Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee , sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
Buổi chiều phim trường vừa tan, trời đổ nắng gắt, không khí nóng hầm hập khiến người ta khó chịu. Chu Tịnh Tịnh thay xong đồ, khoác áo ngoài, bước ra cổng sau để tránh đám phóng viên. Cô vừa đi được vài bước thì một chiếc xe đen đã dừng lại trước mặt, cửa xe mở ra , người đàn ông bên trong không cần xuống xe, chỉ cần ngồi đó cũng đủ tạo ra áp lực khiến người khác không thể phớt lờ.
Mộ Trạch.
Chu Tịnh Tịnh dừng lại , ánh mắt lướt qua hắn một cái, không quá bất ngờ.
“Lên xe.” giọng hắn trầm thấp, không phải đề nghị.
“Không rảnh.” cô đáp, định vòng qua.
“Chu Tịnh Tịnh.” hắn gọi tên cô, giọng trầm xuống, mang theo chút kiềm chế, “Đừng để tôi phải nói lần thứ hai.”
Cô khựng lại một giây, rồi bật cười nhạt. Cuối cùng vẫn mở cửa xe, ngồi vào ghế phụ. Cửa xe đóng lại , không gian kín bưng, mùi da ghế quen thuộc thoảng qua khiến ký ức cũ bất chợt ùa về.
Không ai nói với ai câu nào, chiếc xe lăn bánh, rời khỏi phim trường, hòa vào dòng xe cộ đông đúc.
Một lúc lâu sau , Mộ Trạch mới lên tiếng.
“ Tôi có thể bỏ qua chuyện năm đó.”
Câu nói đến quá đột ngột đến mức Chu Tịnh Tịnh nghiêng đầu nhìn hắn , khóe môi cong lên một nụ cười mỉa mai.
“Anh nói cái gì?”
“ Tôi nói , tôi có thể coi như mọi chuyện chưa từng xảy ra .”
“Chưa từng xảy ra ?” cô bật cười nhàn nhạt lặp lại lời của Mộ Trạch.
“Anh đang nói về chuyện tôi phản bội anh à ?”
Hắn siết c.h.ặ.t t.a.y trên vô lăng.
“Em biết tôi đang nói gì.”
Chu Tịnh Tịnh nhìn hắn một lúc, rồi quay mặt đi , giọng nhàn nhạt.
“Vậy thì tôi nói cho anh biết luôn.” cô nói chậm rãi, “ Tôi không cần anh tha thứ.”
Không khí trong xe chợt trầm xuống.
“Tịnh Tịnh." Hắn gọi tên cô, như tức giận cũng như van xin cô đừng thốt ra lời cay đắng.
“Còn nữa.” cô cắt ngang, giọng vẫn bình tĩnh, “ Tôi đã có con rồi .”
Chiếc xe phanh gấp âm thanh ch.ói tai vang lên giữa đường, khiến xe phía sau bấm còi inh ỏi. Mộ Trạch quay phắt sang nhìn cô, ánh mắt sắc lạnh.
“Em nói cái gì?”
Chu Tịnh Tịnh nhìn thẳng vào hắn , không né tránh.
“ Tôi có con rồi , đã được ba tuổi.”
Một khoảng lặng nặng nề đổ xuống ánh mắt Mộ Trạch dần tối lại , như có thứ gì đó vỡ ra bên trong.
“Em nghĩ tôi sẽ tin?” Hắn hỏi, giọng khàn đi .
“Tin hay không tùy anh . Chuyện đó không liên quan đến tôi .”
“Cha đứa bé là ai?”
“Không liên quan đến anh .”
“Chu Tịnh Tịnh!” hắn gằn giọng.
Cô quay sang nhìn hắn , ánh mắt lạnh lẽo.
“Anh muốn nghe gì? Muốn tôi nói tôi vẫn yêu anh , vẫn chờ anh , vẫn sống c.h.ế.t vì anh sao ?”
Hắn im lặng.
“Xin lỗi . Tôi không rảnh diễn lại cái vai cũ rích đó với anh .”
Câu nói như một nhát d.a.o đ.â.m thẳng vào tim hắn . Mộ Trạch nhìn cô, rất lâu rồi hắn cười .
Một nụ
cười
lạnh nhưng trong ánh mắt
lại
hằn lên đau khổ.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com - https://monkeydd.com/day-to-hong-se-moi-nghiet-duyen/chuong-5.html.]
Cô mở cửa xe, bước xuống giữa con đường đông đúc, không quay đầu lại .
**
Đêm đó, Mộ Trạch không về nhà. Hắn ngồi trong phòng làm việc, ánh đèn vàng chiếu lên gương mặt lạnh lẽo. Trên bàn là một xấp tài liệu vừa được chuyển tới. Hắn lật từng trang.
Tên: Chu Dịch.
Thời gian sinh…
Ánh mắt hắn dừng lại . Ba năm trước thời điểm đó…
Chính là khoảng thời gian trước khi Chu Tịnh Tịnh rời khỏi hắn . Bàn tay cầm giấy của hắn siết c.h.ặ.t.
“Tiếp tục tra.” Hắn nói vào điện thoại, giọng thấp đến đáng sợ.
“Đặc biệt là… quan hệ huyết thống.”
Đầu dây bên kia lập tức đáp “Vâng”.
Nhưng kết quả trả về không trùng khớp.
Không có bất kỳ bằng chứng nào cho thấy đứa trẻ có liên quan đến hắn . Mộ Trạch ném tập tài liệu xuống bàn, ánh mắt lạnh đến cực điểm.
Đêm muộn, tại một con hẻm nhỏ gần khu nhà Chu Tịnh Tịnh. Cô vừa từ cửa hàng tiện lợi trở về, trên tay cầm túi đồ, bước chân chậm rãi. Đèn đường chập chờn, bóng tối kéo dài. Đột nhiên, một lực mạnh kéo cô vào trong.
“Á!”
Túi đồ rơi xuống đất.
Cô chưa kịp phản ứng thì đã bị ép sát vào tường, hơi thở quen thuộc ập tới. Cánh môi bị người đàn ông hôn ngấu nghiến, hơi thở quen thuộc khí trái tim cô đập loạn, ánh đèn nhàn nhạt soi chiếu nửa bên sườn mặt của người đàn ông, là Mộ Trạch.
“Anh điên rồi à ?” Cô gằn giọng, vùng vẫy.
Hắn không nói gì chỉ nhìn cô hồi lâu, ánh mắt sâu như muốn nuốt chửng cô.
“Đứa bé là của tôi đúng không ?”
Chu Tịnh Tịnh khựng lại chỉ một giây. Mộ Trạch lại điên cuồng hôn xuống, cô mở to mắt, lập tức giãy giụa, tay đẩy mạnh hắn ra , nhưng hắn siết c.h.ặ.t cổ tay cô, ép cô không thể thoát.
Nụ hôn mang theo sự tức giận, hoài nghi, và cả… đau đớn.
Đến khi cô gần như không thở nổi, hắn mới buông ra . Chu Tịnh Tịnh thở dốc, ánh mắt lạnh đến cực điểm.
“Anh xong chưa ?”
Mộ Trạch nhìn cô, giọng khàn đặc.
“Nói đi .”
“Đứa bé… có phải con tôi không ?”
Chu Tịnh Tịnh nhìn hắn vài giây rồi cười . Một nụ cười nhạt đến tàn nhẫn.
“Anh đã điều tra rồi , còn không tra ra sao ?”
Câu trả lời không phải phủ nhận, cũng không phải thừa nhận. Nhưng đủ để khiến người ta phát điên ánh mắt Mộ Trạch siết lại .
“Em..."
“Anh nghĩ tôi ngu đến mức sẽ sinh con cho anh sao ?"
Mộ Trạch sững lại Chu Tịnh Tịnh nhìn hắn , ánh mắt lạnh lẽo.
Bản ADN của đứa trẻ… đã không còn chính xác nữa Mộ phu nhân sẽ không để bất kỳ khả năng nào tồn tại. Cho dù Mộ Trạch có tra cả đời cũng sẽ không có kết quả điều đó cô biết thừa.
Chỉ có hắn là không biết , hắn vẫn tôn sùng người mẹ đang kính của hắn , cho rằng bà ta không liên quan gì.
Cô đẩy hắn ra lần này , hắn không giữ lại . Chu Tịnh Tịnh cúi xuống nhặt túi đồ, phủi nhẹ bụi, rồi đứng thẳng người .
“Đừng đến tìm tôi nữa.”
“Cũng đừng tưởng mình còn có quyền chạm vào tôi ."
Cô quay người , bước đi . Bóng lưng thẳng tắp, không hề do dự. Mộ Trạch đứng đó, nhìn theo bàn tay hắn siết c.h.ặ.t.
Chaporia
Bình Luận (0)