Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee , sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
Đêm xuống nhưng Chu Tịnh Tịnh vẫn không ngủ được . Cô nằm im trên giường, mắt mở trừng trừng nhìn trần nhà, bên tai như vẫn còn vang lên từng câu nói của Mộ Thừa Nam trong xe. Giọng nói trầm thấp, chậm rãi, như từng sợi dây siết c.h.ặ.t lấy thần kinh cô, không cho cô một giây nào được thả lỏng.
“Em vẫn ở trong tay chúng tôi .”
Ngón tay cô khẽ siết lại trên tấm chăn. Ba năm trước , cô đã từng tin câu nói đó là thật. Cô đã từng sợ hãi, từng tuyệt vọng đến mức lựa chọn rời đi trong im lặng, mang theo tất cả tủi nhục và một đứa trẻ chưa kịp chào đời. Nhưng bây giờ…
Chu Tịnh Tịnh nhắm mắt, rồi lại mở ra . Trong lòng không còn là sợ hãi, mà là một thứ cảm xúc lạnh lẽo, tỉnh táo đến đáng sợ.
Cô nhẹ nhàng ngồi dậy, tránh làm động đến người bên cạnh. Tiểu Dịch ngủ rất say, khuôn mặt nhỏ nhắn vùi trong gối, hơi thở đều đều.
Chu Tịnh Tịnh nhìn con một lúc lâu, ánh mắt mềm đi , rồi khẽ cúi xuống kéo chăn lên cho cậu bé.
Sau đó, cô đứng dậy, bước ra ban công. Gió đêm thổi qua, mang theo chút lạnh lẽo của thành phố về khuya. Chu Tịnh Tịnh dựa vào lan can, lấy một điếu t.h.u.ố.c từ trong túi ra , châm lửa.
Ánh lửa nhỏ lóe lên trong bóng tối, rồi nhanh ch.óng tắt đi , chỉ còn lại đầu t.h.u.ố.c cháy đỏ.
Cô hít một hơi sâu khói t.h.u.ố.c lan ra , quấn lấy khuôn mặt cô, che đi biểu cảm thật sự. Chu Tịnh Tịnh không thường hút t.h.u.ố.c, chỉ những lúc như thế này khi mọi thứ trong đầu quá hỗn loạn, cô mới cần đến nó.
Tiếng cửa phía sau khẽ vang lên chu Tịnh Tịnh không quay đầu lại .
“Mất ngủ à ?”
Giọng mẹ cô vang lên, nhẹ nhàng nhưng đầy lo lắng.
Chu Tịnh Tịnh khựng lại một giây, rồi dụi tắt điếu t.h.u.ố.c vào gạt tàn bên cạnh, quay lại .
“Con làm mẹ thức à ?”
Mẹ cô lắc đầu, ánh mắt dừng lại trên điếu t.h.u.ố.c còn đang bốc khói, khẽ thở dài.
“Lâu rồi mẹ không thấy con hút t.h.u.ố.c.”
Câu nói rất nhẹ, nhưng như xuyên thẳng vào lòng người .Chu Tịnh Tịnh mỉm cười , nụ cười gượng gạo: “Chỉ là… hơi khó ngủ thôi.”
Mẹ cô nhìn cô rất lâu người làm mẹ như bà, có những chuyện không cần nói ra cũng hiểu. Ba năm trước , khi con gái bà đột nhiên mang thai, không chồng, không danh phận, bà đã từng hỏi, từng ép, từng khóc … nhưng Chu Tịnh Tịnh vẫn không nói một lời về cha của đứa bé.
Họ đã cùng nhau chịu đựng biết bao lời ra tiếng vào của hàng xóm, những ánh mắt dị nghị, những lời bàn tán cay nghiệt. Nhưng đứa con gái trước mặt bà, từ đầu đến cuối chỉ c.ắ.n răng chịu đựng, không giải thích, không cầu xin.
Đến hôm nay, người đàn ông kia xuất hiện… Bà không ngu ngốc đến mức không đoán ra .
“Người lúc chiều... là cha của Tiểu Dịch, đúng không ?”
Không gian như đông lại Chu Tịnh Tịnh đứng yên, không nói gì.
Một giây.
Hai giây.
Rồi cô khẽ cười , nhưng ánh mắt lại lạnh đi nhiều.
“Mẹ nghĩ nhiều rồi .”
“Con đừng giấu mẹ .” giọng bà trầm xuống.
“Con là con của mẹ , con đang nghĩ gì, mẹ không nhìn ra sao ?”
Chu Tịnh Tịnh siết nhẹ tay.
“Không có gì thật mà. Chỉ là công việc có chút rắc rối.”
Mẹ cô nhìn cô, ánh mắt vừa bất lực vừa đau lòng.
“Có chuyện gì thì nói với mẹ .Đừng một mình gánh hết.”
Động tác xoa tóc ấy khiến sống mũi Chu Tịnh Tịnh chợt cay.
Nhưng
cô vẫn
cười
, tỏ
ra
như
mình
chỉ thức vì cơn mất ngủ chứ chẳng hề buồn bã gì để bà an lòng.
“Con ổn mà mẹ , con nói thật đấy.”
Mẹ cô không nói thêm gì nữa, chỉ khẽ thở dài. Có những chuyện, dù có hỏi thế nào, con bé này cũng sẽ không nói .
*
Sáng hôm sau , phim trường vẫn ồn ào như mọi ngày. Chu Tịnh Tịnh thay đồ, buộc tóc gọn gàng, gương mặt đã được trang điểm nhẹ để chuẩn bị cho cảnh quay . Hôm nay cô đóng thế một cảnh bị tát một cảnh rất đơn giản, nhưng lại cần cảm xúc thật.
“Chuẩn bị !” Đạo diễn hô.
Cô đứng vào vị trí, đối diện với nữ diễn viên phụ ánh mắt hai người chạm nhau .
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com - https://monkeydd.com/day-to-hong-se-moi-nghiet-duyen/chuong-4.html.]
Không thân thiện thậm chí… có chút địch ý.
“Action!”
Cái tát giáng xuống.
*Chát!*
Âm thanh vang lên rõ ràng.
Chu Tịnh Tịnh nghiêng đầu theo quán tính, má nóng rát.
“Cắt! Sai góc, làm lại !”
Đạo diễn cau mày.
Cảnh quay lặp lại .
*Chát!*
Lần này lực mạnh hơn.
Chu Tịnh Tịnh vẫn giữ nguyên biểu cảm, không nói một lời.
“Cắt! Chưa đạt, lại !”
Lần thứ ba.
Lần thứ tư.
Đến lần thứ năm, gò má cô đã bắt đầu sưng lên rõ rệt.
Những người xung quanh bắt đầu nhìn nhau , nhưng không ai dám lên tiếng. Ai cũng hiểu… chuyện này không đơn giản là “ quay sai”.
Chu Tịnh Tịnh vẫn đứng đó, không phản kháng.Không phải cô không biết mà là… không cần thiết.
“Được rồi , đạt!”
Cuối cùng đạo diễn cũng gật đầu cảnh quay kết thúc.
Chu Tịnh Tịnh đi thẳng vào phòng hóa trang, không nói gì. Cô đứng trước gương, nhìn gương mặt mình .
Năm dấu tay đỏ ch.ói hằn rõ trên má phải sưng lên, đau rát.
Cô đưa tay chạm nhẹ vào , khóe môi khẽ cong lên. Một nụ cười không rõ ý là buồn hay vui.
Cửa phòng đột nhiên mở ra Chu Tịnh Tịnh chưa kịp quay đầu thì một bóng người đã bước vào .
Cô nhìn lên gương thân hình cao lớn, khí chất lạnh lẽo là hắn Mộ Trạch.
Ánh mắt hắn dừng lại trên gương mặt cô, đặc biệt là vết sưng đỏ kia . Không khí trong phòng chợt trầm xuống. Hắn bước lại gần, không nói một lời, đưa tay nâng cằm cô lên. Động tác bất ngờ khiến Chu Tịnh Tịnh khựng lại .
Ánh mắt hai người chạm nhau trong gương. Một người lạnh lùng, một người sâu không thấy đáy. Mộ Trạch nhìn vết thương trên mặt cô, ánh mắt tối lại .
Không cần hỏi.
Hắn buông tay, rút điện thoại ra gọi cho ai đó giọng nói trầm thấp vang lên:
“Cắt vai cô ta .”
Đầu dây bên kia im lặng một giây.
“Và hạn chế tài nguyên một năm.”
Nói xong, hắn cúp máy.
Chu Tịnh Tịnh nhìn hắn qua gương, ánh mắt không gợn sóng.
“Anh xong chưa ?”
Mộ Trạch không trả lời, chỉ nhìn cô.
Cô quay người , đẩy tay hắn ra , lực không mạnh nhưng dứt khoát.
“Không cần anh xen vào . Chuyện của tôi , tự tôi giải quyết.”
Không khí như đóng băng Mộ Trạch nhìn cô, ánh mắt dần sâu lại .
Chu Tịnh Tịnh không né tránh, nhìn thẳng vào hắn . Mộ Trạch không hiểu, chỉ mới có ba năm tại sao Chu Tịnh Tịnh lại biến thành một cô gái mọc đầy gai nhọn như thế, rõ ràng người bỏ hắn là cô, người không cần hắn trước là cô mà. Tại sao cô nhìn hắn như kẻ thù, Mộ Trạch thật sự nghĩ mãi cũng không hiểu.
Chaporia
Bình Luận (0)