cửa mở ra người đàn ông đứng bên ngoài mặc vest đen chỉnh tề, gương mặt tuấn tú, nụ cười nhã nhặn như đã được tính toán sẵn. Ánh đèn hành lang hắt lên, khiến đường nét của hắn càng thêm rõ ràng.
Mộ Thừa Nam!
Chu Tịnh Tịnh thấy anh ta mà đứng sững.
“Chào bác, lâu rồi không gặp.” Anh cúi nhẹ đầu, giọng ôn hòa, như một người con hiếu thuận đến thăm hỏi.
Mẹ cô thoáng bất ngờ, nhưng vẫn lịch sự đáp lại . “À… cậu là…”
“Mộ Thừa Nam, bạn cũ của Tịnh Tịnh.” Anh mỉm cười .
Bạn cũ? Chu Tịnh Tịnh nghe hai chữ đó mà chỉ muốn cười khinh. Một người “bạn cũ” từng ép cô đến đường cùng. Một “bạn cũ” từng là công cụ trong tay người phụ nữ kia .
“Vào nhà đi .” Cha cô nói , không nghi ngờ gì, còn tỏ ra nhiệt tình với anh ta .
“Không cần đâu ạ, cháu chỉ tiện đường ghé qua.” Anh lịch sự từ chối, ánh mắt lúc này mới chuyển sang Chu Tịnh Tịnh, mang theo ý cười sâu xa. “Có thể nói chuyện riêng một chút không ?”
Không khí bỗng chốc đông cứng. Chu Tịnh Tịnh nhìn anh , ánh mắt lạnh dần.
Cô biết rõ anh tới đây không phải “tiện đường” mà là… có người sai khiến.
“Con xuống dưới một lát.” Cô quay sang nói với cha mẹ , giọng bình tĩnh.
“Mẹ…” Tiểu Dịch kéo nhẹ tay cô, đôi mắt cún con không nỡ rời xa.
Chu Tịnh Tịnh cúi xuống, xoa đầu con trai. “Mẹ xuống rồi lên ngay.”
Cô
đứng
dậy, bước
ra
ngoài mà
không
nhìn
Mộ Thừa Nam thêm
lần
nào.
Anh đi theo sau cô, không gian chật hẹp của cầu thang cũ chỉ còn lại hai người . Không ai nói gì, nhưng bầu không khí nặng nề đến mức khiến người ta khó thở.
Xuống đến tầng dưới , Chu Tịnh Tịnh không dừng lại , đi thẳng ra ngoài bãi xe.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com - https://monkeydd.com/day-to-hong-se-moi-nghiet-duyen/chuong-3.html.]
“Lên xe.” Cô nói ngắn gọn.
Mộ Thừa Nam nhếch môi, mở cửa xe cho cô trước , rồi mới vòng sang bên kia . Cửa xe đóng lại , không gian kín bưng. Chu Tịnh Tịnh quay sang, ánh mắt lạnh như băng.
“Nói đi , bà ta muốn gì ở tôi ?”
Không cần vòng vo, không cần khách sáo. Mộ Thừa Nam dựa lưng vào ghế, nhìn cô, nụ cười vẫn giữ nguyên.
“Tiểu Tịnh em vẫn thẳng thắn như vậy .”
“Đừng gọi tôi như vậy .” cô cắt ngang, “ Tôi không thân với anh .”
Anh nghe vậy khẽ cười , nhưng trong mắt không có ý cười .
“Được.” Anh nhún vai, “Vậy tôi nói thẳng mẹ tôi muốn em rời khỏi thành phố này .”
Chu Tịnh Tịnh không bất ngờ lắm vì cô đã đoán được từ lúc nhìn thấy anh đứng trước cửa.
“Lý do?” Cô nhàn nhạt hỏi.
“Em xuất hiện trước mặt Mộ Trạch.” Anh nói chậm rãi, “Nhiêu đó thôi đã là lý do rồi .”
Chu Tịnh Tịnh bật cười khẽ, nghe như chuyện khôi hài nhất cuộc đời.
“Vậy anh về nói lại với bà ta .” Cô nghiêng đầu, ánh mắt sắc lạnh, “ Tôi không có nghĩa vụ phải biến mất chỉ vì bà ta không thích.”
Ánh mắt Mộ Thừa Nam thoáng trầm xuống.
“Em nghĩ mình có quyền lựa chọn?” hắn hỏi.
Chu Tịnh Tịnh nhìn thẳng vào mắt anh .
“Ba năm trước , tôi không có . Nhưng bây giờ thì có đấy!"
Không khí im lặng vài giây Mộ Thừa Nam chợt cười , nhưng lần này nụ cười không còn dịu dàng như trước .
“Em thay đổi rồi .”
“ Đúng .” Cô không phủ nhận.
Hắn nghiêng đầu, nhìn cô chăm chú, như đang tìm kiếm điều gì đó.
“Vậy em có định nói cho nó biết không ?” Anh bình thản hỏi.
“Biết cái gì?”
Ánh mắt hắn lướt xuống bụng cô chỉ một giây nhưng đủ để cô hiểu ra ý tứ hâm doạ trong anh .
Chu Tịnh Tịnh siết c.h.ặ.t t.a.y.
“Anh muốn c.h.ế.t sao ?” giọng cô lạnh đến cực điểm.
Mộ Thừa Nam bật cười nhẹ.
“Chỉ là tò mò. Một đứa trẻ… không có cha trên danh nghĩa, em định giấu đến bao giờ? Sao em không nói cho Mộ Trạch biết đứa trẻ đó là con của tôi ?"
Chu Tịnh Tịnh không nói không phải vì không có gì để nói . Mà là… không cần nói anh nhìn cô một lúc lâu, rồi thở ra một hơi nhẹ.
“Dù em có cứng rắn đến đâu , cũng đừng quên em vẫn ở trong tay chúng tôi .”
Câu nói ấy , giống như ba năm trước . Nhưng lần này Chu Tịnh Tịnh không run rẩy nữa, cô không đi đâu cả, họ dựa vào đâu chứ?
Cô mở cửa xe, bước xuống, đứng thẳng người , nhìn anh qua cửa kính.
“Anh nhầm rồi Mộ Thừa Nam tôi không còn ở trong tay ai nữa. Các người đừng hòng có thể điều khiển được tôi !"
Chaporia
Bình Luận (0)